Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Nếu Mai Lỡ
Chùm thơ THỦY ĐIỀN


Bốn mươi năm, anh rời xa Tổ quốc
Tôi quê nhà, vẫn hai buổi nắng mưa
Thuở hai mươi, tuy trẻ, nhưng vẫn thừa
Những lời hứa không bao giờ hiện thực

Nửa trái đất, vùng trời xa mung mút
Khoảng thời gian hơn nửa cuộc đời người

Bao cám dổ sác hương vây khắp lối
Dễ gì người chung thủy mối tình xưa

Dẫu biết thế, nhưng vẫn tin lời hứa
Với bao người, dờ giả vẫn tỉnh bơ
Xem chuyện tình như là một giấc mơ
Nhưng tâm dạ nát tan từng mảnh nhỏ

Anh, anh hỡi đã quên hay còn nhớ
Một bóng hình ngày ấy tuổi hai mươi
Đứng nhìn anh chẳng nói, chỉ mỉm cười
Anh thường bảo, thật xinh. Nầy ! Cô bé.

Nếu mai lỡ, gặp nhau và có lẽ
Anh giật mình, khi em đã sáu mươi
Bà cụ già, đang vươn nở nụ cười
Nhìn ông lão tay run, cầm chiếc gậy.


Thủy Điền
Ngày 11, tháng 6, năm 2016






Nghe Nhé Nầy Mi « Cá « 

Cá ơi mi nhớ, cố giữ mình
Trùng dương rộng lắm, nước xanh xanh
Hãy tìm yên tịnh mà sinh sống
Đừng đến chốn vui « Lỡ bị phình »

Hãy nghe ta bảo nầy loài cá
Thương mi ta mới thốt lời ra
Ghét mi ta vội cho lên thớt
Mang nấu nồi canh. Đậu bắp, cà

Khỏi cần phân tích điều phải trái
Ta người, mi vật khỏi lo xa
Nhưng người tình nghĩa nhiều lắm cá
Nghe ta mau lánh cõi ta bà.

Thủy Điền
Ngày 11, tháng 6, năm 2016






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét