CHƠI XUÂN
Chùm thơ Thái Quốc Mưu
Mưỡu:
Mỗi năm chỉ một Xuân hồng,
Thưởng Xuân nâng chén rượu nồng đầy vơi.
Vui Xuân cùng với Đất, Trời,
Chơi Xuân cùng với người người du Xuân.
Nói:
Quẳng những ưu tư trên đất khách.
Đón Xuân về phong cách thảnh thơi.
Yêu đời hưởng cảnh Xuân tươi.
Vui Xuân thắm, đậm men đời trong Xuân.
Cuộc sống nhạt nhòa cơn nắng hạ,
Bốn mùa thắt chặt một lần Xuân
Trăm tuổi đời, Xuân đến được bao lần,
Sao chẳng hưởng, chẳng chơi cho thỏa chí?
Hãy dứt bỏ cảnh chợ người dâu bể.
Mặc thói đời, mặc cuộc thế vần xoay.
Cùng nàng Xuân chuốc cạn chén men cay.
Cho ngất ngưởng quên tháng ngày vất vả.
Hãy sống động kẻo tình đời băng giá.
Lắng tâm hồn nghe gió hát, chim ca.
Đón chào Xuân thinh sắc cũng chan hòa...
Dù cuộc sống lắm bôn ba vất vả.
Một lần Xuân xuất thế đủ an bình.
Chơi Xuân chơi phải hết mình.
Atlanta, Xuân Quý Mùi
Lục Bát Thái Quốc Mưu
SAY # 1
Uống đi, ta uống đi nào!
Để cho cay, đắng chảy vào máu tim.
Ô kìa, cốc vẫn đầy nguyên!
Nào! Ta nốc cạn ưu phiền đi anh!
Dòng đời cứ mãi loanh quanh,
Xoay trong lục dục thất tình đấy thôi!
Bận lòng chi - Uổng kiếp người...
Xóa đi tất cả cho đời yên vui,
Uống đi - Cho đỏ đất trời!
Uống đi - Cho một hóa mười thằng ta!
Hãy cười lên: Ha! Ha! Ha!
Cười cho địa chấn, phong ba thét gào.
Cười cho rúng động ngàn sao,
Cho trời nghiêng ngả trong màu tóc tang!
Rót đi - Cho cốc rượu tràn,
Tình người, tình nước hòa chan tình đời.
Rượu nồng mấy cốc đầy vơi,
Thấm từng thớ thịt nổi trôi lạc loài.
Đắng cay thay, một kiếp người!
Xót chua thay! Những cuộc đời lưu vong!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét