Có một người vừa khuất bóng.
NGỌC TỰ
(tưởng
nhớ anh Cao Thế Dung)
tạp văn. Ngọc Tự
Anh Cao Thế Dung từ trần ngày 31.10.2017, nhưng mãi
mấy ngày sau tôi mới được biết tin, do anh Bùi Đức Uyên, một người anh em huynh
đệ cũcùng trong nhóm Tạp chí Quần Chúng ngày xưa,hiện đang ở bên Cali chuyển tiếp
đến cho. Gia đình tang quyến đã đăng cáo phó và báo chí mạng cũng có những Phân
ưu, nhưng vì íttheo dõi thường xuyên các trang mạng đó nêntôi không biếtsớm hơn
về sự ra đi của anh.
Có lẽ anh Cao Thế Dung là một tên tuổi không mấy xa
lạ với cộng đồng người Việt tại hải ngoại, cách riêng tại Hoa Kỳ, đặc biệt vào
thời điểm nhiều vấn đề liên quan đến những sinh hoạt của tổ chức quen gọi là Mặt
trận Hoàng Cơ Minh,bùng nổ dữ dội và sôi nổi một thời, mà anh có mặt nơi vài diễn
biến quan trọng. Thêm vào đó là những bài nhận định và bình luận thời sự của
anh trên báo chí,
nhữngbuổi anh thuyết trình ở nhiều nơi về thời sự chính trị;
cùng những bộ sách Biên khảo đủ loại đầy giá trị mà anh là tác giả, xuất hiện
trên văn đàn và được người đọc đón nhận
Riêng tôi, cũng có ít nhiều gần gũi thân tình với
anh, cũng như một vài anh khác trước đây tại Sàigòn, khi may mắn được ở trong nhóm
tạp chí Văn học Thời đàm Quần Chúng (1967-1971) mà anh là chủ biên; rồi cả thời
gian dài lâu sau đó nữa, lúc báo đã đình bản.
Trong tôi bỗng dưng bùi ngùi xao xuyến quá khi khoảng
thời gian tháng nămấy bất chợt ùa về cùng bao buồn vui quên nhớ. Và hình ảnh
anh Cao Thế Dung lẫn vào những kỷ niệm ngày nào, cứ chập chờn ẩn hiện vây quanh
từng nơi chỗ, từng thời điểm…
*
Vào giữa năm 1966, khitôi bắt đầu ghi danh học năm
thứ Nhất trường Luật Khoa Sàigòn, thì cũngđã có thời gian tấp tểnh đôi chút chuyện
thơ văn báo chí. Và rồi đến cuối năm ấy sangđầu năm 1967, qua trung gian giới
thiệu của một ông anh trong Không Quân ở Căn cứ Tân Sơn Nhất; sau thời gian chuẩn
bị, sắp xếp,một đám tuổi trẻ chúng tôi được giao phụ trách Bán nguyệt san Quần
Chúng, tờ báo ra đời do sự bảo trợ của Trung tá Lưu Kim Cương, một ông quan
lính tầu bay đầy chất nghệ sĩ, vô cùng yêu thích văn chương nghệ thuật, khi đó
đương nhiệm Tư lệnh Không Đoàn 33. Mọi thứ đều sẵn sàng ngay thời gian đầu, từ
việcđã có giấy phép xuất bản (đứng tên Chủ nhiệm là bà Nguyễn Thị Bảo Kim, người
trong gia đình ông) để được Bộ Thông Tin cấp “bông”giấy, cùng việc có được những
quảng cáo dài hạn của các cơ sở thương mại lớn trong phi trường Tân Sơn Nhất, đủ
trang trải các chi phí điều hành.
Nhưng rồi chỉ được đâu vài ba tháng, do thiếu kinh
nghiệm báo chí và còn non nớt quá nên thành phần đa dạng, đầy phức tạp lúc đầu của
bọn tôi đã phải giải tán, nhường chỗ cho Ban Biên tập mới gọn nhẹ hơn, do anh
Cao Thế Dung được mời làm chủ bút. Anh Khải Triều (hiện ở Sàigòn), Chu Vương Miện
(hiện nay,Cali) và tôitrong nhóm cũ tiếp tục còn ở lại.Có thêm hai anh Đỗ Đức
Thịnh (nay cũng ở Cali), Bùi Đức Uyên bên Đại học Văn Khoa cùng tham dự vào ban
biên tập mới này.
Khi có sự hiện diện của anh Cao Thế Dung, với tiêu đề
Văn học Thời đàm, tờ báo được cải tổ toàn diện từ hình thức đến nội dung.Ngaymấy
số đầu tiên của bộ mới, Quần Chúng đã trở nên khởi sắc và được độc giả khắp nơi
chú ý đón đọc nhiều hơn.Và rồi uy tín của báo ngày càngtăng, có một vị trí vững
vàng trên văn đàn và báo giới. Nhờ thế, dù rằng Cố Chuẩn tướng Lưu Kim Cương đã
hy sinh đền nợ nước vào thời điểm chiến trận tháng 5/1968, tờ báo vẫn vững mạnh,tiếp
tục được duy trì mãi cho đếnkhoảng giữa năm 1971 mới phải đình bản, do tình
hình khó khăn chung của làng báo khi đó.
Trong các số báo buổi đầu lần lượt được ấn hành, bên
cạnh những bài tiểu luận trình bầy về các vấn đề thời sự chính tình khi ấy của
anh và các tác giả thân hữu, như Trương Tử Phòng (bút danh của Giáo sư Phạm Kim
Vinh, đồng nghiệp của anhở Lasan Taberd), Lữ Tuấn (Nguyễn Công Luận)…; nơi nội
dung Văn học, loạt bài nhận định về các Tác giả & Tác phẩm đương thời do
anh phụ trách,được bắt đầu với Văn của Nguyễn Thị Hoàng, rồi Thơ của Thanh Tâm Tuyền,
là những tác giả tiêu biểu được yêu mến khi đó, đã có một sức hút đáng kể trong
bạn đọc. Đây cũng là tiền đề để anh biên soạn bộ sách Văn học hiện đại mà quyển
đầu về Thi ca và Thi nhân, được hoàn tất và xuất bản mấy năm sau.
Các vấn đề thời sự chung quanh chính tình, kinh tế
và văn hóa xã hội, cuộcchiến tranh Việt Nam, rồi sự có mặt để trực tiếp tham
chiến của lực lượng quân sự Hoa Kỳ tại Miền Nam, tạo ra những hệ lụy như thế
nào… lànhững chủ điểm được trình bầy, trao đổi, đàm luận thường xuyên; xuất hiệnđều
đặn trong nội dung nhiều số báo qua năm tháng. Tờ Quần Chúng đã bị Bộ Thông Tin
đặc biệt để ý và được xếp vào thành phần có tư tưởng “ngụy hòa, phản chiến”. Cơ
quan Thông tin Văn hóa Hoa Kỳ JUSPAO cũngchú ý tìm hiểu về đường lối và chủ
trương của báo.
*
Tôi không thể nào quên được ngày đầu tiên tìm đến
nhà để gặp anh. Khi ấy, anh chị còn ở trên căn gác nhỏ khu xóm Bàn cờ. Buổi chiều
mùa hạ Sàigòn oi nồng.Anh vui vẻ đón tôi ngay chân cầu thang, nụ cười rạng rỡ
thật tươi và ánh mắt thì vô cùng ấn tượng, đã òa vỡ trong tôi một cảm xúc khó
lòng mà diễn tả. Nụ cười và ánh mắt rất riêng lạ này đã theo tôi suốt buổi chiều
chuyện trò với anh hôm đó cho đến tận hôm nay đây, khi tôi đang nghĩ nhớ lại về
anh.
Ở bất cứ nơi chỗ nào và với bất cứ ai, hình như tôi
cũng đều luôn thấy anh có nụ cười và ánh mắt như thế.
Anh tuy thấp người nhỏ nhắn, hơi gầy nhưng khuôn mặtto
rộng, kiểu vuông chữ điền thật sáng, vành tai hai bên dài đều, vầng trán cao thông
minh và đôi mắt anh khi nhìn người đối diện, như thể có một nhãn lực xoáy hút
vô cùng mãnh liệt. Tướng cách gọi đây là “nhãn minh thủ khoái” của những con
người cókiến thức thông thạo và sức làm việc thì thậtbền bỉ.Cuộc đờianh với những
thành công qua các lãnh vực đã chứng tỏ điều này.
Tôi đã cảm động biết mấy khi anh xuống bếp lấy thêm một
cái ly, rồitự taysẻ đều ly cà phê đá còn đầy nguyên để hai anh em cùng uống. Chừng
như đây là cách thức thân tình dễthu phục người bậc dưới của các huynh trưởng.Tôi
thấy thật thích giang sơn làm việc của anh,dù chỉ bao gọn nơi phần ban công
phía trước sàn gác thấp lè tè, gần sát với mái tôn bên trên, chung quanh chất đầy
các loại sách báo gọn gàng ngăn nắp, cái bàn viết nằm cạnh góc vách có để đống
tập vở, hình như anh đang dở dang việc chấm bài cho học trò.
Thời gian này, công việc chính của anh là dậy học ở trường
Taberd Sàigòn và tham gia tờ nội san của hệ thống Lasan Taberd.Vài sinh hoạt
văn chương chữ nghĩavẫn còn trầm lặng chứ chưa nổi trộinhư về sau trong lãnh vực
báo chí. Mà chuyện văn chương chữ nghĩa của anh khởi đầu bằng tập thơ “Khúc ca
nhược tiểu” dưới bút hiệu Cao Đan Hồ, do Đại Nam Văn Hiến của anh Thế Phong giới
thiệu khoảng năm 1963 thì phải.
Thế rồi dần dà tôi có được thân tình với anh và có lẽ
anh cũng dành cho đứa em nhỏ tuổi nhất trong nhóm mấy anh em những yêu mến đặc
biệt.
Tôi học được ở anh sự chững chạc, khoan thai mà ung
dung, luôn chỉnh tề tươm tất trong trang phục và chú ý chăm chút con người mình.
Thỉnh thoảng có dịp đến anh để cùng đi công việc, tôi thường chứng kiến anh đứng
đối diện gương soi rất lâu, vuốt cẩn thận từng lớp “bi ăng tin” lên mái tóc dầy,
trước khi cầm lược chải gọn gàng xong xuôi vừa ý rồi mới thay quần áo, mà bao
giờ cũng phẳng phiu nếp ủi.Gần anh, tôiđượctrang bị nhiều tự tin, dạn dĩ hơn
khi gặp gỡ, giao tiếp với mọi người. Kinh nghiệm và vốn sống của tôi được tích
lũy nhiều lên quathời gian làm việc chungvới anh trong những công việc của tờ
báo.
Trải dài từ ngày tòa soạn còn đặt ở nhà in Hồng Lam
của linh mục Cao Văn Luận trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, gầnngã tư Phan Đình
Phùng chỗ đài phát thanh Sàigòn mà nằm chéo bên kia đường có căn nhà cũng là
cái quán số 44, nơi ra vào gặp gỡ của nhiều thành phần văn nghệ sĩ mỗi ngày. Đôi
lần trong tuần, tôi theo anh ghé vào đây.
Văn phòng nhà in Hồng Lam có quản đốc là anh Trần Tuấn
Nhậm, một con người như thể kẻ sĩ bất phùng thời, luôn có bạn hữu nhiều giới
ghé đến chuyện trò.Lại có thêm chị Phương Khanh, một nhà văn nữ làm quản lý.
Đây cũng là chỗ các ông nhà báo, các ông viết văn làm thơ thường hay lui tới
luôn.
Nhờmấy nơi này, tôi biết thêm ít nhiều vềsinh hoạt
và những khuôn mặt trong thế giới văn chương chữ nghĩa cũng như nghệ thuật.
Rồi sau chiến cuộc Tết Mậu Thân 1968, khu vực chung
quanh đài phát thanh bị phong tỏa lâu dài, mỗi lần ra vào thật khó khăn, anh
Cao Thế Dung chuyển tòa soạn Quần Chúng về nhà in Xây Dựng của linh mục Nguyễn
Quang Lãm, nằm trên đường Thánh Mẫu khu ngã ba ông Tạ. Chỗ này gần sát ngay bên
cà phê Thăng Long, địa điểm quen thuộc của đủ loại người trong thành phố. Tôi
cũng thường ghé đến đây nênđược dịp biết thêm đôi chút nữa về sinh hoạt văn nghệ,
báo chí và xã hội lúc bấy giờ.
Linh mục Nguyễn Quang Lãm cũng là chủ nhiệm tờ nhật
báo cùng tên và nhà in Xây Dựng là nơi đã in ấn quyển “Làm thế nào để giết một
Tổng Thống”của anh và mấy quyển sách của nhà xuất bản Quần Chúng.
Phải nhận rằng anhlà người có thực tài dù bằng cấp
không cao.Với các loại tài liệu nàothu thập được, anh nhận định rồi tổng hợp,
phân tích đánh giá mọi vấn đề rất nhanh và khi trình bầy, dàn trải ra bài viết
thật mạch lạc, dễ hiểu đầy thuyết phục. Ngoài khả năng nổi bật ấy, sức làm việc
của anh cũng thật đáng nể. Anh không sử dụngmáy đánh chữ để viết bài, mà những
trang bản thảođều được anh viết tay trên giấy vở học trò, bao giờ cũng rất rõ
ràng nắn nót,thường dầy hàng vài chục trang vì nét chữ rất to.Quả là kỳ công,
nhưng lại rất dễ dàng cho anh em thợ sắp chữ dưới nhà in.
Khởi đi từ tờ Quần Chúng, bằng nội lực và khả năng
phong phú,đa dạng của một con người từng trải, anh bước mạnh mẽ dần vào làng
báo Sàigòn,rồi nhanh chóng có một chỗ đứng vững chắc. Tôi nhớ hai tờ nhật báo lớn
mà anh cộng tác chính thức; thường xuyên tham gia nhiều bài viết là Chính Luận
của bác sĩ Đặng Văn Sung và Hòa Bình của linh mục Trần Du.
Bút lực chắc tay sung mãn của anh, một ngòi bút chân
chính, luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm, sự trung thực; lại tràn đầy nhiệt
huyết lý tưởng quốc gia dân tộc, đã được nhiều người ghi nhận. Tôi đoan chắc từ
đó mà anh, chứ không phải một người nào khác trong số những người viết văn viết
báo cùng thời, đã được bác sĩ Trần Kim Tuyến hoàn toàn tin cậy giao phó những
tài liệu quý hiếm và còn có thêm nhiều ý kiến trao đổi, các sự yểm trợ nhiệt
tình khác nữa, để anh hoàn tất bộ sách “Làm thế nào để giết một Tổng Thống” năm
1969, gây tiếng vang, làm chấn độngdư luận ngày ấy và cho đến nay vẫn còn
nguyên giá trị lịch sử.
Dù đã thành công và thành danh ở làng báo, không bao
giờ anh bỏ quên anh em chúng tôi trong sinh hoạt chung nơi tờ báo nhà,cũng như trong
mọi chuyện tình nghĩa huynh đệ, kể cả thời gian về sau này, khi báo đã đình bản
rồi.
Anh luôn tìm phương cách để không ngừng phát triển
uy tín của tờ Quần Chúng, cũng như thúc đẩy, khuyến khích anh em trong nhóm
tăng tiến hơn lên.Anh luôn có mặt bên chúng tôi với nhiều kỷ niệm đáng nhớ.
Thời gian ấy, chỉ mình anh đã lập gia đình và đã có
con cái, còn mấy anh em chúng tôi đều độc thân như nhau. Anh nói khi nào chúng
tôi lập gia đình, anh sẽ đặt may tặng chú rể bộ veste mặc trong đám cưới để kỷ
niệm. Tuy vậy phải chọn tìm được người vợ đừng có máu Hoạn Thư quá đáng.Tôi cứ
nhớ mãi câu chuyện vui anh kể về sự ghen tương rất nổi tiếng của bà vợ một ông
ký giả ở toàn soạn báo Hòa Bình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét