Dùng dằng nửa ở nửa về-Nối vòng
Nối Vòng Tay Lớn
Tạp bút Nguyễn Âu Hồng
Trong
diễn văn tại Hà Nội ngày 24 tháng 5 năm 2016, Tổng thống Hoa Kỳ Barack
Obama nói :
…Một người Mỹ gốc Việt,
hiện đang có mặt ở đây, đã viết cho tôi: Nhờ ơn Chúa, tôi đã được
sống Giấc mơ Mỹ. Tôi rất tự hào là một người Mỹ.Nhưng tôi cũng rất
tự hào là một người Việt Nam.
Ước nguyện của tôi là
nâng cao đời sống của từng người Việt Nam.
God’s grace, I have been able
to live the American Dream. I’m very proudto be an American, but I also very
proud to be Vietnamese. My “personal
passion” is improving the life of every
Vietnamese person.
Trước khi nêu lên ước nguyện của ngưới Mỹ gốc Việt
này, Tổng thống Obama có nói đến tình bạn và khát vọng chung của
hai dân tộc- our friendship and shared aspirations of our peoples.
Nghe Tổng thống Obama nói , bỗng dưng tôi liên tưởng
tới Ngôn Sứ (The Prophet) của Khalil Gibran và những hoài niệm của Nguyễn Xuân Thiệp.
Đầu tiên là Khalil Gibran: Tôi ca vang lời tán tụng nơi mình cư ngụ
và khát khao thấy lại nơi mình chào đời, nhưng nếu hai nơi ấy không
chịu làm chỗ trú ẩn và từ khước cung cấp lương thực cho người lữ
thứ, tôi sẽ bằng tiếng nói trong lòng mình biến lời tán tụng ấy
thành cơn căm giận và nỗi khát khao ấy thành niềm quên lãng. Tiếng
lòng tôi vang lên: “Vì ngôi nhà này không làm mãn nguyện người đang
cần tới, nên nó đáng bị hủy diệt”.
Lòng tôi ao ước nhiều
điều cho xứ sở xinh đẹp của mình và hồn tôi yêu thương người dân quê
hương vì những khốn cùng của họ. Nhưng nếu dân tôi vùng lên do lòng
cướp bóc khích động và do cái gọi là “tinh thần yêu nước” thúc
bách, để giết người và để xâm lăng xứ sở láng giềng, lúc ấy, vì
tội ác độc dữ với con người đó, tôi sẽ căm ghét dân tộc tôi cùng xứ
sở tôi. (Nguyễn Ước dịch).
Khalil Gibran qua “Ngôn Sứ” có thái độkhá quyết liệt. Tuy nhiên,
trong hành xử đoạn tuyệt với cả nơi ông cư ngụ lẫn nơi ông chào đời, những dòng tâm tư có
vẻ dứt khoát kia lại ẩn khuất nhiều dằng xé, chất chứa nhiều nỗi
niềm. Không ai “thập toàn”, không một định chế xã hội nào hoàn hảo,
đâu thể vì “không làm mãn nguyện người
đang cần tới, nên nó đáng bị hủy diệt”.Thêm nữa, dù sao cũng là
đồng bào ruột thịt, ai lại nỡlòng “căm ghét dân tộc tôi cùng xứ sở tôi”. Phải chăng, Gibran chỉ chỉ vì giận quá mà “nói lẩy”
chớ nào đành đoạn dứt tình?Nếu không sao ông ta lại có ước nguyện
là được vĩnh viễn trở về làng quê Bsharri ở Lebanon nơi ông chào
đời.Cô em Mariana và người bạn tri kỉ Haskell đã hoàn thành di nguyện
ấy bằng cách đưa thi hài ông từ Boston-Hoa Kỳ về làng quê ở Lebanon an
táng*. Tâm nguyệnnày của Gibrankhá gần gủi với nhiều người Mỹ gốc Việt , nhất là
những người cao tuổi. Những người này tuy vẫn “ca vang lời tán tụng
nơi mình cư ngụ”, nhưng nỗi “khát khao thấy lại nơi mình chào đời” có
phần nào trổi dậy mãnh liệt hơn và thường xuyên hơn. Họ ấp ủ mãi
trong lòng những tình cảm thiêng liêng của con người: nặng lòng với
quê mẹ, với mồ mả tổ tiên, yêu từng lá rau, cọng cỏ, bến nước, con
đò; yêu từ giọng hò, câu hát đến tà áo dài chiếc nón bài thơ… Họ
yêu những cái tốt đã đành mà yêu luôn cả những cái chưa được tốt,
chưa được đẹp với ước nguyện nâng cao đời sống của từng người Việt
Nam. Và, lúc nào cũng đau đáu nhớ về, mòn con mắt đợi, khao khát
tìm về, như hồn ma tìm hơi lửa
ấm.
Tìm về, như chàng tuổi trẻ trong bài hát The House of the rising sun tìm về New Orleans, tìm về
để tra chân vào xiềng xích…There is a house in New
Orleans/They call the Rising sun/And it’s been the ruin of many a poor boy/ And
God I know I’m one…Well, I got one foot on the platform/The other foot on the
train/I’m going back to New Orleans/ To wear the ball of chain. Có một ngôi
nhà mang tên Mặt trời mọc ở New Orleans, nơi tuổi thanh xuân của bao
chàng trai khốn khổ bị hủy hoại/ Chúa ơi, con biết mình nằm trong số đó…Ô hay, tôi còn một chân
trên sân ga/ Chân kia đã đặt lên tàu/Tôi đang về lại New Orleans/Để tra
chân vào xiềng xích. Chàng trai ấy đã quay về ngôi nhà Mặt trời mọc để tiếp tục
hủy hoại những ngày thanh xuân trong tội lỗi và cùng khổ. Tôi cũng
sẽ tìm về quê mẹ để hủy hoại những ngày khốn khó trong bóng xế và
để tra chân mình vào xiềng xích. Sợi xích ở đây, xin hiểu cho, cả vô
hình lẫn hữu hình, là cuốn rún chưa rời.
Tôi chia sẻ với Nguyễn Xuân Thiệp “Không, không hề có biển dâu, xa cách…” trong những hoài niệm của anh, những
hoài niệm trải ra với bạn bè khắp nơi ở Mỹ cũng như ở quê nhà. Tôi
thèm “cái không khí thoảng mùi
nhựa thông của Đà Lạt, của Alexandria, Virginia. Đà Lạt, trong cái kiosque đèn màu này, nhiều đêm
Đinh Cường, Trịnh Công Sơn, Bửu Ý và kẻ này ngồi ngắm Dì Ba ngây
ngất.
Và Hạnh Chi, và tôi thấy tôi về lại,
như hồn ma nhớ hơi lửa ấm.
Và hôm nay, chúng ta được
sống ổn định sung túc trên xứ sở tự do này, chúng ta không thể nào tự cho phép mình quên anh em đồng
đội và đồng bào ruột thịt.
Ôi lòng ta đã nới rộng
tới vô biên và đã đọng tới đáy hồn nhân loại rồi chăng?
(Nguyễn Xuân Thiệp-Tản mạn bên tách cà
phê)
Lòng ta, trái tim ta đã nới
rộng và đã đọng tới đáy hồn nhân loại rồi chăng? Câu văn này của
Nguyễn Xuân Thiệp dẫn tôi quay lại với bài nói của Tổng thống Obama…I think of all Americans and Vietnamese who
have crossed a wide ocean- -some reuniting with families for the first time in
decades- -and who, like Trinh Cong son said in his song, have joined hands, and
opening their hearts, and seeing our common humanity in each other…
Và,
như Trịnh Công Sơn đã viết trong bài hát của mình, nối vòng tay lớn,
họ đang dang tay, mở rộng tráí tim và thấy cả nhân loại trong nhau…
Anh Nguyễn Xuân Thiệp ơi, đọc
bài này, nếu anh nhớ bạn bè trong đó có những người đã khuất: Đinh
Cường, Trịnh Công Sơn, Lê Văn Ngăn…; nhớ Đà Lạt, nhớ Hạnh Chi, nhớ Dì
Ba…thì mong anh đừng trách tôi đã gợi nỗi niềm….
NÂH
June 14, 2016
---
·
Khalil Gibran (1883-1931):
họa sĩ, nhà thơ Mỹ gốc Li-băng (Lebanese-American). Theo giới phát hành
sách, ông là nhà thơ có thi phẩm bán chạy hàng thư ba trong mọi thời,
chỉ sau Shakespeare và Lão Tử.
Tập thơ tản văn Ngôn Sứ
(The Prophet) từng được dịch ra trên 20 thứ tiếng. Năm 1905, 12 tuổi, ông
cùng mẹ, anh trai và hai em gái từ Lebanon di cư sang Mỹ. Ông đã sống
ở Mỹ 26 năm trong đó có 2 năm sang Pháp du học ngành mỹ thuật.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét