NGUOI TU
KHONG SO
NGƯỜi TÙ
KHÔNG SỐ
Chu Vương Miện
-
" Anh
Cao Thế Dung kể , Chu Vương Miện ghi lai "
Truyện nhà
tù , thì kẻ viết bài này cũng được nghe vài anh em văn nghe kể laị , trong Nam
thì có anh Trần Hữu Khoa thẩm phán " con cụ giáo sư Sử Địa Trần Hữu Quảng
" nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn , nhà thơ Nguyễn Quốc Thái , và miền Bắc thì có
nhà kịch tác gia & thơ Phan Khắc
Khoan , số phận tù nhân dù miền nào đi nữa thì cũng có cái chung . đây là câu
chuyện kể của anh Cao Thế Dung :
- vào năm
1958 , trung sĩ Hải Quân X theo cấp trên từ Cần Thơ lên Sài Gòn , rồi từ Sài
Gòn ra Đà Nẵng công tác , thời gian công tác là nửa tháng , Trung sĩ X trong
lúc rảnh bèn xin phép cấp trên vài ngày ra Huế để thăm người yêu, chuyện cũng
thường tình
cô người yêu
học trường Đồng Khánh năm đệ tam , hai người đi xe đạp lòng dòng qua đầm Thuận
An , rồi ngồi lại nghỉ mệt trên bờ đầm ,
nếu ngồi yên một chỗ dưới gốc cây thì đâu có chuyện, đằng này cứ đi đi lại lại
, mà Cậu Cẩn đã ngồi câu từ 8 giờ sáng đến giờ này là 10 giờ , mà lại chưa câu
được con cá nào ? mà cặp trai gái cứ đi đi lại lại sau lưng Cụ , làm cơn giận của
Cụ nổi lên , cụ vẫy tay người mật vụ đi theo hộ vệ Cụ đến cụ nói :"
- Mi đuổi
chúng nó đi nơi khác ?
Người Mật Vụ
này tính cẩn thận suy nghĩ trong đầu
" đuổi
chúng nó đi ? lạ quá , từ xưa tới nay chỉ có bỏ tù mà thôi ? thật khó cho mình
, anh ta bèn dẫn 2 người giao cho Ty Cảnh Sát , nơi đây hỏi lý do thì Trung Sĩ
X và cô bạn gái thành thật khai báo , sĩ quan Cảnh Sát trực bèn tha cô gái ra về
bình an vô sự , còn phần Trung Sĩ X thì thầy Cảnh Sát nói :"
-Ở đây làm cấm
địa của Cậu Cẩn , muốn tha muốn bắt ai cũng được ? nhưng nhà tù có giới hạn ,
không giam giữ người vô tội làm gì ? anh
là Quân Nhân không thuộc phạm vi của cảnh sát , vậy anh lên xe chở anh qua bên
Quân Cảnh để nơi đây giải quyết
bên Quân Cảnh
bèn coi giấy tờ Sự Vụ Lệnh rồi nói với Trung Sĩ X :"
- Cậu vô học
nhưng lại là em út Cụ Diệm , cậu lại phải lo nuôi dưỡng bà Cố , luật lệ nơi đây
là do cậu lập ra , tất cả Quân Công Cán Chinh đều là đầy tớ của cậu , cậu muốn
sai cái gì thì chỉ có thi hành , Trung Sĩ không có tội gì cả ? tuy nhiên tự
nhiên tha Trung Sĩ ? lỡ đến khi cậu nhớ
lai cậu hỏi thì biết đằng nào mà trả lời ? loạn quạng lại đi tù là đằng khác ?
thôi thì đành phải mang gửi Trung Sĩ bên Quân Lao { Măng Cá Nhỏ của Trung Uý Thọt } .
*
Cậu Trung Sĩ
tù tạm 2 năm , ông Trung Úy Thọt nói với cậu :" em là khách của qua , em
chả tù tội gì cả ?
em cứ đi ra
đi vào tự do trong trại tù này , tháng tháng lãnh lương? em có thân nhân nào cấp
cao ở miền nam không?
- Dạ có , là
Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ là cậu ruột của em ?
- Sao em
không nhờ ông cứu em ? em cần liên lạc gì qua giúp ?
Một tuần lễ sau , một gia đình khá giả Miền Nam gồm có
hai ông bà Trung niên và hai người làm , hai
tay người nào cũng xách giỏ trái cây làm quà biếu dâng cho cậu , 4 ngươi
cùng qùi trươc mặt Cậu .
Cậu phán
:" - Chúng bay muốn cái chỉ ?
Người đàn
ông bèn móc trong túi ra lá thư của cụ Nguyễn Ngọc Thơ rồi quỳ lết tới gần Cậu mà
dâng lá thư, cậu sai nhân viên Mật Vụ đọc cho cụ nghe nội dung , nghe xong Cậu
phán :"
- Chuyện có thật như vậy không bay ? cậu quay qua mấy thầy Mật Vụ , Cậụ hỏi:"
-Trong nhưng thằng bay ? đứa nào làm việc này ?
- Chuyện có thật như vậy không bay ? cậu quay qua mấy thầy Mật Vụ , Cậụ hỏi:"
-Trong nhưng thằng bay ? đứa nào làm việc này ?
-Bẩm Cậu , cứ
vài ba tháng là cậu thay người , chúng con nơi đây toàn là chưa được ba tháng .
làm sao ? biết được chuyện 2 năm về trước ?
- Đưa điện
thoại cho tau.
Cậu cầm ống
liên hợp lên :" tau gặp thằng Thọt "
- Dạ trình Cạu
, con là Thọt Đây ?
- Mày có
giam giữ thằng Trung Sĩ X , thì mày tụ động thả
nó ra ? cho nó về với bố mẹ nó ?
- Xin Cậu viết cho con một tờ giấy để làm bằng , cậu khi nhớ
khi quên ? lỡ tha người rồi ? mai mốt cậu đòi ngừời , thì biết kiếm người đâu mà trả ?
Cậu Cẩn ngoắc ngoắc , Anh Mật Vụ hiểu ý bèn
mang văn phòng tứ bao tới bàn cho cậu , cậu nghuệch nghọăc phê :"
- Thằng Thọt
, không biết tau có ra lệnh cho bay Nhốt nó không ? nếu có nhà ngươi tha cho nó .
Cậu C.
1958.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét