BIỂN ĐỘNG

Truyện
ngắn
NGUYỄN THỊ THÚY NGÂN
Tiếng chuông đổ mấy
hồi ngập ngừng rồi dừng hẳn. Chị đang bận tay với nồi canh trên bếp không kịp
bắt máy, hơn nữa số máy gọi đến lạ hoắc lạ hươ, chị nghĩ có lẽ ai nhầm máy rồi
quên luôn. Bữa cơm tối mới dọn dẹp xong, cả nhà đang ngồi trò chuyện, xem tivi,
thì chuông điện thoại lại reo:
- A-lô, cho hỏi chị có phải là Ngọc Lan không? - Đầu dây bên kia hỏi.
- Vâng tôi đây, xin hỏi cô là ai, hỏi tôi có việc gì vậy? Chị trả
lời và hỏi lại, giọng ngạc nhiên.
- Tôi là Xuân Mai vợ anh Quốc Đạt. Cho hỏi anh Đạt có ở đấy không
chị? Người đàn bà bên kia tiếp.
- Nhà tôi cũng tên Đạt nhưng vợ ông ấy tên Lan chứ không phải nàng
Xuân Mai nào đó, có lẽ cô nhầm với Đạt nào chăng? - Chị ngạc nhiên thật sự.
- À…, vậy thì đúng rồi. Chồng tôi hiện tại là người cũ của chị. Nhờ
chị chuyển máy giúp tôi tới anh ấy được không? - Cô ta yêu cầu.
- Này cô, cô đừng có đùa kiểu đó nha. – Chị bắt đầu bực mình rồi cầm
máy đi ra chỗ khác vì không muốn chồng và các con nghe được cuộc đối thoại. Chị
lẩm bẩm: “ Toàn là đồ nhàn vi bất thiện’.
- Tôi không có đùa - Tiếng bên kia khẳng định nói, tiếp luôn: “ Chồng
tôi dạo này hay lấy lý do công chuyện để đi nhiều hơn. Như hôm nay, anh ấy nói
là: “Con gái anh ấy có việc gấp cần giúp đỡ”. Tôi nghĩ anh ấy về bên chị nên
hỏi thăm chừng…
- Cô đùa thế đủ rồi đấy. Cho cô biết vợ chồng tôi chưa hề chia tay,
nên không có chuyện người cũ và mới - Chị trả lời rồi quay đầu nhìn chồng đang
ngồi xem ti vi với chị em con Hồ Điệp. Lòng chợt thấy bất an. “ Không lẽ chồng
chị có người đàn bà khác sao? Anh vẫn thường xuyên có mặt tại nhà những lúc cần
thiết. Mặc dù việc ở công ty luôn bận rộn với những chuyến công tác đôi ba
ngày. Công việc làm ăn mà. Chị thấy
trước mắt gợn lên một đám mây mù, một mối nghi hoặc đang thành hình. Phải có gì
đó thì người đàn bà dấu mặt kia mới gọi một cách công khai như vậy chứ”. Chị
xuống giọng thăm dò:
- Cô nói là vợ ông Đạt. Vậy hai người sống với nhau lâu chưa, có
mấy con rồi.
- Chúng tôi sống chung hơn một năm nay, hiện tại tôi đang có thai
ba tháng – Bên kia trả lời.
- Cô nói thật à? Thế thì chắc chắn cô lầm với ông Đạt nhà tôi rồi –
Chị khẳng định.
- Anh Đạt đến với tôi đã lâu và đã ly dị. Tôi chỉ biết lý do anh ấy
nói là không còn thương chị nữa, hai người bất đồng quan điểm nên không thể
sống chung với nhau - thế thôi. Tôi mà biết được anh Đạt có người đàn bà khác
thì không xong với tôi đâu. Cả chị nữa, léng phéng với chồng tôi đừng trách -
Người đàn bà tên Mai lên giọng đanh đá.
- Ồ, thậy là hy hữu. - Chị nhếch mép cười mỉa mai. - Nếu đúng như
cô nói thì cô bị lừa rồi. Cô chắc còn trẻ, còn nhiều cơ hội, thôi cô buông ông Đạt ra đi.
Tôi cũng không hiền đâu nha – Chị giả giọng hù đối phương.
- Có chị buông chồng tôi ra thì có. Chúng tôi đang sống rất hạnh
phúc nhá. Anh Đạt rất yêu chiều tôi. Anh ấy còn nói chán sống với người đàn bà
cổ lỗ sĩ như chị, lại già cả hom hem. Hơn
nữa anh ấy rất mạnh mẽ cái khoản làm tình...Tôi chết mê chết mệt anh ấy nên không
thể để anh ấy cho người đàn bà nào khác, kể cả chị… - Cô ta nói huỵch toẹt trơ
trẽn, giọng đầy ghen tuông. Chị nghe mà thấy như mình đang làm điều khuất tất
chứ không phải cô ta.
- Hả, cái gì…? - Chị há hốc
miệng lắp bắp, mắt tròn mắt dẹt, lật đật tắt máy điện thoại nhìn nó trân trối. Mặt đỏ bừng giận dữ.
Sau cuộc điện đàm, chị thất thần vào phòng
nằm vật xuống giường. Chuyện gì thế này – Có đúng là chồng chị không hay ai đó
trêu đùa, hoặc nhầm nhỉ? Ông ấy đâu còn
trẻ mà đèo bòng trai gái. Hơn nữa các con cũng đã lớn, trước khi làm chuyện gì
chị tin là ông ấy phải suy nghĩ kỹ chứ. Hay là đúng rồi - không lẽ người đàn bà kia tự dưng dựng chuyện
lên nói cái chuyện động trời. Vợ chồng chị sống với nhau mấy chục năm, chị hiểu
tính tình ông ấy nhất. Dù đã có tuổi nhưng ông ấy vẫn là người mạnh mẽ. Đôi khi
ông ấy cũng quên luôn chị là người đàn bà đã đứng bên kia dốc. Trong ông vẫn
hừng hực lửa tình. Chị vẫn bình thường về thể xác, nhưng chị không thể đáp ứng
cho chồng như hồi còn trẻ. Mặc dù chính chị cũng thấy như cầu gần gũi là chính
đáng. Khúc mắc chính là tuổi tác càng cao tâm lý thay đổi và sinh lý suy giảm. Thêm chị thấy
có tuổi rồi mà còn có những cử chỉ tình tứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy.
Chị đem thắc mắc hỏi bác sỹ chuyên khoa và mấy
bà bạn cùng lứa, chị đọc thêm cả các sách báo để tìm hiểu hiện nguyên nhân gây
ra hiện tượng trên. Bác sĩ cho biết ai cũng có những tâm trạng như vậy ít hoặc
nhiều, đồng thời khuyên nên dùng những biện pháp hỗ trợ như: gen hoặc thuốc hóc môn thay thế, ăn uống, thể
dục, vui chơi hợp lý sẽ vượt qua tình trạng này. Mặt khác cũng nên trao đổi
thẳng thắn với bạn đời để cùng cảm thông, chia sẻ. Ông ấy cũng hiểu điều đó và
xử sự rất nhẹ nhàng. Song đôi khi cao trào ông ấy quên luôn làm chị đau đến tái
tê, rát buốt. Chị cắn răng chiều chồng cho xong. Mà đôi lúc chị từ chối thẳng
thừng làm ông ấy quay đi bực dọc, giận dỗi. Thôi đúng rồi, chắc chắn đây là mấu chốt sự
việc.
Chị ngồi bật đậy định ra phòng khách hỏi chồng
cho ra lẽ. Bước ra khỏi phòng chị khựng
lại – “ Ông ấy đang ngồi nói chuyện với chị em con Hồ Điệp và thằng Trúc Linh.
Mình hỏi không khéo biết đâu làm ông ấy bẽ mặt trước con cái, mà mình lại mang
tiếng ghen tuông hồ đồ”. Chị quay lại giường ngồi với cái đầu ngổn ngang bao
câu hỏi nghi ngờ, thất vọng…Còn người đàn bà kia tuổi lớn, nhỏ, học hành tới
đâu mà ăn nói thật trơ trẽn thế nhỉ? - “
Mà nếu ông Đạt, thật sự có người đàn bà khác bên ngoài thì ta giải quyết thế nào đây? Tha thứ hay ly
dị - Ly dị hay tha thứ. Gia đình bao năm nay công chị vun vén đến đây tan đàn
sẻ nghé sao hả trời?…” - Chị nhắc đi nhắc lại câu trên. Chị không thể hiểu nổi
chuyện gì đang diễn ra. Chị miên man nghĩ không nghe bước chân chồng vào phòng.
Thấy chị nằm chăm chăm nhìn cái
quạt trần đang quay tít mù…
- Em mệt à – Chồng chị hỏi. Chị chỉ “ Ừ” một tiếng rồi xích sát tường,
quay mặt không nói thêm lời nào. Giấc ngủ mộng mị tràn vào.
***
Quán café buổi sáng chúa
nhật đông vui hơn mọi ngày. Trong khi chờ bạn tới chị chú ý cuộc trò chuyện sôi
nổi của mấy cô tuổi khoảng ba mươi, bàn kế bên. Các cô khoác lên người những bộ
váy khá modern. Cô mặc áo đầm xanh hỏi.
- Ê Hằng, tuần này mày có
gặp ông ta không? Tình hình ổn chứ?
- Có, tao với ông ấy gặp nhau cơm bữa – Cô tên Hằng trả lời, hỏi luôn:
“ Mày thấy ông ấy thế nào…”?
- Ông ta già thấy mồ, tụi mày đi như hai cha con. Mày mới có hơn ba
chục mà kết ông ta làm gì. Ông ấy cũng ngót ngét sáu mươi mùa thu úa chứ không
ít? Hay tại ông ta có tiền, hay tại cái
khoản tình tang đắm đuối không dứt ra
được? – Cô áo xanh nói, chêm thêm lời
của các cô cùng bàn.
- Tao cũng thấy thế mày à, nhìn hàm răng giả của ông ta mà tao thấy
ghê ghê làm sao? Có khi nào tụi mày “hun” nhau nó rớt ra bất tử không?. - Chưa
dứt lời mấy cô nhìn nhau cùng cười hô
hố.
- Vì tất cả. Này nhé, ông ấy vừa có tiền lại giàu tình, biết chiều
chuộng phụ nữ. Yêu mấy ông già mình mới thấy bé nhỏ và đáng yêu, chứ mấy cha
sàng sàng như tụi mình chán lắm. Mấy cha đó thấy con gái đẹp mắt cứ chớp chớp
như đèn pha ô tô. Thằng chồng cũ tao là một minh chứng cụ thể - Tiếng cô Hằng.
- Chồng mày thì tao không có ý kiến. Thứ mê gái như anh ta vào tay
tao ha, tao chặt phức cái cây hai cho chó ăn, cho chừa… Nhưng ông kia còn có
gia đình vợ con. Tao thấy mày không nên xen vào. Biết đâu ông kia cũng chỉ quen
với mày chỉ để giải quyết bầu tâm sự.
- Không có chuyện đó đâu. Ông ấy nói yêu tao nhiều lắm. Vợ chồng ly
dị rồi mà. Tao kết ông ta vì yêu một phần, một phần được ông ấy giúp đỡ tài
chính mẹ con tao đỡ lo. Điều quan trọng là ông ta làm tình rất tuyệt vời. Cứ
mỗi lần cùng ông ấy là tao quên hết trời đất…hì..hì… – Cô tên Hằng cười trả lời
bạn giọng oang oang với nét mặt vừa thỏa mãn vừa tư lự…
Chị quay
phắt sang nhìn họ - “ Trời ơi, ăn với nói … ”. Cả mấy người đàn ông ngồi gần đó
cũng quay sang nhìn lại còn mỉm cười đồng lõa. Có ông còn lên tiếng cợt nhả.
- Em ơi! Chịu anh không, anh sẽ cho em sướng lên chín tầng mây.
Chị cúi ngằm mặt khi nghe
được cuộc đối thoại của đám người bàn bên và chị nhớ lại lời nói của người đàn
bà bí ẩn hôm trước. Nỗi đau như một mụt nhọt mới cương nhức nhối, nỗi buồn dâng
lên mắt chị ươn ướt. Chị dợm đứng lên ra về rồi sực nhớ ra bạn chưa tới. Chị lại
ngồi xuống ghế nghĩ ngợi: - “Cô ta nói sao mà giống người đàn bà kia thế nhỉ?”.
Chuyện thầm kín mà cứ nói bô bô như chỗ không người, cồn cho là hay lắm còn đem
ra khoe. Còn cái ông nào đó… chị liên tưởng đến chồng chị. Đàn ông họ có giống
nhau không? Có..có.. ôi! Sao mà rắc rối khiếp thế…”. Sau câu đùa khiếm nhã của người đàn ông lạ thì
mấy cô bàn bên chuyển tông sang hướng
khác bắt buộc chị nghe tiếp…
- Còn chuyện của mày giải quyết đến đâu rồi? Tòa xử phúc thẩm thế
nào? Mày trả cho tiền cho người ta chưa hay đợi tòa xử lần tới nữa – Cô khác
trong đám hỏi thăm.
- Tòa chưa có phán quyết chính thức. Theo án sơ thẩm, tòa tuyên con
em tao 13 năm tù giam can tội: “ Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công
dân” Án phí bên tao thua phải đóng hơn 6o triệu đồng. Tiền mượn của mọi người
sau khi trừ lãi vào gốc không lớn lắm chỉ còn khoảng hơn 1tỷ gì đó. Con em tao trả giá trong tù rồi thì còn khuya
mới lấy lại được – Cô trả lời có búi tóc cột cao trên đỉnh đầu. Hai gò má nhô
lên lấm tấm vết tàn nhan và đôi mắt được kẻ chì đen đậm. Nhìn chẳng hiền lành
gì.
- Tao có xem phiên xử sơ
thẩm. Tao thấy tội cái bà già cho chị em mày mượn tiền quá. Số tiền đó không
lớn lắm nhưng bà ấy cũng chắt chiu bằng đồng lương. Tháng góp năm, ba trăm chơi
đầu huê mới hốt tất toán xong được mấy chục để lo mổ u. Con em mày mượn được
hai tháng thì bể. Con bà ấy bị tai nạn xe gãy tay, rồi tiếp đến đứa con gái đẻ
sót nhau cấp cứu. Bà già nói con em mày đưa đỡ vài triệu để trả viện phí mà chị
em này không đưa. Tao thấy thất đức lắm nha mày – Một cô khác tham gia câu chuyện.
- Thôi đi mày, đừng có đạo đức giả. Ai biểu con mẹ đó kiện cáo chi.
Tao nói đợi khi nào tao bán được đất thì tao trả chứ tao có giựt đâu – Cô búi
tóc gắt gỏng.
- Nhưng từ đó đến nay hơn hai năm rồi mày có trả cho họ đồng nào đâu. Trong khi gia đình
người ta gặp hoạn nạn, người ta đi lấy tiền lại chứ có xin xỏ gì mày. Mày phải
đưa cho người ta chút ít chứ sao con mắng mỏ họ. Còn đợi, thì đợi đến bao giờ mày mới bán được đất. Đất chị em
mày mua, khai là mua phải đất nằm trong quy hoạch. Đầu tư vào trồng cây, cây
cũng chết ráo trọi. Vậy là huề cả làng. Không có tiền mà đòi làm giàu bằng vốn
của người khác, lại không có kế hoạch làm ăn cụ thể thì lỗ là phải rồi – Cô kia
phân tích phải trái.
- Này bà, bà có câm đi không hay để tui táng cho bà vài cái bạt
tai. Bạn bè như bà mất lòng quá. Ừ, thì thất đức đã sao, miễn có tiền xài cho
sướng cái thân đã. Ai biểu tụi kia ngu ham lời chi – Cô búi tóc nói hậm hực.
- Mày trả cho họ có 1,5% / tháng rồi tăng dần từng thời điểm
theo lãi ngân hàng và tùy theo từng lúc chị em mày cần vốn. Lãi cao nhất
là 4% /tháng . Lãi chênh lệch với ngân hàng đâu là bao nhiêu, hơn 1 đến 2%/
tháng chứ nhiêu. ( Lãi ngân hàng cho vay thời điểm đó là 2.15% / tháng. Các chỗ
cấm thế tư nhân là 2.5%/tháng ) Mà chị em mày không phải thế chấp bất kỳ một
món tài sản nào. Quá dễ, nên mới huy động của bạn bè, đồng nghiệp tổng số tiền
lên hơn 4 tỷ chứ ít ỏi gì. Chị em mày bỏ tiền mướn luật sư bào chữa cho con em,
sao không lấy tiền đó trả chọ họ có tốt hơn không? Theo tao, nếu chị em mày có
thiện chí khắc phục hậu quả thì có lẽ chẳng ai kiện cáo gì đâu. Tham quá nên
mới mang tội lừa đảo. Chị em mày nghĩ lại đi… – Cô bạn nói luôn một hơi, thái
độ rõ ràng là không đồng tình.
- Không cần mày dạy đời. Đồ
ăn cháo đái bát, mày cũng tốt đẹp lắm hả…? – Cô búi tóc giận dữ chửi bạn thẳng
thừng, nạt luôn: - “ Thôi về, mất cả hứng”. Cô ta xô ghế cái “ Rầm” đứng dậy bỏ
đi. Mấy cô còn lại nhìn nhau lúng túng buông lời trách móc cô kia làm mất vui
buổi sáng. Tiếng cãi cự, thanh minh một hồi rồi họ thanh
toán tiền kéo nhau mất hút.
Đám đàn bà sồn sồn đi rồi
chị ngồi ngẩn ngơ than: - “ Tội nghiệp cho người đàn bà nào đó gặp lúc khó khăn.
Không biết gia đình chị ấy bây giờ thế nào? Các con chị đã khỏe chưa? Mong chị cứ xem đó là một bài học an ủi như của
đi thay người. Còn mấy người đồng nghiệp của cô em kia sao lại tin tưởng đến
thế. Tiền..Tiền chỉ là phương tiện phục vụ đời sống chứ biến nó thành kẻ sai
khiến thì hậu quả khôn lường. Một niềm hy vọng lóe lên trong đầu chị, là các vị
quan tòa đã công minh, họ trả giá cho những toan tính bất minh của mình. Luật
pháp phải nghiêm như thế mới mong có một xã hội công bằng.
- Đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào. Tình – Tiền đảo
điên thật!
Chị nói một mình rồi thở hắt ra, đứng dậy uể oải ra về quên luôn
chờ bạn.
Buổi sáng chủ nhật trời
đầy mây, u ám…
THÚY NGÂN
39/46 Từ Văn Tư –
Phú Trinh – Phan thiết – Bình Thuận
Email:
nganthuybt@yahoo.com.vn ĐT: 0917 137 333
-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét