Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
 

'THÌ TRANG TÌNH SỬ..
( Thơ: Tạ Ký)

Có người thường hỏi thăm tôi 
Viết trang tình sử tới hồi chót chưa? 
Có trăng vàng ngập phên thưa? 
Có đêm chăn gối nghe mưa ngoài trời? 
Thưa rằng: Không viết nữa rồi, 
Một trăm câu chuyện trên đời giống nhau! 
Ai làm cho tóc bạc đầu? 
Cho câu kỳ ngộ thành câu giã từ? 
Đã đành là việc riêng tư, 
Đã đành là để tờ thư võ vàng, 
Đã đành lắm chuyến đò ngang, 
Sông sâu khá dễ… nên sang một mình. 
Làm trai mơ khúc Hậu đình, 
Trách chi thương nữ mang tình bán rao! 
Đời đếm vàng đọ yêu đào, 
Cho nên son phấn dự vào gió sương. 
Góp tài hoa dựng đoạn trường, 
Ba trăm năm nữa ai thương chúng mình? 
Nói chi chuyện nhục cùng vinh, 
Giai nhân thất thểu, thư sinh thẫn thờ. 

Chẳng thà liều một thế cờ, 
Đem thân trai đổi những giờ thịnh suy, 
Chẳng thà liều một chuyến đi, 
Để đôi người bạn chờ khi trở về. 
Còn hơn nhìn mãi vết xe, 
Còn hơn nhớ mãi trăng thề năm nao? 
Còn hơn cháo múc tiền trao, 
Tóc xanh bạc tóc, môi đào héo môi. 
Chong đèn khuya viết chuyện đời, 
Tình xưa sử nến hỡi ơi còn gì! 

Mười lăm năm: một Kiều nhi, 
Ba mươi năm hỏi làm chi bây giờ? 
Tâm tình: lỗi một đường tơ, 
Thế tình: loạn giữa hai bờ lợi danh, 
Nhân tình: khi rách, khi lành, 
Thì trang tình sử lại đành dở dang.'
Đoàn Thị Phú Yên


Em dành riêng cho mình một góc trời
Ở nơi đó có quê hương, có anh… và nỗi nhớ
Có cánh diều tuổi thơ bay mất chưa về ngõ
Có giếng nước mát trong uống không hết tuổi thơ đi…


Em dành cho mình một góc trời riêng
Có dịu êm khúc hát ru ầu ơ sau cánh võng
Nơi anh lén tặng em chùm ổi chín
Thơm lừng giấc trưa mà chưa nói nổi một lời thương
Luống cải vàng hoa con bướm trắng rập rờn
Kỷ niệm cũ vẫn còn nguyên vẹn đó
Bầu trời có cao hơn hay nắng có vàng hơn đi nữa
Góc trời nhỏ vẫn là chốn tìm quên…

Nay tóc mẹ bạc rồi, mưa nắng phủ triền miên
Quê hương ơi cánh cò bay mỏi lắm
Anh cũng trầu cau sang làng bên hỏi cưới
Ngày pháo nổ rượu hồng vắng bóng… một người quen
Rong ruổi giữa chợ đời em mua dại bán khôn
Ngày xưa ơi biết có còn gặp lại

Thôi thì cũng dành riêng cho mình một góc trời xanh mãi
Không bán – mua, không đổi chác, Bình Yên!
Góc trời em san sớt những ưu phiền
Có trở về cùng không? Mình cùng về anh nhé!
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét