[TIẾP THEO ]
Nhà phê bình văn học Bùi Vĩnh Phúc
Như thế, thơ của người Việt 40 Năm Lưu Xứ là vết đau, vết cắt, là ghi nhận về những chấn thương của người Việt xa quê, nhưng nó cũng là một liệu pháp, một cách thức chữa trị cho những vết đau, vết cắt, cho những chấn thương đó. Nhìn vào thơ, người ta thấy được tất cả. Thấy được những tan hoang, chia lìa, và đau đớn. Thấy những vệt máu tươi, hay những bệt máu cũ. Thấy những vết thương vẫn còn mới, hay những vết cắt đã thành sẹo. Nhưng người ta cũng, qua đó, thấy được cái sức sống, cái sinh lực đang trào lên sau cơn địa động. Thấy được sự xây dựng lại. Sự hồi phục, vươn lên. Người ta thấy được tự do và niềm tin. Thấy được ánh mắt sáng của người xa xứ, cái ánh mắt chấp nhận cuộc thử thách để đứng thẳng người, không gục ngã, trước cuộc sống mới. Và, trong tất cả những điều ấy, bùng bốc hoặc thấp thoáng đâu đó, vẫn là cái ánh lửa kia. Cái ánh lửa mà con người xa xứ đã mang theo trong lòng, trong trái tim họ. Nó vẫn luôn cháy sáng. Và nó thắp lên những tia hy vọng mới. Cho tương lai.
Nỗ lực của những người chủ trương dự án 40 Năm Thơ Việt Hải Ngoại, đặc biệt của tác giả, nhà thơ Nguyễn Đức Tùng, là một đóng góp tốt cho việc tìm hiểu khuôn mặt, tiếng nói và tâm hồn của người Việt xa xứ, nói chung. Ở một khía cạnh nào đó, nó như một tâm động đồ, một tâm chấn kế, tìm bắt được những rung động, những thiết tha ở những độ rung khác biệt, cho thấy sắc thái tâm hồn của chính chúng ta, những người con xa xứ. Cái nỗ lực ấy, dù sao, trong hoàn cảnh khó khăn của cuộc sống hiện tại, với cái sống rải rác khắp nơi trên khắp mặt địa cầu của bao nhiêu con người Việt, với những mảnh sống khác nhau, những tiếng nói đặc thù, riêng biệt, với giới hạn của sự giao tiếp, với tới, của sự kết nối, tập hợp, và với cái khó khăn, giới hạn của thời gian, tác giả của quyển sách, tôi nghĩ, chắc chắn vẫn cảm thấy mình có sự thiếu sót và tiếc nuối vì mình đã không ôm trọn được đủ, được đầy, những tiếng nói, những khuôn mặt thơ cần thiết phải có trong quyển sách, hay những tiếng nói thơ còn chưa được nhận diện, hoặc chưa được nhận diện kỹ, trong nỗ lực của mình.
Chắc chắn, tôi nghĩ, tác giả và nhóm chủ trương sẽ có những nhận xét, trình bày của riêng mình về những cố gắng của họ trong việc thực hiện dự án. Cá nhân mỗi người, chúng ta có thể đánh giá tác phẩm, trong cái nhìn riêng của mình, nhưng, nói chung, vì đây là tiếng nói thơ của người Việt ngoài nước, có lẽ chúng ta vẫn phải để dành phần đánh giá tối hậu cho tất cả các người đọc khắp nơi, sau khi họ có cơ hội tiếp cận, tìm hiểu tác phẩm này.
Ở đây, như một người được mời phát biểu trong dịp ra mắt quyển sách, tôi xin chia vui cùng tác giả và nhóm thực hiện trong nỗ lực riêng của họ và trong việc hoàn thành cuốn sách. Mong là nỗ lực này, trong những giới hạn riêng và những điều kiện khó khăn để thực hiện nó, ít nhất, sẽ để lại một điều gì tốt đẹp trong cố gắng ghi nhận lại lịch sử tâm hồn người Việt ngoài nước. Qua thi ca.
Tâm hồn, tâm thế, tâm cảnh, và tâm thức của những con người Việt lưu xứ, ở một mức độ nào đấy, tôi nghĩ, có thể tìm thấy được ở đó.
Xin cám ơn quý vị.
Bùi Vĩnh Phúc
California, IX – 2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét