

VẦN “ƯNG”
Bút ký Hướng Đạo
Trong 1 buổi sinh hoạt Hướng Đạo, tôi cho các em chơi trò TRẢ LỜI NGỮ VỰNG ĐỒNG ÂM xem ai giỏi tiếng Việt nhiều nhất
Tôi nói trước: -Cái lưng
Các em nhao nhao trổ tài:
-Ba cưng, cánh rừng, quá chừng!
Rồi đến:
-Dây thừng, vui mừng, ngoại ưng.
Một thiếu sinh người Bắc nhanh nhẩu tiếp: Bánh chưng!
Em người Nam đáp chậm rãi: Cái chưng!
Tôi hỏi: -Là cái gì?
Em chỉ xuống đôi giày. Tôi viết ra cho em thấy sự khác biệt giữa 2 vần ÂN và ƯNG thì em phản ứng:
-Ở nhà Mẹ nói ‘dzậy dzới” em “goài” à nghen!
Tôi lắc đầu, em bèn gật... gù một cách đắc chí:
-Cái trunk! (thùng sau của xe hơi)
Thế là các em được một trận cười “THIU CANH”* ngay vì tôi từng khuyên:
-“Mình người Việt, nói chuyện với nhau mà không biết chữ “Cám Ơn”, lại nói: “Thank you” là sẽ bị trưởng trừ điểm “Canh Thiu” ngay! [nói lái từ chữ Thanh You và cũng có nghĩa là KHÔNG CÁM ƠN của đoàn chúng tôi]
Một Sói Con sau đó đã góp ý một trận cười khác, em không đi theo vần ƯNG mà hỏi ngược lại:
-Mà người Việt mình cũng nói sai nữa đó Chưởng ơi!
-Sai làm sao nè?
-Ba em hay nói “Tâng bốc lên tận mây xanh” mà mây màu trắng chứ đâu có màu xanh bao giờ!
Tôi đùa lại:
-Rồi em có giải thích như vậy với ba chưa?
-Dạ có! Ba nói Ba chưa nghe ai nói “Tâng bốc lên tận mây trắng bao giờ”. Rồi thôi!
Ba hổng bao giờ chịu thua em hết à nhen!
Thế là hôm đó tôi đã chịu thua cho em khỏi than thở “Chưởng” hổng bao giờ chịu thua à nhen!
*
Quý Trưởng có “ưng” các em không? Chứ Akela này thì “ưng” và… cưng bọn trẻ quá… chừng chừng và rất… mừng khi thấy chúng luôn luôn hào… hứng với tiếng Việt.
Ý Nga *22.9.2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét