Kinh Vô Thường
Võ Thạnh Văn
[040]
cát trầm tích dậy xuân
thì
đất chôn tuổi mộng nhòe
mi lệ vờn
vươn vòng tay níu cô
đơn
máu đông vỡ mạch dấu
sờn tình đưa
[041]
bụi chìm đáy lạnh cốc
xưa
lẳng lơ cười nói mây
mưa đêm dài
lả lơi khoe cánh lan
đài
nhụy dâng mật hiến dấu
phai phong hoàng
[042]
tiếng thơ rớt mật đầm
hoang
tiếng chuông huyễn hóa
từng hàng châu sa
tiếng chân rơi ngọc
trầm ngà
tiếng kinh vọng ẩm mấy tòa thiền lâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét