PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG
THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975
HOÀNG LÂM
HOÀNG LÂM
TRẦN XUÂN KIÊM
TIỂU SỬ:
Tên thật: Trần Xuân Kiêm, có bút danh CHƠN HẠNH, TÔN THẤT HOÀNG khi dịch sách và viết tiểu luận.
Năm sinh: 10/10/1943
Trước năm 1975, ông từng làm chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên HUẾ, và là phu quân của nữ sĩ PHÙNG THĂNG. Sau khi gia đình đỗ vỡ, ông có lúc xuất gia với pháp danh CHƠN HẠNH. Hiện đang sống tại Sài Gòn.
TÁC PHẨM:
Ông chưa xuất bản thi tập nào, chỉ đăng thơ trên các tạp chí HIỆN ĐẠI, tập san TƯ TƯỞNG… nhưng có in nhiều dịch phẩm:
Zarathustra đã nói như thế, Sói đồng hoang, Kẻ tuẫn đạo, Thư về chủ nghĩa nhân bản, Triết lý Hy Lạp thời bi kịch, Jean Paul Sartre - Anh hùng và nạn nhân của "ý thức khốn khổ", Kierkegaard - Người chứng của chân lý.
Thơ TRẦN XUÂN KIÊM thuộc loại trữ tình. Ông diễn đạt những trải nghiệm bản thân về nỗi khổ đau của tình duyên do đỗ vỡ, chia cách với những dòng thơ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.
ôi má người từ nay thôi hồng
gió cũng trầm hương tóc thôi hong
mai sau thoảng nhớ mây vườn cũ
ta yêu người bằng mối tình không
Đặc biệt, thơ lục bát của ông, tuy không có ý làm mới ngôn ngữ, nhưng hình ảnh gợi cảm với những xúc động chân thật khiến người đọc dễ tiếp nhận. Những hoài niệm về sự chia ly, nỗi thương tâm được khắc hoạch bằng những thi ngữ mang nhiều ưu ẩn.
thấy lòng đau phút chia xa
em về nắng mới rụng tà áo nâu
tiễn nhau còn có gì đâu
ta nhìn mây trắng chìm mau cuối trời.
Mặt khác, ông là một dịch giả có tài, một người viết tiểu luận triết học đáng đọc ( trên tập san TƯ TƯỞNG, ông đã cố làm một cuộc tỉ giảo triết học từ những tác giả của thuyết hiện sinh như KIERKEGARD, JASPERS, HEIDEGGER… với biện chứng giải thoát của Phật giáo ).
TRÍCH THƠ:Thuở Xa Ngườimột sớm người đi theo mây bay
ta say nằm lạnh suốt đêm dài
tỉnh ra thấy cụm hoa đầu ngõ
ta vẫn còn hay nỗi tàn phai?nửa đêm tỉnh dậy thấy sao rơi
ta nghĩ người đang ở cuối trời
ơi những đám mây còn lãng tử
xin để hồn chùng trong đêm khơiôi má người từ nay thôi hồng
gió cũng trầm thương tóc thôi hong
mai sau thoảng nhớ mây vườn cũ
ta yêu người bằng mối tình không…Tạp chí HIỆN ĐẠIHuế Mùa Thugió dẫn ta về thăm phố cũnhững nàng con gái thuở mây baymùa thu em vấn cao làn tóccho khói sương chìm trong mắt aibãi rộng mưa mù con nước lớnem về như một thoáng thiên thurồi mưa dội xuống hồn ta lạnhôi huế mùa thu, mưa mùa thu!Rừng Caongười đi mưa bụi trên rừng vắng
chắc cũng bay đầy theo gót xưa
cỏ úa một hồn ta tĩnh lặng
cũng sầu theo cánh gió đong đưangười theo mây núi bỏ quên đời
chân bước nghìn năm vẫn lạc loài
đâu biết tình ta là khói ám
một đời vây bủa mãi không thôirừng cao rừng cao ơi rừng cao
chiều nay chìm khuất mây phương nào
có ta trong cõi đìu hiu nọ
thở khói nghe hồn tàn chiêm bao…Đêm Nằm Bệnhđêm nằm bệnh thấy ta là mâyrơi xuống tang thương trái đất nàygởi chút hồn sầu thiên cổ lụyrồi tan như vệt nắng cuối ngàyđêm nằm bệnh thấy em là chimbay giữa thinh không bóng nguyệt chìmxếp cánh vẫy chào thiên cổ lụyrồi rơi vèo như chiếc lá imđêm nằm bệnh thấy em và tacúi xuống hồn nhau bóng nguyệt tàcây cỏ úa đôi hàng lệ buốtlà hồn em đã gặp hồn ta…Uống Rượu Trong Mưamưa rủ ta vào thăm rừng đông
trong tim ta có ngàn chim hồng
một mai vỗ cánh bay trời rộng
mới biết lòng mình xa mênh môngnày mưa này mưa ly rượu này
mời mưa cứ uống cho lòng say
một mai ta ngủ yên lòng đất
mưa sẽ vì ta rót lệ đầyta để lòng run theo cơn mưa
ta để hồn rung chút âm thừa
ơi người năm cũ trong lòng cốc
mưa có nhạt nhòe đôi mắt xưata rủ mưa vào thăm lòng ta
khóc tình một thuở hết bao la
sáng nay ta giết ngàn chim mộng
cho khỏi sầu người đã cách xa…Tóc Thơmngười đứng hiên ngoài nghiêng mái tócvô tình để rớt một làn hươngtrời ơi! ta thấy mây tiền kiếpbay suốt hồn ta vắng lạ thường…Ở Cuối Chân Mâychiều kia người đứng gác chuông nàyáo mỏng như là sương khói baykhẽ chạm hồn đồng thiên cổ lạnhlà hồn ta ở cuối chân mây…Quy Hàngem ngồi trong bóng thiên thunắng vui còn ấm lời ru suối ngàncó ta cõi đó điêu tànđá khô đất sụp quy hàng bên emBỗng Dưngbỗng dưng người xõa tóc buồnrừng khuya rớt trận mưa nguồn rụng hoarụng từ thiên cổ hồn tarụng trên tóc lạnh một tà mây đêmNằm Ngủ Dưới Ngàn Saonằm đây xa bóng nhân gian
ôm em thở nhẹ dưới ngàn sao rơi
ồ em ! sương khói lên rồi
nhắm đôi mắt lại quên đời thương đau
mai sau còn nhớ gì nhau ?
trùng trùng sao rụng trong màu mắt em.Đưa Người Qua Rừng Đại Ninhđưa người qua suốt rừng đông
đồi cao còn nở mấy bông sương mù
đưa người qua cuối rừng thu
dấu chân bỗng lạc trong mù sương sa
đưa người đưa nửa hồn ta
nhìn nhau rồi cũng như tà dương kia.Về Thăm Nhà Cũ Ở BLAOđêm qua mưa lũ ta về
đứng im như tượng bên hè nhà xưa
một hồn rũ rượi trong mưa
nhớ ơi ngọc trắng ngày chưa cát lầm
cỏ cây vườn cũ lạnh căm
quỳ hôn còn thấy xa xăm dáng người.Tập san TƯ TƯỞNGNguyệt Trầmtrăng tan trên vạt áo ngườibông hoa bay giữa mộng đời hư linhnằm đây trăng chiếu riêng mìnhchút hương cỏ úa vô tình thoảng quayêu người câm mối tình xamỗi đêm lặng ngắm trăng tà buồn tênh.Mưa Ngoài Rừng Quảng Đứcbỗng dưng đổ trận mưa ngànngồi trong khung cửa nhớ tàn mộng xưaô hay! lòng cũng là mưaphủ trăm lưới rộng còn chưa kín sầugió bay hồn tạt về đâu?một rừng thu lạnh cúi đầu nghe mưaViễn Phốem về tóc ủ sương khuyagió bay tà áo mộng chia cùng ngườiphố xa chìm bóng mây trờitưởng nghe vang vọng điệu cười đêm naotrông vời chỉ thấy ngàn saolung linh gởi lạnh buốt vào đời ta.Tống Tửuquán xưa rượu lạnh uống trànnhìn quanh chỉ thấy ghế bàn quạnh hiunhặt thưa đàn vẳng hồn chiềungười đi ta thấy buồn thiu cõi đờiuống đi rồi sẽ nghìn trùnganh nằm đất lạ mịt mùng sương rơinốc chưa cạn chén rượu đờihồn điên ta khóc mây trời tan hoangMộ Khúcbông hoa mới nở trong vườnta đưa tay ngắt tặng hương hồn ngườitừ đây ngàn kiếp rong chơingười ôm trăng ngủ trên đồi mây baykhông còn ai, không còn đâuchỉ còn cây cỏ run mầu khói sươngngười nằm quên hết đau thươnghồn im tiếng hát cuối vườn chiêm bao…Tập san TƯ TƯỞNG

Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét