ĐỌC TẬP TRUYỆN NGẮN “LOÀI HOA TRẮNG” CỦA THÁI
ĐÀO
Châu Thạch
Đã ái mộ Thái Đào gần 20 năm, bây giờ mới gặp được
nhau bên ly cà phê trên bờ dòng sông Thạch Hãn nên lòng cảm thấy rất vui. Lại
hân hạnh được anh mời về nhà trao tặng tác phẩm của mình: “Loài Hoa Trắng”. Đáng
ra phải vui hơn nữa. Tuy thế khi cầm tập truyện ngắn có bìa rất đẹp trên tay,
Châu Thạch thoáng buồn. Buồn là vì thấy sách đẹp nhưng không được xuất bản mà
chỉ in vi tính lưu hành nội bộ mà thôi. Vừa qua viết lời bình cho “Xóm Cô Hồn”,
tác phẩm xuất bản đầu tiên ở tuổi 70 của Kha Tiệm Ly, nay cầm “Loài Hoa Trắng”
trên tay, Châu Thạch thấy lòng mình có
chung tâm trạng.
Hình như rất nhiều cây bút trên đất nước này dầu tài
hoa đến đâu cũng chỉ làm được con nhộng chết trong cái kén của mình. Cái kén sẽ
trở thành vô dụng nếu không được đời kéo nó thành tơ. Đời hiện tại chọn lựa bất
công, không thích lụa là, chỉ thích vải thô, bởi vải thô dễ đem may và đem vá.
Thấy đầu đề tập
tuyện ngắn là “Loài Hoa Trắng”, cứ nghĩ nội dung bên trong là những mối tình
lãng mạn, nên thơ có trăng nước hữu tình với lời văn bóng bẩy. Về đọc, tôi ngạc
nhiên. Tình thì có tình nhưng không nên thơ, cái lãng mạn trong tình là thứ
lãng mạn của những con người phiêu dạt đầu non góc biển với tâm hồn luôn tinh
khiết như một loài hoa trắng . Văn thì
không bóng bẩy mà trái lại rất gập ghềnh, nhưng là một thứ gập ghềnh khúc chiết
đem đến cho người đọc cái cảm khoái lúc thì như băng qua bờ đá bên một dòng sông,
khi thì như ngồi nhìn sự mênh mông trên
cánh đồng nước lụt. Ta tìm thấy trong “Loài Hoa Trắng” nhiều ý chí bất khuất
trong những mẫu người bình thường. Ta tìm thấy trong “Loài Hoa Trắng” những
linh hồn tinh khôi trong sạch, những mẫu người ân nghĩa, hào hùng mang đầy lý
tưởng và hoài vọng trong giai cấp bần cùng của xã hội. Ta cũng tìm thấy trong
“Loài Hoa Trắng” nhiều tư tưởng hướng dẫn cái thiện cho đời. Từ đó ta biết được nỗi lòng tác giả, những gì
nhà văn khắc khỏi suy tư, những gì bất đắc chí ẩn chứa trong lòng, và một tâm
hồn trong sáng dễ dàng “ ràng buộc bởi muôn dây”.
“ Loài Hoa Trắng” gồm có 10 truyện ngắn:
Đầu tiên ta đến với “Người Đợi Vầng Trăng”. Người đợi
vầng trăng nhưng trăng có lên hay không? Nếu vầng trăng lên có lẽ Thái Đào
không viết truyện nầy.
“Miền Rừng Nắng Gió” là câu chuyện hào hiệp thời nay.
Một hảo hán đã khuất phục tên côn đồ đại ca bằng nghĩa cử của mình.
“Loài Hoa Trắng” là câu chuyện mà tác giả ưng ý nhất
nên dùng làm tên cho cả tập truyện của mình. Loài hoa nầy ở ngoài đời thì không
đáng giá bao nhiêu nhưng ở trong hồn người thì thơm ngát trên mọi loài hoa. Đời
dập vùi loài hoa nầy khiến cho nhân vật chính phải thốt lên: “Tôi phải tìm nó ở
dưới vực sâu, ở trong đọa lạc, hay ở giữa trời cao… Tôi đã kiếm tìm đến kiệt sức”
“Hậu Đài” là câu chuyện phía sau một gánh hát. Người
ta sẽ thấy nổi bậc lên đây những oan nghiệt của kiếp người nghệ sĩ. Vinh quang
đồng hành cùng đau khổ.
“Tiếng Trống Trận” viết về trận chiến giữa Hồ Tôn Hiến
với Từ Hải trong Kiều. Nổi bậc trong truyện là một chiến binh đánh trống thúc
quân, cho thấy cái hào khí có ngay ở trong những người rất đổi bình thương, nên
trước cái chết “Tiếng trống càng dữ dội hơn, như sấm dậy, xé vang cả đất trời”.
Rồi thì, “Tiếng Đàn Trúc Bên Sông Dịch Thủy” nói về
Kinh Kha, một điển tích đã được viết ngàn trang và không mấy ai không biết. Thế
nhưng, qua bút pháp Thái Đào, Kinh Kha như sống dậy bên dòng sông Dịch Thủy,
tiếng trúc Cao Tiệm Ly như còn vọng lên
trên trang giấy và người đọc chiêm nghiệm
được “Còn tiếng đàn trúc, còn linh hồn nước Yên” để liên nghĩ đến “Truyện Kiều
còn, nước ta còn”, vững lòng trước rợ Phương Bắc ngày nay.
“Ngày Biển Động” viết cho những mảnh đời dân biển. “ Biển đong cho từng bửa, và biển
đòi lại thì vô cùng”, nhưng rời biển để đi tìm kế sinh nhai nơi khác thì “cái
ác độc của những cuộc tranh ăn còn hiểm sâu hơn rừng độc, hơn biển dữ” khiến
người con của biển phải nằm lại trong một nấm mồ hoang, bên rìa ngoại ô thành
phố.
Truyện “ Bán Độ vầng Trăng” viết về người họa sĩ có
tham vọng vẽ một mối tình. Mối tình có đắm say, có ngang trái và cái hệ lụy của
nó khiến người trong cuộc suốt đời phải từ bỏ ngắm vầng trăng đêm 16 và điên
loạn trong cõi tâm thần. Đọc “Bán Độ Vầng Trăng” có khi tưởng mình lọt vào lâu
đài kinh dị, có khi như nghe tiếng ái tình đồng vọng trăm năm trong khu vườn cổ
tích.
“Tiếng Khóc An Dân” được báo Văn Nghệ - Hội Nhà Văn
Việt Nam chọn làm 10 truyện ngắn hay năm 2000 -2004. Câu chuyện viết về quan
lại một vùng trong thời chúa Trịnh xa xưa. Người đọc tìm thấy trong lịch sử tội
ác của bọn quan lại và cái chết đau thương của con người nghĩa khí. Tiếng khóc
an dân là tiếng khóc tức tưởi đau thương cho thời cuộc không có chiến tranh mà
nhiễu loạn bởi kẻ cầm quyền không đức độ.
Cuối cùng “Lỗi Lầm Sương Khói” là truyện ngắn chở đầy
một triết lý sâu xa, mới lạ. Hai đứa trẻ hẹn nhau năm năm và chúng đã gặp lại
nhau đúng hẹn. Thời gian phôi pha đã làm cho hai tâm hồn không còn nguyên như
trước. Họ tự nguyện chia tay để mang theo kỷ niệm đẹp suốt đời. Câu chuyện bất
ngờ đến nổi hai vị tiên xử lý việc đời cũng trở nên lúng túng, họ thâu hồi tình
yêu trong lòng hai đứa, nhưng theo tôi chắc họ không có quyền lực với tình yêu
ở thuở ban đầu.
Đọc tập truyện ngắn “Loài Hoa Trắng” của Thái Đào tôi
có cảm giác tác giả dẫn tôi đi qua nhiều miền đất lạ, phong cảnh không hữu tình
nhưng hiện sâu dấu ấn cuộc đời. Tôi có cảm giác tác giả cho tôi gặp nhiều
người, những hảo hán, những côn đồ, những ô lại, những minh quan bất đắc chí,
và những thường dân. Tất cả như sống động ở trong lòng tôi. Tôi có cảm tưởng
tác giả đưa tôi đang đi giữa thời đại và để thay đổi không khí, có lúc tác giả
đưa tôi về quá khứ xa xưa. Ở đâu cũng cho tôi nhìn thấy lẽ sống chân lý được
suy nghiệm trong truyện. Tác giả hầu như phác họa được tâm can nhân vật, dẫn
người đọc say mê theo lời văn trầm tỉnh, cuốn hút người đọc vào biến chuyển
từng hồi theo bố cục cốt truyện, và cuối cùng cho tôi những đoạn văn chương gần
như là những châm ngôn hợp lý hợp tình để sống ở đời từ việc nhỏ cho bản thân
đến việc lớn như là việc nước.
Tôi nghĩ tôi còn kiệm lời khi viết về “Loài Hoa Trắng”
tập truyện ngắn của nhà văn Thái Đào./.
Châu Thạch

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét