Ngõ Hoa
Chùm thơ Đỗ thị MInh Giang
Trải qua miền trầm luân Lòng nhẹ nhàng thư thái Dòng sông mang khổ phần Tưới mát bờ hoa dại.
Ai tìm đường cứu rỗi Bỏ mặc người thế gian Mãi mê trong lầm lỗi Lung lay cánh hoa tàn.
Một lần tiễn người đi Cuộc đời còn lại gì Tháng năm dài trống vắng Bia đá nào khắc ghi.
Chân lạc vào ngõ hoa Chỉ còn lại mình ta Nhụy hương chừng ươm nụ Lơ lửng ánh trăng tà.
Hồn phiêu diêu cõi lạ Người có thấy gì không Cửa vườn đang rộng mở Mời gọi khách lưu vong.
Hoa vẫn nở ngoài song Ai vẫn hoài ước mong Những gì chẳng thể có Phủ ấm tình hư không.
Cuộc đời là ảo ảnh Sự thế lắm phù du Ta ôm niềm cô quạnh Trầm lặng cõi sa mù.
*******************************OK
Tiếng Chuông Hồi Sinh
Tiếng chuông chiều đổ công phu Nắng vàng tiễn biệt phù du mộng rời Mai sau tròn kiếp con người Yêu thương rũ sạch nợ đời trần ai Phai màu lá đợi nắng mai Hương xưa thoáng nhạt xuân phai mất rồi Lắng nghe âm vọng bồi hồi Tràn dâng bọt biển sóng nhồi giấc mơ Lưng trời cánh nhạn bơ vơ Hoàng hôn mờ ảo dây tơ đọng sầu Niềm riêng tư gánh dãi dầu Thuyền ai lạc bến giang đầu linh đinh Ban mai chuông gọi hồi sinh Cõi lòng trầm mặc câu kinh lặng thầm.
9-09
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét