DAKLAK 1964
DAKLAK 1964
Chu Vương Miện
" Viết
để tưởng nhớ anh Cao Thế Dung "
-
Giữa năm
1964 thỉ tôi gặp anh , nơi trường luyện thi , anh nói nói tôi : " mình còn
15 phút nữa là 8 giờ , Miện đi đâu một chút quay lại đây mình chờ , rồi chúng
tôi dẫn nhau vào quán " Con Chuột Trắng " cách đó chừng 200 m , diện
tích Thành phố Dak Lak
chừng 1km2 ,
giống như thơ Võ Hữu Định viết về Pleiku " đi lên đi xuống , đi dăm phút
trở về chốn cũ , may mà có em đời còn dễ thương " , trong lúc chờ đợi mang
nước chanh và cà fê ra anh nói :"
-May trên
này còn có Miện không thi buồn chết ?
tôi hỏi
:" việc của anh trên này ra sao ?
- đến giữa
niên khóa nên trường La San cũng chỉ giúp cho mỗi tuần 8 giờ Quốc Văn , niên
khóa sau mới tính được, còn buổi tối thì dậy mướn cho vài người bạn mở lớp luyện
thi Trung Học Đệ Nhất Cấp , nhà trường dậy chỉ buổi tối cho anh em quân đội và
công chức học thêm , trường chỉ có 1 phòng duy nhất , lớp luyện thi từ thứ 2 đến
thứ sáu , từ 6 giờ chiều đến 10 giờ đêm , còn tối thứ bẩy và chủ nhật , một tối
luyện Toán Lý Hóa , một tối luyện Pháp Văn và Anh Văn ,
-Vậy anh phụ
trách giảng dậy những môn gì ?
-Anh em phân
công cho mình 10 giờ một tuần , từ tối thứ hai tới tối thứ sáu , từ 6 giờ chiều đến 8 giờ tối , dậy Pháp Văn ,
Quốc Văn , Sử Địa và Công Dân Giáo Dục ,.
- Còn Chị ?
- Làm ở Ty
Công Chánh .
*
Lâu lâu có
ngày giỗ chạp, lễ lộc chi đó thì anh noí
với tôi :"
- Chiều thứ
bẩy hay chiều chủ nhật này ,khỏang 4 giờ chiều thì chú tới nhà anh , dẫy nhà gần
tòa tỉnh , khu nhà nhỏ dành cho Công Chức , qua một bãi đất trống chừng 100m là
trừơng Trung Học Công Lập Y Dút , ăn uống thì dản dị , tuy nói là cúng ông cố, ông nội , nhưng cũng tòan là canh rau muống
cà pháo mắm tôm , trải nhật báo trên đất
ngồi xổm , anh Dung, chị Oanh , cháu Hương " 3 tuổi "cháu Trang một
tuổi , tình trạng anh em lúc đó ai cũng nghèo , mà anh thì mới ở tù ra ? thường
khi tôi hay bồng cháu Cháu Hương còn cháu Trang thì cõng sau lưng , trước nhà
có cây trứng cá , ba chú cháu cùng hái trứng cá .
-
Rồi tình cờ
một hôm ở quán Con Chuột Trắng , thầy Ngô Đình Vận ghé vào , thầy đi khóa Hạ Sĩ
Quan Phóng Viên Tiền Tuyến đặc biệt , chỉ có 1 khóa duy nhất vào đầu năm 1962 ,
điêu kiện ứng tuyển là phải có bằng tú tài 1 trở lên ,khóa học kéo dài 9 tháng thầy đậu thứ nhì " 2 " mang cấp bậc
Trung Sĩ Nhất , người đậu thủ khoa mang câp bậc Thượng Sĩ đi về nghành Điện Ảnh
, anh Dung móc trong túi ra tờ Chứng Chỉ Giải Ngũ " cấp bậc Trung Sĩ
".
chúng tôi gặp
nhau nói toàn là chuyện " trên trời dưới đất chả đâu vào với đâu , có lần
anh Dung kể chuyện cổ tích :"
- Có hai người
bạn cùng lớp cùng trường ngày xưa , nhưng bậy giờ một anh là Tể tứơng và một
anh chỉ là Thầy giáo Làng , đây là nói về nước Hy Lạp , hai anh thường là một
tháng gặp nhau 2 lần để trao đổi chia xẻ ? chuyện thường ngày ở làng xã ....bất
thần một tháng họ mới gặp được nhau ? ông Tể Tướng nói ;' anh có biết tại sao cả
tháng nay hôm nay tôi mới rảnh tới thăm anh ?
Ông giáo trả
lời lắc đầu ? thì Ông Tể Tướng cừơi
khóai trá " moa mới làm một công việc rất là vĩ đại ,
là tiếp xúc
với hai nứơc láng giềng La Mã và Ai Cập ,
ngoại giao
kéo tránh được một cuộc chiến tranh đẫm máu không cần thiết ?
nghe xong
Ông Giáo Làng thở phào :" Mới đầu tôi tưởng là anh đau ? hóa ra là như thế
?
Mối thân
tình này kéo dài đến cuối năm 1965 thì tôi thuyên chuyển về Căn Cứ 60 YTTT ở Hạnh
Thông Tây Gò Vấp trại Nguyễn Thái Học , còn Trung Sĩ Nhất Ngô Đình Vận Phóng
Viên Tiền Tuyến thì giải ngũ , cho đến hết năm 1966 thì anh Cao Thế Dung được
thuyên chuyển về dậy trường Tabert Sài Gòn
,sau này chúng tôi cũng thường gặp lại nhau .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét