Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Ảnh Lê Hoàng

Cây Mai vắng Chủ
 Truyện ngắn Thủy Điển


  Năm nào cũng thế, cứ độ chừng hăm bốn, hăm lăm tháng chạp âm lịch là vợ chồng thằng Bốn về bứng cây Mai, để về trang điểm trong căn nhà vào những ngày Tết đến. Riêng năm nay chẳng thấy hai đứa nó về, bà Tư ngồi buồn, nhìn ra cổng. Sao lạ lùng vậy cà ?

   Kể từ khi con gái bà lập Gia đình với thằng Bốn, năm nào bà cũng trồng thêm một cây Mai riêng cho vợ chồng nó, trình tự như thế năm năm liên tiếp. Hễ hai vợ chồng nó bứng cây nầy, là bà trồng cây khác thế ngay và vừa đúng năm năm sau là cây Mai cao lớn, ra hoa đủ chưng diện trong căn nhà nhỏ vào những ngày lễ trọng đại. Bà chăm sóc nó rất cẩn thận và xem nó như là một vật quí giá. Mặc dù hàng năm con bà có thể mua ở chợ bán hoa Tết chừng vài trăm ngàn hay mắc hơn một chút là có ngay.
    Cứ khoảng còn năm ngày nữa là Tết Nguyên đán, thì hai vợ chồng thằng Bốn lon ton về, vừa thăm mẹ già, vừa mang cái Xẻng ra sau vườn bứng cây Mai mang về trong niềm vui phấn khởi, sung sướng. Và, xem nó như phúc lộc đầu năm, bà Tư cũng thế, mỗi khi cho con, giúp được con cái gì, bà mừng vô hạn.
    Nhưng, gần một năm nay, bà nghe loáng thoáng hai vợ chồng nó lục đục về tình cảm, cảnh nhà không vui, bà rất buồn, nhưng không tiện hỏi. Bà nghĩ dần dần rồi cũng sẽ qua, chuyện vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt là chuyện bình thường. Nhưng đáng buồn hơn, là mọi chuyện không như bà nghĩ. Chúng nó vừa chia tay và đang chờ ngày ra Tòa ly dị. Hiện tại con gái bà đã dọn nhà đi nơi khác ở gần cả tháng nay rồi. Căn nhà chỉ còn lại võn vẹn có mình thằng Bốn và hai đứa con nhỏ.
     Cảnh nhà thằng Bốn bây giờ vắng lặng, thiếu bóng đàn bà, bề bộn. Bởi thế, những ngày Tết, giỗ, đám đình lớn nhỏ trong thôn hay họ hàng, dòng tộc đối với Bốn bây giờ không còn ý nghĩa, hứng thú như xưa nữa. Tất cả đã nhạt nhòa. Chàng luôn ẩn mình, trầm lặng và ít giao tiếp bên ngoài.
     Tuy biết hoàn cảnh Bốn như thế, nhưng bà Tư vẫn luôn nuôi hy vọng, rằng thằng Bốn sẽ về mang cây Mai đi. Rồi bà cứ chờ, chờ đợi mãi, mà chẳng thấy bóng dáng thằng Bốn đâu.
      Tết Nguyên đán năm nay bà bứng cây Mai của bà vào chưng và bà  bùi ngùi đặt tên cho cây Mai của thằng Bốn là Cây Mai vắng chủ.

Xuân nầy thằng Bốn đâu rồi ?
Con Lê cũng thế, mẹ ngồi trông bây
Sao không về bứng cây Mai ?
Cho nhà thêm thắm, cho ngày thêm xinh.

Thủy Điền
Thuy-Dien-Thivanviet.Jimdo.com
Ngày 14, tháng 4, năm 2016




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét