Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

CHỊ TÔI
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn ićh  



        

 Gia đình tôi đến phi trường San Francisco đón bà ch rut t Vit Nam sang du lch Hoa Kỳ. Cháu Út đã chun b banner dán đy đ h tên ca ch, va chào mng va là du hiu cho ch tôi nhn biết có người nhà đang đón, đ phn bi ri.
    
    Khu ch đi đã cht ních người. Các phi công và tiếp viên chuyến bay 124 ca hãng hàng không Eva đã ln lượt đi ra. Dăm ba tm bng chào đón người t bên kia Thái Bình Dương sang bt đu trưng lên, đám con tôi cũng vi vàng làm theo. Tôi đã dn dò cn k tm bng viết bng tiếng Vit : Chào Mng bà Nguyn Th Lưu Luyến, nhưng vì hiu Office Depots ch có bán mu t không du li quen cách viếM, con tôi đã dán dòng ch hoàn toàn khác vi ý tôi, do vy, khi giương bng lên tôi tht s ng ngàng. Mi vic đã l, đành chu vy.

 
    Chúng tôi đng cách ca quá xa nên lúc ch đi ra không ai nhìn thy. Gia lượng sóng người, mt bà Vit Nam vóc người đy đn, mc áo dài xanh đm, vai choàng chiếc khăn voan, đu tóc búi cao đi ti đi lui lc láo  trong đám đông đang chen chúc. Cht tôi nhn ra ch tôi thì nước mt lo âu ca ch đã lưng tròng. C nhà ùa ti vây quanh mng r.                                                                                
    Câu đu tiên ca ch là trách chúng tôi không có tm bng đ tên chnhư đã thông báo qua điên thai. Рchng minh là chúng tôi đã lo đy đ, cháu Út vi vàng căng tm vi nha ra trước mt ch.  Nhìn dòng ch Welcome MRS. LUYEN THI LUU NGUYEN, ch nói :
     - Cô đã nhìn th
y tm bng ny ri, nhưng đâu phi tên h ca cô. B ti bay đi tên cô thành tên M ri sao ? 
     - Th
ưa cô, vn  là tên Nguyn th Lưu Luyến nhưng  M viết không b du li đo ngược tên h thế đy, con tôi gii thích.
    - Bà C
 T tao có sng dy cũng không nhn ra,  M cái gì cũng ngược đi. Nói xong, ch cười đ l đôi hàm răng đen rc rc như ht huyn. N cười ca ch tht hn nhiên, ci m.  Nhìn thy hàm răng đen, đa cháu ngoi tôi s hãi giu mt vào lòng m.
 
    Vào mùa Halloween, tr con  Hoa Kỳ thường xem phim ma, phim qu hút máu người, Vampire, Dracula hoc đi coi nhà ma có c đu lâu nhe răng trng nhn. Hôm nay, trước mt nó là người phàm mt tht li mang hàm răng đen, hi làm sao không s ! Ch tôi không biết cái sđích thc ca thng nhóc mà ng rng bà cô còn xa l.
        
    Trong lúc ngi đi các con tôi đi ly xe ngoài parking lot, ch moi trong bc ny-lông ly ra mt miếng tru tươi đã têm sn cùng miếng cau b vào ming nhai rào ro. Ða cháu ngai dù s nhưng lúc nào cũng hé mt nhìn bà cô l lùng. Nó hi :                        
- Mommy, what’s she eating ?        
  
M nó lúng túng chng biết tiếng Anh gi tru là gì, đành tr li :    
     - Bà ăn ko gum Vit Nam !         
 

    Lát sau, ch tôi thò tay vào túi xách ly ra mt cái chai trng không, có np vn hn hoi. Ch m np nh vào đó phn nước tru dư. Thng nhóc con hong ht ôm cht c m. Con gái tôi vi hi :       
     - Chuy
n gì thế con ?        
  Bé ht hãi :           
     -  Blood, blood !          
     M
i người cườ.  Ch tôi ngc nhiên nhìn t người ny, qua người khác. V tôi gii thích :                 
     - Ch nh nước tru mà cháu nh tưởng ch ói ra máu.   
 Ch
 đưa tay vò đu thng bé ri dùng khăn tay lau hai khoé ming dính nước tru đ tươi, ch phân trn :
     - C
 ngày trên máy bay nhn tru, thèm không chu ni. Tao có thnhn cơm vài ngày nhưng mà nhn tru mt ngày là đ thy khùng ri. Ðã vy còn ngi cùng ghế vi con m mũi lõ tóc vàng, cái mông to nhưchiếc thúng chai ca my người làm bin. C cách vài gi là m ì ch đi nhà xí. Mình có ngi yên được đâu, va chp mt là m v v, mình phi đng dy. Tao đâu dám ngi lỳ, không khéo cái mông dnh dàng đó nó đ c vào mt mình là nght th. Ăn cái ng gì mà to đến thế ! Cũng may là mình không  cùng tiếng nói vi m, khi sinh cãi vã.  Cnhà cười r trước li k chuyn mc mc, chân cht ca dân min quê .
 
    Dù là vai ch
 nhưng tôi thương yêu và quý trng ch như M. Tôi có hai người ch ln đã có gia đình riêng. Ch là con gái th tư và tôi là trai út sinh sau đ mun. Thu y, gia đình tôi có chiếc thuyn buôn. Cha tôi  cùng mt s trai bn thường xuyên xuôi Nam ch theo các loi đường mía. Lược v ch vi vóc hoc đ gm. M tôi sut ngày lo vic buôn bán, tiếp bn hàng và điu khin người làm ti các va, các chành. Ch hơn tôi ti mười lăm tui lo quán xuyến công vic nhà. Dù có người giúp vic, song ch mun tn tay chăm sóc tôi t vic nh đến vic ln. Lên năm, sáu tui ri mà tôi vn luôn làm nũng vi ch. Tôi thích ng võng và thường bt ch đưa hát ru trong nhng đêm hè. Chnuôi dưỡng tâm hn tôi ln lên theo li ru ngt ngào ca ca dao, truyn Kiu, Lc Vân Tiên đy tình t dân tc. M là tiếng gi đu đi ca tui thơ. Riêng tôi, ch là tiếng bp b đu tiên khi tôi chp chng bước đi.                
   
    Lúc tôi va lên tám, M lâm trng binh qua đi. Thế là ch đóng vai người m chăm sóc và nuôi nng tôi sut thi thơ u.      
     Năm hai m
ươi ba tui ch tôi yêu anh Vương Văn Ðnh, dáng người cao ráo có mái tóc bng gn sóng rt ngh sĩ. Anh nói gii tiếng Pháp, x dng điêu luyn các loi đàn, sáo và c harmonica.                

     Ngày anh  Ðnh cho người mai mi đến dm hi thì cha tôi đã ha gã ch cho con trai ông Tú Bang, bn hc ca cha t thi niên thiếu. Người chng tương lai ca ch là mt thy giáo. Trước ngày ch tôi lên xe hoa, anh Ðnh đến nhà t bit ch ra đi. Рtránh đau kh, anh quyết đnh b quê vào Sài gòn tiếp tc con đường hc vn. Ch khóc trên vai anh và nước mt anh cũng đm đìa. Ngày đó tôi chưa hiu gì v tình yêu nhưng tôi cm thy ti nghip cho hai người.        
 
    Ngày l Vu quy ca ch, cha tôi  t chc hai ngày nhóm h đãi đng bà con, bn bè và khách hàng buôn bán vi gia đình tôi t xưa đến nay. Ðám rước dâu khá linh đình, vi hai chiếc xe hơi màu đen bóng được trang trí hoa và di la hng rc r. Bà con láng ging trm trkhen cô dâu chú r đp đôi. 
     Cha tôi r
t hãnh din và vui mng vì đã chn cho con gái mìnhngười chng xng đáng. Ch tôi  tuân lnh cha theo chng nhưng  mang theo cõi lòng tan nát. Ch đã khóc sut my đêm lin trước ngày cưới. Hình nh áo no,  tht chí ca anh Ðnh trong gi chia tay vn chưa phai m trong lòng ch.           

     Chng ch  dy h mt trường khá xa, lâu lâu mi v thăm nhà. Ch ni c đa  em út còn nh di cn người chăm sóc và dy d, nên xin phép bên chng được v nhà cha thường ngày.
 
                              *  *  *

    Thi gian thm thoát trôi qua mt năm ri hai năm chng có tin tc gì v anh Ðnh, đến mt bui sáng n có người mang đến trao cho chtôi  mt bao thơ. Không biết thư nói gì , bng dưng ch òa khóc. Tôi chy sà vào lòng ch. Ch ôm cht ly tôi thn thc :    “Anh Ðnh ca em không còn na. Anh y b thương trên chiến trường v đến bnh vin mi tt th. Anh gi li chiếc khăn tay ca ch tng ngày trước.Va nói ch va m khăn ra, mt dòng ch viết nguch ngoc bng máu : “Yêu Em trn đi”. Ch đưa chiếc khăn lên môi hôn mà nước mt tuôn trào.
    Ba tháng sau, chng ch b t nn trên đường đến trường khai ging mùa hc mi. Chưa đy na năm ch tôi đã chu hai cái tang đau đn. Hình như  nước mt cn ngun và con  tim tê di, ch vùi đu trong công vic và tp ăn tru đ lng quên ni đau đang vò xé. Hai má chng hng và chân đi chếnh choáng vì say tru.  
   
    Ch tôi ni tiếng có hàm răng đp nht làng. Răng ch trng đu nhưnhng ht ngc. N cười rng r, thu hút cm tình ca người xung quanh. Nhng ngày mi quen nhau, anh Ðnh thường nói vi ch : “Mi khi em cười là mang ngun hnh phúc cho người đi din”.  Mt hôm, tôi vô cùng ngc nhiên khi phát hin hàm răng ch tr thành màu đen nhánh. Tôi hi vì sao, ch bo ăn tru phi nhum răng đen. Lòng bun vô hn, tôi tiếc r hàm răng trng và gin ch sut my ngày.
    Ch tôi không còn yêu ai mà cũng chng chu bước thêm bước na. Cha tôi nhiu ln khuyên nh, ch bo: “Con dành phn đi còn li đlo cho cha và cho em. Xin cha đng ép ung con na.” T ngày m tôi mt, sc kho cha tôi xung mt cách thê thm. Ông không còn đsc vượt đường xa trên sóng nước bng bnh nên quyết đnh bngh. Nhiu người xin mua li chiếc thuyn nhưng cha tôi nht đnh không bán, ông cho người kéo chiếc ghe đ s lên b gi li làm vt k nim và cho tiền đám trai bạn làm công  v quê tìm công vic làm ăn khác. Ba năm sau cha tôi qua đi. Ngôi nhà ch còn li hai ch em tôi.
                                                     
                                                             * * * 

       Ngoài s
 quà cáp ch mang cho chúng tôi, phn còn li là tru. Nhng lá tru khô được sp đy gn na va-li và mt túi cau khô. Ngày chúng tôi ng ý mi ch sang du lch Hoa Kỳ câu hi đu tiên ca ch là bên đó có tru không. Mc du chúng tôi bo đm s cung cp đy đ tru tươi, cau tươi cho ch dùng, ch vn lo ng M làm sao có loi tru ngu mit Sơn Hà, Minh Long thuộc các vùng miền núi va ngt, va cay li có đ nng đm đà hơn c tru vườn. Ch ghin loi tru ny như người min Bc ghin thuc lào Ba s tám.
 Ph
i ngâm nước nhng lá tru khô trước mt ngày mi nhai được. Tru khô va dai va gim bt đ nng. Thy vy, v tôi mua my xấp tru tươướp lnh nhp cng cho ch dùng, ch chê loi ny nht nho không hp khu v .
 
    Tôi ly hai tun l vacation đưa ch đi viếng nhng thng cnh ni tiếng  min Tây Hoa Kỳ. Trước nhng kiến trúc tân kỳ, công trình xây dng vĩ đi, tôi thy ch không háo hc, thán phc hay xúc cm. Hình như điu đó đi vi ch ch là th yếu. Ch sang M vi mt nim thiết tha là thăm tôi, gn gũi tôi đ vơi đi niềm thương nh. Xa tôi đã mười hai năm, như người m xa con, ch cô đơn, mong ch và lo lng. 
 
    Ch
 qua vài tun l là ch đã gn gũi, chăm sóc và tm ra cho đa cháu ngoi lên năm ca tôi. Chng nhng hết s hãi mà cháu còn vch ming bà cô đ xem hàm răng đen như xem vt l mi ln ch bng nó. Bé hi :       - Sao răng bà màu đen ? Ch tôi ch cười ri hôn lên má nó. Thế là nó dùng tay chùi lên vết tru dính, nó chà xát làm ni đ cvùng da trên mt nó. Cháu bé thích được bà cô dt tay đi do b trong khu công viên cnh nhà, nhưng li s bà hôn làm vy nước tru lên má.
         
    Con tôi đ ngh ch ty trng hàm răng. Ch phn đi, ly lý do không th b tru. Chúng cam đoan ăn tru vn gi được màu răng trng, chcn chu khó đánh răng thường xuyên. Ngày này qua ngày n, mi đa cháu mt li khuyên khiến ch tôi xiêu lòng.  Con tôi vô cùng ngc nhiên trước đôi hàm răng vn còn nguyên vn dù tui đi ca ch đã ngoài by mươi.
    Răng được ty trng, dẫu không bng màu trng óng ánh như thucòn thanh xuân, nhưng đã tr li cho ch n cười sáng sa. Ch cười khoe đôi hàm răng trng trông ch tươi mát như tr li mười tui, thếnhưng lòng ch li không vui. N cười ca ch bây gi không còn tnhiên na, gượng go và héo ht. Tôi bt gp bt cht lúc ch đang soi gương mà mt còn ngn l. Ng là ch nh nhà nên tôi không lưu tâm lm.

    Ðêm đã v khuya, ngoài tri đ mưa do nh hưởng cơn bão t bin thi vào, tôi đi kim soát các ca s cht nghe tiếng khóc thút thít trong phòng ch, tôi vi vàng gõ ca vào. Ðèn bt sáng, ch đang ngi khóc, tôi hi:  
    - Các cháu có làm đi
u gì pht ý ch không ?
Ch
 lc đu, ri bo tôi ngi bên cnh, ch tâm s :                                                                  
- Ngày Ðnh yêu ch, anh y đã hết mình bo v đôi hàm răng đp ca ch. Anh đã nh người mua kem và bàn chi đánh răng longoi nhp cho ch dùng. Anh luôn nhc nh ch không được dùng răng cn móng tay và cn bt c vt gì có đ cng. Có ln anh bo : “Anh quý đôi hàm răng em như quý sinh mng ca anh vy”. Anh Ðnh chết là l ch. Nếu ch cưỡng li cha không chu v làm v người ta thì anh y đâu có b quê vào Nam. Ch li ôm mt khóc.   
    Tôi khuyên ch nên quên đi, đã my chc năm ri còn gì na mà lưu luyến, mà t trách mình. Ch lau nước mt ri tiếp :
    - Em đâu bi
ết, mi ln bt gp n cười trong gương là lòng ch tái tê và ân hn bi hình nh ca Ðnh hin ra vi đôi mt chan cha tình yêu xen ln trách hn. Hi đó, ch mun vào chùa xung tóc đi tu, sau nghĩ li mình còn cha già, em di ai nuôi nng, thuc thang. Vì vy, chquyết đnh nhum răng đen đ chuli đã không vn li th vi Ðnh, đng thi giu đi nhng k nim đau bun. Ch ngng nói, ly khăn thm dòng l ướt nhòa trên má:                                                                                              
    - Ch thương các em và các cháu nên chiu theo ý mun ty b răng đen làm vui lòng mi người. Nhưng có ng đâu, khi nhìn hàm răng trng tr li, lòng ch li cm thy bt rt, bn chn. Nhng hình nh xa xưa li hin v khiến ch xót xa không cm được nước mt.

    Ngày hôm sau, ch yêu cu chúng tôi ly vé máy bay tun ti ch trv Vit Nam. C nhà sng st. Visa cho đi sáu tháng,  M chưa đy bn tháng ch li đòi v. Các cháu năn n cô  li và xin b qua nhng gì thiếu sót. Ch ôm vai tng đa ri chm rãi nói : 
    - Các
 con có li lm gì đâu, ngược li, càng thương yêu và chăm sóc cô rt chu đáo . Như c nhà đu rõ, hàng năm, cô phi lo bn cái gi. Mt, gi ông Ni ngày 17 tháng Tư, hai, gi bà Ni ngày Rm Tháng Chín, ba, gi chng cô 12 tháng Tám và bn...Ðến đây, bngdưng ch khng li, trước my đa cháu chng biết gi thế nào cho n. Tôi bèn đ li ch:                                                                       
      -  Ðó là ngày k bác Ðnh, người yêu ca cô trước khi ly chng đã hy sinh ngoài chiến trường. Bác Ðnh chết trước chng cô ba tháng, như vy ch còn hai tun l na là đến ngày gi Bác y 14 tháng Năm. Tôi nhìn ch mà lòng bùi ngùi. Mi tình đu ca ch là anh Ðnh. Hai người đã dt bao nhiêu mng đp trong tương lai. Cũng bi l giáo kht khe mà cha tôi đã vô tình “chia uyên r thúy”. Người không thu được tình cm riêng tư ca con gái mình mà đinh ninh rng: “Môn đăng h đi là cơ s bn vng cho hnh phúc la đôi”.
         
                            * * *
    Ch
 tôi v li quê nhà được mt năm thì có đin thoại của cháu tôi báo ch lâm trng bnh đang hp hi. Tôi ly vé khn cp bay v Vit Nam.                                                         
 Gia đình ca hai bà ch ln đã có mt đy đ. Ch tôi nm thoi thóp trên giường bnh. Khuôn mt ch gy đi khá nhiu nhưng điu khiến tôi ngc nhiên hơn c là hàm răng ch được nhum đen tr li và hai chiếc răng ca đã rng t bao gi. Trc nhìn trên đu giường ch nm, có mt chiếc hp màu nâu đt cnh gi, tôi vi m ra, hai chiếc răng ca màu trng bóng láng gói trong chiếc khăn tay có bn ch “Yêu Em trn đi” ca anh Ðnh viết bng máu lúc anh b thương ngoài mt trn. Dưới đáy hp là mt mnh giy nh ca ch ghi li yêu cu: “Xin được đt hp ny trên bàn th anh Vương văn  Ðnh.”
    Ch tôi qua đi lúc tri va rng sáng. Sau khi chôn ct và xây mhoàn tt, tôi mang hp răng ca ch đến nhà cháu anh Ðnh và xin được đt bên di nh ca người quá c đ trn lước th năm xưa ca anh ch.

    Trên chiếc Boeing 747 đưa tôi tr v Hoa Kỳ sum hp vi gia đình mà lòng tôi li cm thy cô đơn trng vng vô hn.  Ch tôi mt ri, miên vin xa tôi ri. Hình nh tươi mát ca ch ngày nào, ân cn và chiu chung gi đã thay vào ký c tôi mt bà già khô héo nm bt đng trên chiếc giường g lim cũ k ca by mươi năm v trước trong ngôi nhà xưa mênh mông hiu qunh. Ch b bnh mà tôi chng h hay biết. Bng dưng tim tôi qun tht, nước mt trào ra. Tôi c khóc và t trách mình. Tôi mun gào lên :
“ Ch
 ơi, trái tim ch bao la quá, vĩ đi quá. Trn cuc đi ch đã dành cho em, mà em thì chưa có mt ngày nào đn đáp công ơn.”       
    Ch tôi đã tri qua bao tháng năm âm thm ôm ni đau tình đu dang d, âm thm chu đng trước nhng nghit ngã ca cuc đi. Và tình yêu ca ch cũng âm thm nhưng bn vng như dòng nước ngm dưới đáy đi dương cun cun chy năm ny qua năm khác...

H
o Nhiên Nguyn Tn Ích

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét