HOÀNG LÂM
PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG
THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975
*
VŨ HỮU ĐỊNH
TIỂU SỬ:
Tên thật: LÊ QUANG TRUNG
Nơi sinh: HUẾ
Năm sinh: năm 1942
Năm mất: năm 1981
Nơi sinh: HUẾ
Năm sinh: năm 1942
Năm mất: năm 1981
TÁC PHẨM:
. Còn Chút Gì Để Nhớ (Nhà xuất bản TRẺ, 1996, VIỆT NAM)
. Thơ VŨ HỮU ĐỊNH (Thư Ấn Quán, 2006, HOA KỲ)
. Thơ VŨ HỮU ĐỊNH (Thư Ấn Quán, 2006, HOA KỲ)
Trước năm 1975, ông thường xuyên đăng thơ trên các tạp chí văn học tại Miền Nam như VĂN, BÁCH KHOA, THỜI TẬP… Nhưng ông thật sự biết đến nhiều từ khi nhạc sĩ PHẠM DUY phổ nhạc bài thơ CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ. Đời ông, dù có quê quán, gia đình nhưng VŨ HỮU ĐỊNH lại thèm lang bạt kỳ hồ:
giang hồ đâu có ai phong ấn
mà nghĩ từ quan trở lại quê
mà nghĩ từ quan trở lại quê
thích đàn đúm bạn bè:
trên non năm bảy thằng tuổi trẻ
buổi chiều thu uống rượu không cười
buổi chiều thu uống rượu không cười
Điều này ông trút cả vào sáng tác một cách tha thiết thể hiện qua thi ngữ bình dị mà gợi cảm.
Về tình yêu, ông cảm nghiệm một cách tự nhiên và sâu lắng:
may mà có em đời còn dễ thương
…
Anh cảm động nhớ một thời si dại
…
Anh cảm động nhớ một thời si dại
Yêu là yêu em bằng tấm lòng xưa
Anh đang sống- đang thở đều rất lạ
Thở yêu em yêu đau đớn của đời
Thở yêu em yêu đau đớn của đời
Sau năm 1975, ông càng giang hồ càng say sưa vì thời cuộc biển dâu. Để rồi, sau một đêm say tại nhà bạn bên bờ sông HÀN, ông chấm dứt cuộc đời tài hoa, năm 1981.
TRÍCH THƠ:Còn Một Chút Gì Để Nhớphố núi cao phố núi đầy sương
phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
anh khách lạ đi lên đi xuống
may mà có em đời còn dễ thươngphố núi cao phố núi trời gần
phố xá không xa nên phố tình thân
đi dăm phút đã về chốn cũ
một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuângem Pleiku má đỏ môi hồng
ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
nên mắt em ướt và tóc em ướt
da em mềm như mây chiều trongxin cảm ơn thành phố có em
xin cảm ơn một mái tóc mềm
mai xa lắc bên đồi biên giới
còn một chút gì để nhớ để quên.Ở Một Nơi Nào Để Nhớ Một Nơichiều đỏ rực một vùng dưới núi
mặt ta bây giờ cũng đỏ bao la
gió bát ngát có lòng mở rộng
đường lên cao như có mây xamây sa lưng chừng chiều không nắng
có nhớ chi như lúc nhớ nhà
cảm ơn bầu rượu – ôi bầu rượu
bạn tri âm theo sát đời tabuổi trưa xuống quán bên đường núi
có nhớ trăm dây buộc lấy ta
chẳng biết cánh rừng thu mới đổi
chim với lá rừng mới đổi lời cađôi khi cùng quẫn ta thầm trách
cớ sao đem ta đến chốn này
nghĩ ra thì ở đâu cũng vậy
ta vẫn là ta khinh bạc đắng caybây giờ chiều đã xanh trên núi
trông lên cao lòng nhạt bao la
ta hát vang vang bài cổ lục
quê hương! quê hương! đây cũng mái nhàcó lẽ ta là thằng bất định
cớ sao ở đâu rồi cũng bằng lòng
thả trôi cái sống cho đời dạt
mẹ buồn ta tóc trắng lưng còngthương mẹ ta có lần ngồi khóc
nhớ quê ta có lúc ngơ ngơ
nay ta lại yêu rừng mến núi
tiếc con đường mây mai mốt bỏ vềmai này tàn cuộc lòng nhớ núi
bây giờ ở núi nhớ miền xuôi
có lẽ suốt đời ta vẫn vậy
ở một nơi để nhớ một nơi.Tập san VĂNKỷ Niệmcon đường đất có màu xanh bữa nọ
cây bên đường màu lá lục hôm kia
con chim bỏ đi có bận quay về
cất tiếng hát chào niềm vui của gióanh ra đứng sau hè nghe để ngó
không thấy chim mà thấy tiếng kinh chiều
vui trong lòng anh đã bước chân theo
em có nói là em không trở lạihôm em nói em đi buồn biết mấy
anh có nghe bên đường tiếng chim kêu
con chim chi buồn chết cả buổi chiều
từ bữa đó anh nhớ đường ra ngõcon đường đất bàn chân từ thuở nhỏ
một ngày vô bốn bận đi về
cây bên đường, cỏ bụi, hàng tre
quen đến nỗi không nhớ gì tha thiếthôm em đi anh bắt đầu thấm mệt
thấy trường xa con đường ngại đi về
mắt anh nhìn lên đọt ngọn tre
dõi mấy bụi tìm con chim nhỏcon chim nhỏ có nằm trong vạt cỏ
bữa hôm nay anh mới thấy cỏ vàng
con chim đời nào lại sống trong hang
anh vô cớ soi tìm trong đụn đấttuổi mười một anh biết mình đã mất
một cái chi không nên ảnh thành hình
cho tới bây giờ hết tuổi học sinh
râu đủ bộ vẫn còn ngơ ngẩn mãicon chim nhỏ có bao giờ trở lại
em năm nay không biết mấy con rồi
con chim lạ lùng năm nọ của tôi ơi
hoá mấy kiếp mà sao tôi vẫn vậy…Đêm Mưa Thiếu Rượu Nhớ Lý HạLý Hạ xưa say bằng huyễn mộng
ta nay say bằng rượu pha cồn
cảm đau thân thế người trong sử
rượu đắng cay mà sao thấy ngonLý Hạ yêu người mà hoá quỷ
ta yêu người nên nghèo rớt mồng tơi
đêm mưa thiếu rượu thương người cũ
ngâm vài câu Lý Hạ, rợn ngườicứ tưởng nằm kề bên họ Lý
gác chân nhau nói chuyện biển dâu
ma quỷ sợ tâm hồn ướt rượu
gối chai không mà thương nhớ nhauthời đại thánh thần đi mất biệt
còn lại bơ vơ một giống sầu
rót mãi, bao nhiêu tình cũng cạn
nâng ly, nhìn thấy tóc bạc maumưa nhức, mưa như cuồng, tức thở
thịt rồng đâu? nem phượng ở đâu?
đũa ngọc, chén vàng đâu mất cả
mắm ruốc, me chua cũng cháy hết sầumời nhau một chén đêm huyền sử
Lý Hạ đâu? - còn ta đâu?Mù Mù Mờ Mờmù mù anh đang sống
mờ mờ anh đang thở
nghe tiếng trống chiều thu
âm âm hoài quái gỡ
nghe tiếng chim ngoài nương
kêu suốt mùa vẩn vơ
bèo trên sông làng cũ
trôi theo anh lờ đờlừ đừ anh đang đi
xa dần màu lúa mỡ
bạc hết màu trăng xưa
không còn nghe em thở
mờ mờ em mất anh
thời xưa anh tuổi nhỏ
cỡi trâu qua ruộng làng
lủi tranh tìm dấu thỏ
gặp ổ chim nho nhỏ
mờ mờ anh mất anh
tắm nắng đông giữa ngọdầm trong ao nín thở
mò tìm hang con trê
đạp nhằm con rô nhỏ
thấy em đang cắt cỏ
có một chiều bữa nọ
anh đã hôn bàn taymù mù anh đang sống
mờ mờ anh đang thở
hai mươi năm đã qua
đi đoạn đường thật xa…Tạp chí THỜI TẬPTiếng Vọng Của Sương Chiềulạnh trong rừng thu xanh
anh vô nằm trong cỏ
nơi những ngày xưa kia
em đã ngồi ở đó
anh nằm đây, ngồi đây
nghe rừng thu nhắc nhở
tiếng dội của sương chiều
làm xanh đau sắc cỏlạnh trong rừng thu xanh
em là con chim nhỏ
đậu trên nhành hoa leo
hát mấy lời ngẩn ngơ
anh nằm đây, ngồi đây
ngó nước nguồn reo vỡ
nước nguồn chảy bao năm
đá núi mòn dấu nhớ
anh nằm đây, ngồi đây
một mình anh vẫn thở
mười năm trong trắc trở
anh thở khác ngày xưa
nghe dội tiếng rừng mưa
nghe vang lời suối nhớ
anh như còn nặng nợ
với cây cỏ rừng già
anh vẫn còn thiết tha
nơi em nằm buổi nọlạnh trong rừng thu vang
lá thu vàng cũng rụng
anh nằm nghe lay động
đau của những nhánh cành
anh ngồi trong lá xanh
trên những hồn lá chết
tay anh cầm tha thiết
những chiếc lá còn tươi
thả xuống suối mà chơi
trôi đi còn tiếng dội
anh nằm đây, ngồi đây
mưa của rừng đã tới
những hạt rơi nhức nhối
trên những lá vàng non
và những lá héo hon
rụng như lòng anh rụnglạnh trong rừng thu mộng
ôi giấc mộng dài đời
lạnh cả mùa thu tươi…NHỮNG BÀI LUẬNluận với chủ nợtrời đất có bốn mùanắng mưa không thấu đáoông trời cò nói láohuống hồta.luận với ông bạn giàtrời lúc nắng
lúc mưa
trăng khi lu
khi tỏ
biết vậy là biết rõ
nước lúc đầy lúc vơi
mây có tan có tụ
tuổi thanh xuân sao không ham hố
đã sáu mươi ngồi tiếc nỗi gì!luận với người đờinghìn đời trái đất đang quaybiển đông biển bắc đang đầy đang vơicớ sao lại phải ngậm ngùichẳng theo nguyên đạo đất trời mà vuiluận với đàn bànói từ chuyện nắng qua mưa
chuyện sông tới biển chuyện mùa cá rô
can chi phải nói vòng vo
cứ theo chánh đạo giao hoà tự nhiênthấy gái, luận với mìnhSài Gòn nắng bở hơi tai
ồn xe cộ với ồn người tranh nhau
thấy con gái lộ cuống bầu
mới hay ta vẫn còn cao chất ngườiluận về giang hồlên rừng lòng cũng như rừngxuống đồng bằng thấy mùa xuân mới vàngthả thuyền ra biển mênh mangcõi riêng ta có vô vàn cuộc vuiđứng ở bờ sông thấy cá nhảy lên bờ luận với mìnhdưới sông cá nhảy lên bờđộng trong tâm cõi mịt mờ người tahỏi từ con cá hỏi rasống trên mặt đất tà tà mãi sao?Đứng Giữa Đồng Khôngmột bầy sáo nhỏ qua sông
một em tôi đã cầm lòng đi xa
như con sông nhỏ thật thà
sớm hiu hắt tạnh, chiều sa mưa nguồn
một bầy sáo đã đi luôn
một em tôi đã để buồn lại đây
con chim quyên đã lạc bầy
xuống sông vọc nước đợi ngày xế ngang
một bầy sáo nhỏ bay hoang
một em tôi đã bỏ làng đi xa
tôi ngu ngơ giữa chiều tà
em đi để lại mình ta giữa đồng…Chiêm Baongồi tưởng tượng mùa chim bay trốn gió
anh nhớ anh buồn lúc thấy em đi
anh nghe lũ chim gọi đàn bay mất
gió bay theo đem lạc dấu xuân thìngồi tưởng tượng lúc đàn chim sợ hải
ngó chớp bên đông báo gió mùa hung
anh giục giã lòng anh lẩn quẩn
thấm cơn mưa, nghe được giọt não nùngem để lại chút hương nào phảng phất
anh tìm quanh đây một chút nghìn năm
nghe nồng mặn như môi vừa gặp lại
là mùi hương em gởi đến tự nghìn trùngnẻo em bước, đường em đi, chốn tới
một chốn nào xa anh cũng thấy gần
đời để lại cho anh ngoài ô cửa
một hình mây, bóng núi, tin sôngngồi tưởng tượng rằng em đang vẫy gọi
trên đồi tranh gió ngược bước anh về
em khóc rũ tóc lẩn màu sắp tối
đường anh đi gió dạt bước lầm mêanh ở lại ngó trời qua ô cửa
chợt biết tin mây, ý gió, lòng mùa
anh ở lại sống những ngày thui thủi
ngày hôm nay nghe như một ngày xưa.Trời Đất Cũvề ngõ cũ, anh gặp trời đất cũ
con chim cùng về hát lạnh trong sương
bến sông ấy anh đứng nhìn lại nước
mấy mươi năm nước cũng bình thườngvề ngõ cũ, anh gặp chiều rất cũ
bầy vượn cùng về đuổi bóng trên nương
rừng xưa có phai chút màu sắc cũ
màu cũ đang về trong gió trong sươngvề ngõ cũ, anh ôm hồn đất cũ
mảnh đất nghìn năm sao vẫn không già
con thỏ, con chồn chào anh lủi chạy
anh cũng vừa lủi chạy vô truông
ô nơi đây anh còn tiếc đoạn trườngvề ngõ cũ, anh gặp người bạn cũ
người bạn bao năm sao cũng chưa già
anh gặp lại anh vác cần xách giỏ
sớm lên đường bóng lẫn mưa xavề ngõ cũ, anh đã về chốn cũ
mấy mươi năm thấp thoáng trong đời
trời đất cũ mở lời chào vạn đại
màu trôi đi anh đứng lại em ơi…Tập san VĂNChẳng HayChiều dựng mùa đông mây xám ngắt
núi cao trời thấp có ta về
giang hồ đâu có ai phong ấn
mà nghĩ từ quan trở lại quêTa đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòngTa đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hayTa đi, có những ngày khô héo
chẳng nhớ quê nhà, chẳng muốn về
mẹ, chị, đàn em như bóng khói
nương với đời ta quay quắt trong mêỞ đâu rồi cũng đời vất vưởng
chiều lặng lòng câm dạt phố người
khi không ta có đời lang bạt
đời học trò xưa khép cánh hổ ngươiChiều nay không hẹn ta lại về
mùa đông dài vẫn níu chân quê
ta về, gió đón phong sương lạnh
ta về, mưa đón ta về quêThôi chẳng về chi thôn xóm quạnh
nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn
đứng đây đường cái quan bên núi
ta cũng đã trầm lòng mê mêChiều dựng mùa mưa bên vách núi
chiều neo sương khói buổi ta về
mẹ, chị, đàn em không có mộ
thăm ai? thăm ai? ta về quê.
Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)Còn Chút Gì Để Nhớ - Thái Châu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét