Phung
So * Lac Phung 3
Phụng
Sồ * Lạc Phụng 3
tạp
văn * chuvươngmiện
*
Sau khi nhận đựợc sự yêu cầu khẩn trương cuả Lưu Chương
“ Lưu Quí Ngọc Tứ Xuyên vào bảo hộ , Lưu Huyền Đức họp cùng quân sư Gia Cát Khổng
Minh , phó quân sư Bàng Sĩ Nguyên cùng chúng tướng , phân bổ lực lượng phần đi Tây Tiến , phần ở
lại giữ Kinh Châu , Lưu Bị noí :
-Giờ ta cùng phó quân sư Bàng Sĩ Nguyên , đem theo tướng
Hoàng Trung , Nguỵ Diên , Quan Bình , Lưu Phong tiến vào đất Tây Thục , còn quân
sư Khổng Minh cùng vơí Quan Vân Trường ,
Trương Dục Đức và Triệu Tử Long ở lại trấn giữ Kinh châu .
Thế là Khổng Minh Gia Cát Lượng lĩnh toàn quyền cai
quản Kinh Châu , một cuộc họp bỏ tuí thu gọn , phân công phân nhiệm rõ ràng :
-Quan vân Trường mang quân bản bộ trấn giữ aỉ Thanh
Nê chia quân đóng những vị trí hiểm yếu cuả Tương Dương .
-Trương Dục Đức coi bốn quận bên kia sông Trường
Giang .
-Thường Sơn Triệu Tử Long thì đóng quân ở Giang Lăng
, trấn giữ cưả aỉ Công An .
Phần Lưu Huyền
Đức thì sai tướng Hoàng Trung đi tiền bộ tiên phong , tướng Ngụy Diên đi hậu tập,
còn chính bản thân mình cùng vơí Lưu Phong , Quan Bình thống lĩnh trung quân , Bàng
Sĩ Nguyên là quân sư . Quân mã , quân bộ cả thẩy năm vạn lên đuờng trực chỉ tiến
vào Tây Xuyên .
Khổng Minh cố thu xếp một bưã tiệc trà “ lên đừờng “ nho nhỏ chỉ có mơì Bàng Sĩ Nguyên
mà thôi , không mơì thêm ai nưã , trong lúc trà dư tữu hậu , Gia Cát noí ;
-Chúng ta là huynh đệ đồng môn , cùng học vơí sư phụ
Bàng Đức Công , đường công danh của chúng ta mươì năm nay xiù xiù ển ển chả ra làm
sao ? còn Từ Thứ Đan Phúc thì vưà ra quân đã bị sao tuần triệt năm chờ chết bên Hưá Đô cuả Tào Tháo
, theo như chỗ Khổng mỗ hiểu thì kiếp trước cuả huynh đệ vốn là thầy boí Hứa Phụ
, boí cho Tề Vương Hàn Tín hưởng phước đến năm 74 tuổi , nhưng lại chết oan vào
năm 34 tuổi , kiếp này Huynh đệ thác sinh vào làm Bàng sĩ Nguyên , năm nay
huynh đệ cũng ở vào tuổi 34 ? vậy trước khi chia tay Khổng mỗ khuyên huynh đệ nên
cẩn trọng ?
-Cám ơn Huynh đã có lời nhắc nhở , đệ sẽ bảo trọng ,
điều này tuy vậy nhưng không quan trọng ? mà điều quan trọng là từ trước đến bây
giờ , đệ chưa tham mưu cho Lưu Huyền Đức một lần nào , vậy xin ý kiến cuả Huynh
?
-Cái chuyện quân sư hay cố vấn nó cũng tuỳ thơì tuỳ
lúc ? Khương Tử Nha noí gì Văn Vương nhà Châu nghe cái đó , Trương Tử Phòng noí
gì , Lưu Bang nhà Tây Hán nghe ngay , không thắc mắc và cũng không hoỉ lại ? nhưng
á phụ Phạm Tăng bàn mưu tính kế cho Hạng Vũ , thì Hạng Vũ không bao giờ nghe ?
nếu trước đây khoảng năm năm , mà Lưu
Huyền Đức nghe mưu cuả Khổng mỗ chiếm ngay Kinh Châu cuả Lưu Biểu làm chỗ cơ bản
đóng quân , thì làm gì nhà Hậu Hán lêu bêu
đến nỗi này ? Lưu Bị lúc đó nại cớ là Lưu Biểu tức Lưu cảnh Thăng là anh em bà
con vai nhà anh , cùng gìong tôn thất họ
Lưu không nỡ cướp đất cuả nhau , nay đem
quân vào Tây Xuyên , Lưu Chương tức Lưu Quí Ngọc lại bà con vai em cuả Lưu Huyền
Đức , thì cái chuyện khuyên hay đề nghị chiếm ngay Tây Xuyên là chuyện không nên
? vơí nưã mưu kế cuả chúng ta đưa ra rất phù hợp vơí Tào Tháo và Tôn Quyền , làm
gì thì dứt khoát làm ngay không do dự , còn Lưu Bị thì không vậy ? nên đề nghị khi huynh đệ đưa ra một mưu kế gì ? kế hoạch
gì , kế sách gì tuyệt đối không nên nêu ra một điểm duy nhất mà phải ba điểm ,
thượng sách thì như thế vầy ? trung sách thì như thế kia ? còn hạ sách thì như
vậy vậy ? để Lưu Huyền Đức muốn chọn giải pháp nào thì chọn . lúc chia tay Khổng
Minh buì nguì cầm tay Bàng Sĩ Nguyễn an uỉ :
-Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên ? kẻ sĩ chuyện gì
làm được thì cứ làm ?
*
Dong ruổi được gần cả nửa năm , chợt có Khổng Minh
gia cát quân sư ở Kinh Châu sai Mã Lương đem thư tới , Lưu Huyền Đức goị vào hỏi han , Mã Lương
thi lễ rồi bẩm rằng :
-Kinh Châu vẫn bình yên vô sự , chuá công khoỉ phải
bận lòng làm gì ? rồi trình bức thư cuả quân sư Gia Cát Lượng lên , Lưu Huyền Đức
mở thư ra coi đại thể nội dung tóm tắt như vầy :
-“ Lượng tính số Thái Ất , thấy năm Quí Hơị này Cương
tinh đóng ở phương tây , xem lại thiên văn thấy sao Thái Bạch lâm vào phận dã Lạc
Thành , bản mệnh các tướng soái có sự dữ
nhiều lành ít . Xin chuá công cẩn thận cho “. Huyền Đức xem thư xong , cho Mã Lương
về kinh Châu ngay tức thơì . và cho mơì
quân sư Bàng Sĩ Nguyên đến rồi đưa thư riêng cuả Khổng Minh cho coi , đọc xong thì Bàng
Thống bàn :
-Thống cũng tính sổ Thái Ất , biết Cương tinh ở phương
Tây , nhưng điều này ứng việc chúa công sẽ lấy đựợc Tây Xuyên . chẳng có gì là lành hay dữ cả , Thống cũng
xem Càn tượng , thấy sao Thái Bạch lâm chiếu vào Lạc Thành . Nhưng vưà rồi quân
ta đã giết tướng Thục là Lãnh Bào , tức là điềm xấu ứng vào bên địch , xin chuá
công đừng nghi ngại , chuyện thiên văn điạ lý chưa chắc lấy gì làm đúng đâu ? .
Hãy cho tiến binh ngay !
Lưu Huyền Đức thấy Bàng Thống thúc giục hai ba lần bèn
ra lệnh tiến binh . Đến nơi Tướng Hoàng Trung và Nguỵ Diên mang tuỳ tùng ra trại đón vào . Bàng
Thống hỏi Pháp Chính :
-Mặt trước kia có mấy con đường đưa tơí Lạc Thành ?
Pháp Chính noí :
-Phiá bắc trái nuí này có con đường lớn , đưa tơí cưả
đông Lạc Thành , phiá Nam nuí có con đường nhỏ dẫn đến cưả tây . Cả hai đường đều
có thể tiến binh được cả .
Bàng sĩ Nguyên nghe vậy bàn vơí Lưu Huyền Đức :
-Vậy để tôi xin đem tướng Nguỵ Diên đi tiên phong ,
tiến theo con đường nhỏ phiá nam . Chuá công thì cho tướng Hoàng Trung đi tiên
phong theo đường lớn phiá bắc mà tiến , hai mặt giáp công cùng tiến tới chiếm Lạc
Thành .
Huyền Đức noí thêm :
-Ta quen việc chinh chiến từ hồi nhỏ , trải qua nhiều
chiến trận sống mái rồi , để đừờng nhỏ cho ta , Quân sư nên đi đường lớn mà đánh
thẳng vào cưả đông . Để cưả tây cho ta ,
nhưng Bàng sĩ Nguyên noí ngay :
-Đường lớn ắt có quân ngăn chặn , xin chuá công mang
quân đối dịch , để Thống đi đường nhỏ cho .
Lưu Huyền Đức từ lúc nhận được thư cuả Khổng Minh
Gia Cát, bây giờ lòng dạ bần thần không yên , bèn noí :
-Thôi cũng được , nhưng con ngựa cuả quân sư ốm yếu
quá , lấy con ngựa trắng Địch Lư cuả ta mà cưỡi .
*
Đoàn quân cuả Tây Xuyên chuẩn bị sẵn , toán tiền phong cuả Ngụy Diên
vưà qua khỏi con đường nuí độc đạo , hai
bên vách nuí thẳng đứng , tiến thoái càng khó khăn , đến phiên quân cuả Bàng Thống
đi tiếp , chợt bỗng tinh thần cuả Bàng Sĩ Nguyên dao động bần thần khó tả tim đập
liên hồi , bèn kêu quân sĩ đứng gần đến hoỉ rằng :
-Vậy trái đồi này tên là gì ?
Quân lính bẩm rằng :
-Dạ thưa quân sư , đồi này là Lạc Phụng ạ ?
Bàng Sĩ Nguyên bấm tay giây sau than rằng :
- Tên cuả ta là Phụng Sồ , mà đồi này là Lạc Phụng ,
số cuả ta đến đây tận rồi ?
Quân lính Tây Xuyên cuả tướng Trương Nhiệm phục trên
đỉnh đồi chỉ vào Ngươì cưỡi ngưạ trắng nói :
-Đúng là Lưu Bị đó , lệnh cuả Trương Nhiệm xạ tiễn ,
Bàng Thống và con ngựa Địch Lư trúng cả trăm muĩ tên chết đứng tại chỗ , tội
nghiệp con ngựa Địch Lư mang tiếng sát chủ , lần trước thì cưú thoát Lưu Bị ở Đàn
Khê , kỳ này thì chết cùng quân sư Bàng Sĩ Nguyên ở đồi Lạc Phụng
chuvươngmiện
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét