Ông
vốn là người mềm yếu, sẵn sàng đổ tội chết
cho bất cứ ai,
miễn là cứu được mình
Nhưng
rồi Ông có cứu được Ông đâu
Ông
tự trẫm xuống đáy hồ Thái Bình (1)
trong nỗi khiếp đảm
Lũ
trẻ con từng lấy thắt lưng da có móc sắt
quất vào mặt Ông
Giờ
lôi xác Ông lên phơi nắng
Văn
chương lỗi lạc một thời
Bể
dâu đến thế thì thôi còn gì!...
Chúng đốt Tường Lạc Đà
của Ông
Nhưng
nó mãi mãi vẫn là một trong những kiệt tác
Nhân
dân Trung Hoa nhờ những kiệt tác ấy mà bất tử
Tôi cũng vì những áng văn ấy mà đến đây
Bao người cũng đến như tôi, bằng đường bộ,
đường thủy, đường bay
May sao còn có những ngày
Nắm xương mỏng, dưới đất dày, bình yên…
Ông
đón tôi nơi chiếu nghỉ cầu thang
Bên
phải là Quán Trà, bên trái là Sân Khấu (1)
Trong
kính trắng, mắt Ông cười hiền hậu
Như
đất nước Ông chưa từng đứng bên bờ hủy diệt
Như
Ông chưa từng có cái chết
Nào
ai hiểu được lòng Ông
Cái
giây phút chót khuất trong cõi đời
Ngoài kia, Quảng trường Thiên An
Môn,
đèn màu chiếu
lên lưng trời
Dưới Cống Long Tu
bao nhiêu nước trôi
Đường tàu điện ngầm, người đi
chen nhau,
một thời qua mau
Trên gương mặt ai dần phai nỗi
đau
Nghĩ gì hôm nay, nói gì mai
sau...
Nhạc bay từ Đại Tửu Lâu
Tôi đi, mái tóc ẩm màu trăng khuya...
Bắc Kinh 18 - 9 - 1999
(1) Hồ ở đường Tân Nhai, ngoại ô phía bắc thủ đô Bắc
Kinh
(1) Tượng bán thân nhà văn Lão Xá (1899-1966) tác giả
tiểu thuyết Tường Lạc Đà và vở kịch nói Cống
Long Tu. Theo một nguồn tư liệu,
ông được xét tặng giải Nobel Văn chương 1968. Biết ông đã tự tử trong Cách mạng Văn hoá ngày 26-8-1966, giải đã trao cho
nhà văn Châu Á kế tiếp ông là Kawabata, Nhật Bản

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét