GIAN DON
GIẢN ĐƠN
" Trích
trong Vĩ Văn "
Chu Vương Miện
-
Từ Giản Đơn
có xuất xứ từ nhà Đại Đường bên 3 Tàu , nguyên nhân xâu xa là như vầy , giữa thời
nhà Tùy thì phát sinh biến cố , loạn lạc
khắp nơi, anh hùng nổi lên lẻ tẻ cũng có , mà tập thể cũng có , tụ tập ở Long
Bàn Sơn cũng có , ở núi là Sơn tặc ở sông biển là Thủy tăc ,
ở đất liền là Bình
Nguyên tặc , lúc đó nhân vật tài ba xuất
chúng văn võ toàn tài là Tần Quỳnh nhưng vi thiếu ngân lượng mà cũng không nhờ
vả ai cả , dù cô ruột của Tần Quỳnh là phu nhân của đại tướng La Nghệ trấn thủ
Nhạn Môn Quan . Thế là người tài phải đi làm nghề hạ bạc là đi chăn ngựa nói giản
đơn là Mã Phu " cùng nghề với Tề Thiên đại thánh Tôn Ngộ Không giữ chức Bật
Mã Ôn , người 3 Tàu ở thế kỷ thứ 7/8 chưa biết dùng dây thòng lọng quăng vào cổ
bò hay ngựa như cao bồi Mỹ , mà chỉ dùng một thứ võ khí hồi đó gọi là Giản ,
kích thước cây Giản y như cây Ba Toong của Tây , cũng hình chữ U , nhưng chiều
dài thì khoảng 1m20 [ tức 4 thước 3 Tàu , chỗ cong 1 tấc chiều ngắn ba tấc [ 1
thước 3 tàu ] chỗ cong thì có những răng nanh như răng cá sấu , nhưng không sắc
bén , không tạo ra thương tích , chả hạn như con ngựa bất kham không nghe theo
lời chỉ dẫn của Mã Phu chạy loạn xạ , thì người Mã Phu chạy theo sát nút con ngựa
trên , tùy theo bên phải hay bên trái mà
dơ chiếc Giản móc vào trên đầu gối con ngựa , con ngựa tức khắc dừng lại , rồi
dẫn con ngựa về chuồng , rồi cơ may tới với Tần Quỳnh , con ngựa bất kham của
quan Huyện Lệnh không tuân lệnh mà chạy biến đi mất , thế là Tần Quynh ra tay
không chế con ngựa và được phong cho chức Đô Đầu [ y như Võ Tòng thời nhà Đại Tống
đánh chết con cọp ở Cảnh Dương Cang vậy ,
" Phép đánh Giản tức là Song Giản cũng chỉ có ba Đường y chang phép
đánh Song Phủ [ 2 Búa ] của Trình Giào Kim , đánh búa cũng chỉ có 3 đường Thượng
Phủ , Trung Phủ và Hạ Phủ , nhưng Phủ là loại vũ khí hạng nặng cặp phủ thường
là mỗi phủ nặng từ 25 cân trở lên , còn Giản thì nhẹ hơn , mỗi cây Giản nặng chừng
5 cân mà thôi , Giản cũng như Nhuyễn Tiên là loại vũ khí nhẹ , không đánh trực
tiếp mà cũng không đỡ trực tiếp vũ khí của địch thủ , thường là tránh trực diện
, nếu địch thủ dùng vũ khí nặng và dài như Đao , Kích , Thương thì tùy theo chiều
của các loại vũ khí này phía nào đánh tới , nếu từ Trái đánh qua , thì khi hết
đà người dùng Giản dùng tay phải móc Giản vào đầu vũ khí kéo sang bên phải và
dùng tay trái dựt cái cán vũ khí trong tay địch nhân ,
ngược lại nếu
địch nhân từ phía bên Phải đánh qua , thì người dùng Giản dùng tay trái kéo đầu Vũ khí qua phía trái ,
còn tay phải thì kéo cán vũ khí về phía mình , còn đối thủ đâm thẳng thì dùng 2
cây Giản đầu ngắn có mấu răng cá sấu 2 cái đếu móc vào đầu vũ khí của địch dựt
một cái là vũ khí của địch văng đi mất , thành ra trong thời Tùy Đường đến La
Thông Tảo Bắc , dù là làm Nguyên soái toàn quân nhưng Tần Quỳnh tức Tần Thúc Bảo
rất ít khi ra trận , mà đã xuất trận thi thường là chắc ăn , không phải nhọc sức
lao động , địch thủ thấy nguyên soái Tần Quỳnh là bó giáp quy hàng , nhân ở
không hưỡn quá , Tần Thúc Bảo mới gia công nghiên kíu từ 2 cây Giản tức Song Giản
phía cuối 2 cây làm vòng xoắn để 2 cây lúc cần có thể nối liền lại với nhau ,
hoặc gỡ rời ra làm hai , gọi là Đơn Giản[ một cây Giản ] sau này đến đời nhà Bắc
Tống thì Giáo Đầu Từ Ninh chuyên trị Câu Liêm Sang " bà con gần với Đơn Giản
thời nhà Đường " dùng để đánh tan Liên Hoàn Mã của Hồ Giêng Chước ".
Từ Song Giản
[ 2 chiếc Giản ] còn thu lại là Đơn Giản [ 1 chiếc Giản ] muốn cho khác đời khó
hiểu chế độ hiện hành gọi là Giản Đơn [ khác với Giản Kép là 2 chiếc Giản ] cũng
như Bảo đảm thì sửa thành Đảm bảo , hai từ cũng cùng một nghĩa như nhau .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét