Thằng Tín
THỦY ĐIỀN
Ba ngày nay
ai ai cũng chạy tìm thằng Tín và cả Công an nữa, không biết nó đi đâu hay có
mệnh hệ gì, để vợ con nó khóc la, khóc lết.
Thằng Tín
rất hiền từ, từ ngày cha nó mất, nó phải vất vả thức khuya, dậy sớm cùng mẹ nó
ra chợ bán bánh kẹo để nuôi bảy đứa em. Nó thì thứ ba còn chị hai nó thì đã
theo chồng về xứ khác.
Năm 1987 nó
vừa tròn 18 tuổi và được gọi đi nghĩa vụ quân sự. Học xong ba tháng tại Đồng
tâm Mỹ tho nó được đưa sang Cam- pu- chia công tác, hồi ấy tình hình Cam- pu- chia
nóng bỏng. Bản thân nó từ nhỏ đến khi đi lính chưa biết uống giọt rượu nào,
nhưng vì quá sợ chết, nên mỗi khi ra điểm gác nó với thằng bạn lúc nào cũng
mang theo bình ton rượu đầy, hai thằng chờ khi vừa xụp tối là nốc ào ào vào
bụng cho thật say và nằm ngủ, lỡ khi lính Pôn- pốt có đi ngang qua chúng không
phát hiện được và khi trời gần sáng là hai thằng đã tỉnh và lần mò đi về. Ngày
nào nó và thằng bạn cũng đều làm thế. Có lúc Thủ trưởng nó đi tuần tra bắt gặp.
Nó bảo, nó bị nhức răng nên uống một chút cho đỡ nhức để còn canh gác.Thủ
trưởng nó nghe có lý và bỏ qua.
Đi nghĩa vụ
ba năm nó lên được Thượng sĩ, Đơn vị hỏi nó có muốn đi học khoá Sĩ quan
và đi lính tiếp không hay muốn giải ngũ? Nó lưỡng lự rồi cuối cùng từ chối và
xin giải ngũ vì nó muốn về phụ mẹ nó buôn bán nuôi mấy đứa em. Đơn vị
bằng lòng.
Khi về đến
nhà thì vỡ lẽ, mẹ nó không còn buôn bán nữa, đã bán nhà và dẫn
bầy em nó đi về vùng kinh tế mới cách đó gần mười cây số. Em nó bây giờ cũng đã
lớn và phụ mẹ nó được như nó ngày xưa. Đứa trồng Khốm, đứa nhổ Bàng, đứa tìm
Củi để bán kiếm sống và nó cũng bắt tay vào phụ giúp mấy đứa em nó.
Thời gian
sau nó quen được một cô bạn gái, lấy làm vợ và hai đứa ra sống riêng. Ông bà
già vợ nó cho hai vợ chồng ít tiền, nó mua chiếc xe ba bánh đạp lây lất qua
ngày và sống dưới mái chồi tạm bợ trông đất ông Nội nó. Mỗi ngày chạy ba bánh
nó va chạm rất nhiều người, đa số là dân đứng bến, ăn nhậu. Nó chiều
nào về cũng say sỉn te tua, có lúc mang tiền gạo về nuôi vợ, có lúc trắng
tay,vợ nó thường hay khóc lóc. Lúc nó tỉnh thì hiền như cục đất, dễ thương, ai
nói gì cũng dạ còn khi rượu vô rồi thì hoàn toàn quên mất.
Một hôm nó
nhậu quá say, bỏ xe ba bánh tại chỗ đi bộ về nhà, đau bụng quá nó
vào cầu cá gần bên, nhưng không biết sao nó bị nhào đầu xuống ao, uống nước và
chết ngộp.
Cả nhà và
người thân hôm ấy chẳng thấy nó về, nên đi hỏi quanh. Sợ nó sỉn say ngủ gần đâu
đó, nhưng vẫn không tìm thấy, đến ngày thứ hai, rồi thứ ba và báo cả
Công an cùng tìm, nhưng cũng chẳng tung tích. Bà con ai cũng thở than sao kỳ lạ
thế, nó nghèo rách mồng tơi ai mà thèm bắt cóc nó làm gì.
Chiều lại có
người đi cầu cá, vô tình thấy cái áo nổi lên, chạy la tứ tả, người ta ùng đến
vớt lên, thì té ra là thằng Tín bị chết hụt mấy ngày nay.
Sau cái chết
bi thảm, nhiều người trong làng đến chia buồn và đưa tiễn nó đến nơi an nghỉ
cuối cùng, vì nó ăn ở hiền từ nên rất có nhiều người thương. Có người khóc thật
nhiều và nói.
Đi Đông, tây không sa, không sẩy
Về đến nhà sa bẫy hèm chua
Vợ con khổ sở, te
tua
Áo không đủ mặc, cơm
chưa đủ lòng.
Thủy Điền
Ngày, 08 tháng 6, năm 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét