Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Ảnh Đặng Đức Cương


MÓN QUÀ EM XIN
thơ Phạm Đức Nhĩ


 (Thư gởi người em gái quê nhà)
           Để trả lời bài thơ Anh Nhớ Mang Về Cho Em
Tặng Trần Thị Nga và nhóm Hà Nam Tam Kiệt



Đọc thư em
thấy nao nao trong lòng
lá thư từ quê hương Việt Nam yêu dấu
chúng mình
con Lạc cháu Hồng
cùng chung dòng máu
nên lúc kỷ niệm hiện về  
anh thường nghĩ đến em.

Món quà em xin
ở đây dẫy đầy, thừa mứa
từ nhà riêng đến công sở
từ tờ báo anh đọc hàng ngày
đến chương trình TV, radio
mỗi sớm mai
anh nghe tin tức
từ việc bầu cử chính quyền các cấp
đến những cuộc họp
để người dân chất vấn quan chức địa phương
và từ trong mỗi tâm hồn
của hơn 300 triệu người Mỹ

Ở đây
từ núi đồi, sa mạc
đến đồng bằng, biển cả
chỗ nào cũng tràn ngập
không khí TỰ DO

Anh định lấy vài cái thùng thật to
hứng rõ đầy, để mang về cho em bên ấy
nhưng nghĩ đi, nghĩ lại
chỉ có vài thùng
thì em thở được mấy hơi?
Rồi còn bao nhiêu triệu người
làm sao mà chia sẻ?

Hỏi dò khắp năm châu bốn bể
không hãng máy bay nào đủ lớn
để toại nỗi lòng em

Em ơi! Món quà em xin
lẽ ra, mở mắt chào đời
ai cũng có
dù da trắng, da vàng
hay da đen, da đỏ
hai chữ TỰ DO
đảng nhân danh cái gì mà lại không cho?

Em phải lên tiếng đòi
đòi cho bằng được
nếu đảng cứ khăng khăng từ khước
Hãy can đảm đứng lên!
Anh và hàng triệu người sẽ đứng bên em.

Tháng 6/ 2014
Phạm Đức Nhì




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét