TA NGUOI
TA NGƯỜI
-
ở 2 đầu trái đất
ngưoi ở xứ Nam Á Indochina
ta ở xứ Hoa Kỳ bắc Châu Mỹ La
Tinh
dù cách ngăn bởi 1 Thái Bình
Dương
nhưng người với ta vấn chung
1 khối tình
không phải là tình nam nữ
lăng nhăng
mà là tình quê hương dân tộc
ngươi say mê trọn đời cái
nghề ca xướng hát
còn ta lụy vào cái nghiệp mần
thơ
chả kể lôi thôi chi ? cho mất
thì giò
tình chỉ vậy cứ coi là vậy
vậy ?
tình đồng khói đồng hương chỉ như thế đấy
tình đồng khói đồng hương chỉ như thế đấy
tình đồng môn đồng khoai nhu
thế này đậy
ôi sòng dời toàn là mùa thu
lá bay
của nữ sĩ Quỳnh Diều bên Đài
Bắc
hoặc gửi gió cho m6y ngàn bay
có lắm lúc nghĩ rằng nghe
người hát
mà tưởng như chiêu một điếu
thuốc lào say
hờn lậng lâng như đi trên con
tàu suốt
mấy mươi năm cũng tàn canh
chiến cuộc
đất lênh dênh mà người cũng
phất phơ
quê hương nghèo thêm từ đó
tới giờ ?
dận tứ tán mỗi người mỗi nẻo
dận tứ tán mỗi người mỗi nẻo
mới hay tin người sống bằng
nghề hát dạo
nay phòng trá mơi tụ điểm cầm
hơi
kim kiếm điiêu linh hoa lá
tơi bời
tài cũng khổ và không tài
cũng khổ
chuyện chúng mình khởi thủy
là lở dở
toàn đầu voi đuôi chuột chả
ra chi ?
nhắc lại ngày xưa cũng chả
ích gì ?
ở cũng vậy mà đi cũng vậy ?
lũ chúng ta sinh ra cột vào
đời bị gậy
giai đoạn nào cũng chỉ thế mà
thôi ?
phía trước phía sau kẻ khóc
người cười
thôi thì dủ thứ hầm bà làng
xắn cấu
người thoát khỏi lưới Ung Thư
[ đúng là có tiền có hậu ]
Ta chả còn gì ? ngoài thân
xác tầm phơ
Chuyện trăm năm ôi cái chuyện
câu giờ
Nghe lẩm cẩm bá xàm bá láp
Chuyện loanh quanh vốn là
sòng bạc
1 con đường đi duy nhất chả
có quay về
Toàn chuyện ruồi cơm chợ nhà
thuê
Toàn quán thu phong toàn sầu
cổ độ
Ôi đổ thừa cho trời đổ thừa
tại số
Đúc Phật đã dậy rằng “ sinh
lão bệnh tử “
Chuyện gặp nhau đã quá xế mất
rồi ?
Chuyện bây giờ sao lại giống
củ khoai
Củ mang luộc củ thì mang
nướng
Kiếp này dây đời chia ra
nhiều chặng
Người 1 phương ta trụ 1phương
Bây giờ đây dở đóm dở đèn
Thì mong kiếp sau châu về Hợp
Phố
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét