CHÚT TÂM TƯ MÙA HẠ
Chùm Thơ NGƯNG THU
Mùa hạ, những con đường phượng hồng rực lửa, đốt cháy thêm nỗi buồn sắp sửa chia xa, tà áo trắng sân trường vấn vương tuổi ngọc.Tóc ai bay bay gợi nhớ thuở yêu người.
Mùa hạ, ôi khúc ve ngân vang chảy dài nỗi nhớ. Bạn thân ơi ! những kỉ niệm ngập tràn. Cánh phượng hồng ấp e dấu vào trang vở. Lưu bút ngậm ngùi thương buổi chia tay.
Mùa hạ, yêu thật nhiều những buổi chiều lất phất mưa bay, dáng ai bâng khuâng cuối đường nón đợi. Có chú bướm vàng vờn trên đóa hồng nhung khoe màu cánh mới, ai đó ngại ngùng tay nắm tay ai.
Mùa hạ, thương mãi trong lòng những hình dáng khó phai, nhớ lời thầy cô vọng vang giảng bài mỗi sáng, mái tóc sương pha, dáng gầy gầy mà đôi mắt cười ngời ngời sáng rạng, những tinh nghịch tuổi hồng không thôi những âu lo.
Mùa hạ rồi, những oi nồng trưa nắng tràn khắp nẻo quanh co. Cánh gió đong đưa mát từ tay mẹ, có lời ru đi vào giấc trưa, lẫn ngọt ngào câu chuyện ngày xưa bà kể. Hàng cau bên vườn trắng một màu thơm.
Thương lắm màu khói lam chiều nhoà nhạt ngọn lửa rơm, mắt mẹ nheo nheo nhìn theo cánh đồng chiều cò bay ngút mắt, màu lúa xanh mơn man bước chân cha cuối chiều bờ mương hụt cẳng, gót chân trần đau đáu nỗi thương quê.
Mùa hạ ta về yêu những cánh diều tung gió triền đê, tuổi thơ ngây đẹp miền kí ức, trò chơi trốn tìm rúc vào độn rơm hít hà mùi mồ hôi bạn bè bỗng dưng háo hức. Mùa hạ xôn xao trên từng phiến môi cười.
Ôi mùa hạ, mùa hạ bềnh bồng trên những áng mây rơi...Cơn mưa ướt đầm nỗi nhớ, yêu quá nên bây giờ hạ dẫu không vàng cũng hoá thành thơ.
Ngưng Thu
MÙA HÈ VÀ TIẾNG RAO CỦA MẸ
Sáng lên, hạ chuyền cánh phượng
Ve ran tình khúc mùa hè
Nắng vàng ngẩn ngơ bờ giậu
Dế mèn râu vểnh lắng nghe.
Gió cõng mưa về ngang lối
Ướt nhòe áo gánh hàng rong
Liêu xiêu dáng gầy bóng mẹ
Tiếng rao thảng thốt chạnh lòng.
Sáng nay nắng tràn góc phố
Em tung tăng với điểm mười
Trong veo ánh cười mắt mẹ
Gói hành trang tuổi đôi mươi.
Ngưng Thu
ĐƯỜNG KHUYA
Đường khuya cơn gió ngập ngừng
Lắng nghe trong phố buớc chân ai về
Mẹ già khua tiếng chổi tre
Cõng theo năm tháng mà che nỗi buồn
Lắng nghe trong phố buớc chân ai về
Mẹ già khua tiếng chổi tre
Cõng theo năm tháng mà che nỗi buồn
Nuôi con đại học mấy mùa
Đêm đêm mẹ quét gió lùa tiếng khan
Trăng treo đỉnh phố mơ màng
Con êm giấc ngủ,mẹ vàng ước mơ
Đêm đêm mẹ quét gió lùa tiếng khan
Trăng treo đỉnh phố mơ màng
Con êm giấc ngủ,mẹ vàng ước mơ
Con ơi ! ngoan nhé mẹ chờ
Mai con khôn lớn vần thơ dâng đời
Nụ giêng chớm nở rạng ngời
Vẫn đêm xào xạc chân người phố quen
Mai con khôn lớn vần thơ dâng đời
Nụ giêng chớm nở rạng ngời
Vẫn đêm xào xạc chân người phố quen
Chạnh lòng hàng quán lên men
Lòng đêm cũng hiểu nỗi niềm mẹ quê
Thềm xuân ngân khúc người về
Ví dầu người ở câu thề gió bay
Lòng đêm cũng hiểu nỗi niềm mẹ quê
Thềm xuân ngân khúc người về
Ví dầu người ở câu thề gió bay
Thu đơn trăng cũng hao gầy
Thân đơn mẹ chống mẹ chầy nuôi con
Hàng me xao xác lối mòn
Thương đời,thương nỗi cô đơn mẹ hiền
Thân đơn mẹ chống mẹ chầy nuôi con
Hàng me xao xác lối mòn
Thương đời,thương nỗi cô đơn mẹ hiền
Yêu con quên hết ưu phiền
Bao giờ cho cạn nỗi niềm …..mẹ tôi.
Bao giờ cho cạn nỗi niềm …..mẹ tôi.
BẾN SÔNG THƠ
Chiều vẫn chiều trên bến sông thơ
Gió mãi ngâm ca khúc đợi chờ
Lời thơ anh thả bên bờ lặng
Rắc xuống đôi lòng những tiếng tơ
Gió mãi ngâm ca khúc đợi chờ
Lời thơ anh thả bên bờ lặng
Rắc xuống đôi lòng những tiếng tơ
Rót những tàn phai xuống tháng năm
Bến sông phủ nguyệt mỗi đêm rằm
Lời xưa giờ đã theo mây khói
Vần thơ trôi mãi chốn xa xăm.
Bến sông phủ nguyệt mỗi đêm rằm
Lời xưa giờ đã theo mây khói
Vần thơ trôi mãi chốn xa xăm.
Về đây giòng cũ, cuối bến ngày
Vần thơ vuột mất tận chân mây
Chiều nghe chân bước lưng chừng nắng
Ai thả lời thề gió cuốn bay ?
Vần thơ vuột mất tận chân mây
Chiều nghe chân bước lưng chừng nắng
Ai thả lời thề gió cuốn bay ?
À ơi câu hát ngày xưa mẹ
Ru hời trưa nắng điệu dân ca
Ngày em xuất giá bờ sông vắng
Mẹ ngóng thương con mỗi chiều tà
Ru hời trưa nắng điệu dân ca
Ngày em xuất giá bờ sông vắng
Mẹ ngóng thương con mỗi chiều tà
Nghe những tàn phai, những tàn phai
Bến thơ chiều lắng tiếng thơ ai
Lao xao con nước, mưa ngày hạ
Hình như trôi hết dấu trang đài.
Bến thơ chiều lắng tiếng thơ ai
Lao xao con nước, mưa ngày hạ
Hình như trôi hết dấu trang đài.
Ngưng Thu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét