RIÊNG MỘT GÓC TRỜI

Đoàn Thị Phú Yên
Em dành riêng cho mình một góc trời
Ở nơi đó có quê hương, có anh… và nỗi nhớ
Có cánh diều tuổi thơ bay mất chưa về ngõ
Có giếng nước mát trong uống không hết tuổi thơ đi…
Em dành cho mình một góc trời riêng
Có dịu êm khúc hát ru ầu ơ sau cánh võng
Nơi anh lén tặng em chùm ổi chín
Thơm lừng giấc trưa mà chưa nói nổi một lời thương
Luống cải vàng hoa con bướm trắng rập rờn
Kỷ niệm cũ vẫn còn nguyên vẹn đó
Bầu trời có cao hơn hay nắng có vàng hơn đi nữa
Góc trời nhỏ vẫn là chốn tìm quên…
Nay tóc mẹ bạc rồi, mưa nắng phủ triền miên
Quê hương ơi cánh cò bay mỏi lắm
Anh cũng trầu cau sang làng bên hỏi cưới
Ngày pháo nổ rượu hồng vắng bóng… một người quen
Rong ruổi giữa chợ đời em mua dại bán khôn
Ngày xưa ơi biết có còn gặp lại
Thôi thì cũng dành riêng cho mình một góc trời xanh mãi
Không bán – mua, không đổi chác, Bình Yên!
Góc trời em san sớt những ưu phiền
Có trở về cùng không? Mình cùng về anh nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét