Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Ảnh Đặng Đức Cương

BÀI THƠ CUỐI CÙNG CỦA 

PHAN NHỰ THỨC NGUYỄN VĂN MINH

BÀI  THƠ  CUỐI  CÙNG 
 CỦA PHAN NHỰ THỨC  NGUYỄN VĂN MINH   




Vẫn vạt nắng long lanh cùng gió mới
Lá xanh tươi vươn đón buổi khai mùa
Cây mai già trỗ hoa vàng phơi phới
Giọng con cười thơm phức tìếng chào thưa


Ta trằn trọc suốt đêm dài đợi sáng
Dấu cơn đau vội vã mở tay choàng
Con lên 8 mắt cười tròn khoan rạng
Mừng tuổi con ta chúc chóng lớn ngoan
Đất dẫu cằn tre nguyện che măng mọc
Bỗng vô tình định mệnh chém ngang vai
Tre bật gốc rồi gió mưa tới tấp
Mẹ dìu con lầm lủi trọn đêm dài

Trời đất mãi xoay vần  nên chẳng biết
Xuân cứ về hoa nắng vẫn  long lanh
Mai nở vàng cây đâm chồi lá biếc
Có ngờ đâu mạch đất nứt tan tành
Tre chưa già đành chờ ngày bật gốc
Cõi vô thường cõi độ lượng bao dung
Biến đất phì nhiêu bón măng mới mọc
Đóa tre xanh vươn trọn cuộc vô cùng

Thơ ta nguyện rạng từng lời khai bút
Con xếp giùm tiền mừng tuổi đầu năm
Quấn quýt bên ta vẫn cười vẫn hát
Dẫu nan y bệnh nghe nhẹ ta nằm

Mặt trời lên chiếu măng đời ngà ngọc
Chim tập truyền  vừa thả một tin vui
Con hãy ra vườn, cao tay hái lộc
Cắm vào thơ ta xuân đỡ ngậm ngùi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét