HOÀNG LÂM
PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975
*
TIỂU SỬ:
Tên thật: Nguyễn Hữu Thành
Bút hiệu: Trần Hồng Nhan, Nguyễn Tôn Nhan
Nơi sinh: Hải Dương, miền Bắc Việt Nam
Năm sinh: 01/02/1948
Năm mất : 31/01/2011 tại Sài Gòn trong một tai nạn giao thông
TÁC PHẨM:
Thơ:
THÁNH CA (1967, Bộ Lạc Mới xuất bản)
LỤC- BÁT-BA CÂU (2014, Hương Tích ấn hành)
Nghiên cứu:
- Từ điển thành ngữ, điển tích Trung Quốc
- Từ điển văn học cổ điển Trung Quốc
- Từ điển Hán Việt văn ngôn dẫn chứng
- Bách khoa thư văn hóa cổ điển Trung Quốc
- Nho giáo Trung Quốc
- Hoài Nam Tử
- Trang Tử - Nam Hoa Kinh…
Xuất bản năm 1967, tập thơ THÁNH CA có cùng không khí với thi phẩm NGÀY SINH CỦA RẮN của PHẠM CÔNG THIỆN. Trong đó, những hình ảnh siêu thực, phiếu diễu được diễn dạt bằng một ngôn ngữ có tính nổi loạn, buông thả bao trùm:
Mưa chập chờn ướt sũng cơn điênTôi suốt đời vẫn quấn tã xanhCủa Hạnh MaiCủa buổi chiều chưa kịp vỡỞ nóc mộ cây khôTôi thắt cổThắt cổCó dáng ai rất nhỏDưới chân tôi như Hạnh Mai.
Từ năm 1969 trở đi NGUYỄN TÔN NHAN thường xuyên góp mặt trên các tạp chí văn học như KHỞI HÀNH, THỜI TẬP… Thơ ông lúc này mang nhiều nét ẩn mật với lẽ đạo trộn lẫn màu sắc của đời thường, rất ấn tượng:
từ khi trăng ngậm áomây xiêu lạc mấy cànhta về dở nốt trang kinhxô bồ tiếng ai gọita bà chân đi mỏihỡi ơi chuông rụng chày kìnhtọa con trăng một bátmưa máu hồn xuân xanhtừ khi mây xiêu lạcta về cạo tóc bên quỳnh…Ba ngàn thế giới một dùBảy ngàn tì kiếp tít mù hư không…
Về sau năm 1975, ông chuyển thêm qua dịch thuật, nghiên cứu các tác phẩm kinh điển Trung Quốc và chế tác thơ lục bát ba câu. Ngày 31 tháng 01 năm 2011, ông qua đời trong một tai nạn giao thông tại Sài Gòn.
TRÍCH THƠ:NĂM MẶT TRĂNGITôi huýt sáo một mìnhRắn hổ mang rắn hổ mangChiều đeo gông tử hìnhĐồi thông trời rụng rất nhiều bôngRất nhiều bông quá nhiều bôngTôi huýt sáo liên miênChiều mưa ráng bóng cầu vồngTôi quỳ ngó mãi nước trong timTôi huýt sáo một mìnhRắn hổ mang rắn hổ mangTôi leo lên đỉnh ráng cầu vồngTôi đái cho vũ trụ mù sươngIINhả nọc ngườiTôi bay lên rừng sương thuDơi về cánh rất mỏngBiển chìm tôi ngã đèTôi phán hãy có những mặt trờiTôi nhận chìm thượng đếĐộng máu tươiĐộng chút máu tươi tôi trở vềBiển chìm tôi lượn mãi trong khuyaIIIMưa thều thào sắp chếtMái nhà trắng xoá sọ ngườiTôi chìm vào tôi giàn hoa giấyCỏ chạm vào tôi mây chạm tôiIVĐi giữa phố một mìnhGiày da đen đau timTôi hình như rất xámTrời thả đầy vật buồnNhổ lông ra xỉa răngTôi hình như rất đỏTôi hình như rất vàngCuộc đời là hình vuôngDĩ nhiên vui dĩ nhiênCó khi như hình trònNhổ lông ra xỉa răngVũ trụ không hình thùNọc ai phun chiều thuVChim đừng kêu chim đừng kêuTrời đừng chiều trời đừng chiềuKhông tôi không biết chếtChưa tôi chưa ra đờiMột lần thôi cũng nhiều( THÁNH CA )CHIỀU CHIỀUSáng hôm nay mặt trời xanh
Nàng giữ trên môi bông tuyết nhỏ
Lá trong vườn từng lưỡi dao găm
Nàng giữ trên tay bông tuyết đỏ
Chim không bay đến mái hồn tôi
Nơi cô đơn rêu ngàn năm đã phủ
Nơi vinh diệu của những kẻ u buồn
Nơi sáng hôm nay của tôi của nàng
Của hai kẻ đem phơi hồn ủ rũ
Chiều tôi trở về trên đồi cây
Dưới cành khô có bóng nàng treo cổĐÀ LẠTXuống đồi anh hái vội cành khôTặng cho em tượng đá chút sương mùHôm nay băng giá như hôm trướcNhư hôm nào mưa rét bất ngờRồi anh về thở chẳng ra hơiTrời quá ư cao đến tím ngườiVà rừng thông ấy xanh non lắmAnh chẳng làm sao hết mộng đời.(Tuần báo KHỞI HÀNH)MỘT TRIỆU BÔNG MƯỜI GIỜtôi ở lại bên Ninửa ngày cơm gầy guộcNi giặt giụa sau nhàbóng trôi đầy mặt nướcNi có hai con mắtđựng quá nhiều Như LaiNi có hai con ngươiNi đựng cả hồn tôitrong giường Ni mới dọnchăn chiếu vẫn thơ ngâyNi đựng cả tim tôitrong bào thai giá rétmột triệu bông mười giờnở êm đềm vĩnh biệttôi dại dột biết Nichỉ có hai con mắtchỉ có hai con ngươiđỏ như hai viên gạchmột triệu bông mười giờnở vô ưu tĩnh mịchtôi ghé lại bên Nihồn quạnh hiu vô ngãchút điên cuồng cuối đờitôi gửi cho Ni giữtôi ghé lại rồi đirừng đầy mưa lạnh tóctôi nhớ mắt Như Laicon mắt Ni có haisao ngập trời Tây Tạngtôi khóc ướt cỏ đồingập suốt trời Tây Tạng.RUN NHƯ CÕI ẤY CÓ AI NGỒIvề ghé vườn thunhìn mưa chưa kịpxương máu một dùđổ xô ngàn hạtbiếc vầng trăng chếthồn mang mang như…SƯƠNG DỒN TRẮNG LỐI VỀQuỳnh nở một vài bông xế thuÔ lòng ta ngây dại như thơNgửi hương thoảng nhẹ màu xuân sắcMộng mềm lụa ấy mỏng không ngờXế thu người thấy xế thu chưaSương dồn trắng hết lối ta về…ÁO AI BAY TRÊN LẦU CŨLiễu ơi liễu mọc bên cầuTa với người như trăng cổ lâuHỡi ơi một mảnh xiêm bay lạcBóng ai vừa khuất ở giang đầuTrăng cổ lâu ồ trăng cổ thiNgười ơi cho nhớ chút xiêm y…GỬI CHO CÕI IM LẶNGrồi người đi tóc bỏ đuôi gà
tôi lao đao về những sân ga
chiều hôm hoa nở cành chim chết
tặng cho người đôi cánh lông khôtôi giang hồ như triệu bóng mây điên
biết về đâu người biết đâu tìm
đời tan nát cả lòng bia mộ
mây cũng không mầu mây cố nhiênrồi người đi tôi khóc ướt đồi
mưa xuống cho hồn lạnh chết thôi
thiên nhiên xanh quá tôi vừa thấy
cũng đủ cho tôi dại cả đờichiều vui trời ướt nhẹp mây gù
sãi về chùa, tôi sắp theo tu
người không biết được thầy tăng nhỏ
đã nhớ người rên suốt đêm thungười đâu biết được cụm mây kia
nhớ run em, nên đã theo về
nơi tôi có triệu cành vô sắc
gửi cho người chết ngợp đam mêtôi nằm nghe cây chuyển nhựa non
bóng thiên thâu một mảnh trăng còm
tôi nhớ vô cùng con dế gáy
tóc người gầy dãy dụa bay điên.MÂY VÀ MÂY VÀ MÂYmây hỡi là xanh xanh hỡi mâyta sầu như vạn cổ chưa bayQuỳnh xem trắng hỡi là mây trắngchắc chết mây non chiều hôm nayồ cả mùa thu mây xám xôQuỳnh ơi trái đất nhẹ cơ hồta đi mây đổ trên vai áovạn kiếp mây xây đáy nguyệt mồ…SINH NHẬT CỦA HOA QUỲNHanh gói kín một hoa Quỳnh mới ướt
đến bên em cẩn trọng đặt môi hôn
từ thuở ấy nguyệt mang mang dưới nước
là xương xanh da thịt ủ trong hồnem yêu dấu tặng anh bàn tay lạ
buổi đất trời mây trắng vội bay đi
anh quỳ gối nghe thiên thu bên má
nụ em hôn ấm lại tuổi nhu mìanh sẽ gói một hoa Quỳnh, có lẽ
dưới dương gian ân ái cũng mơ hồ
em thầm kín đến bên anh nhè nhẹ
gửi chút tình khờ dại rất nên thơem có áo trinh nguyên như nguyệt bạch
tóc man thiên ngai ngái nụ bông trời
anh chỉ biết quỳ bên em và biết
sợ sương hàn xuống đụng tới hai vaianh sợ quá lạnh dồn lên tới mắt
một đêm mai hư huyễn gọi nhau về
sao rụng bám cả hồn anh rất chặt
những hoa Quỳnh ướt mộng của xưa kiaanh sẽ ở trong bàn tay mềm mỏng
chân đạp lên sương trắng rụng như bông
anh sẽ ngậm hạt cau non ngát mộng
chia cho em ảo ảnh quý vô cùngmột ngày mai rừng đông chim quyến rũ
rủ anh vào điên đảo cuộc rong chơi
nhưng hừng sớm bên dòng con thác lũ
anh chợt thèm tiếng dội thuở xa xôirồi anh trở về thở gấp như sao
ngợ tiếng ai kêu một buổi sớm nào
anh biết có lòng em bát ngát
vẫn tỏa ngườm thấu vọng tới ngàn sauchúng ta đan một vòng tay rất nhỏ
đủ cho nhau với quả đất thơm Hương
anh sẽ gói triệu hoa Quỳnh ướt nữa
để riêng em chôn kín mắt môi buồndưới nhật nguyệt gửi trao dù rất nhỏ
chút chân tình sương khói phải không Hương.
1972TRÊN ĐỒI HOA ĐẠI ĐÓAanh tới vội kịp mùa trăng vừa mởn
có cái gì lay động nhẹ đêm nay
một chút thôi, anh thở gấp như say
dưới bóng nguyệt em đùa xô lơi lảgầm trời đất tự muôn năm cây lá
có cái gì bí ẩn phải không em
có cái gì ngờ ngợ ở trong đêm
khi em đến xõa xiêm y thiếu nữđời lạnh bạc từ khi sương xuống cửa
tiếng em ca vọng dội ở bên đồi
đón mây rừng chầm chậm rớt trên vai
để hương phấn tỏa mười phương thế giớitrăng vừa mởn kịp mùa, anh vội tới
có cái gì ẩn lộ dưới thiên nhiên
có cái gì bí mật của riêng em
vừa rơi lại trên đồi hoa đại đóaanh nhặt lấy ngửi mùi hương nhẹ quá
có chút gì rờn rợn ở trong xương
bãi cỏ non rất im lặng, anh nằm
thở dồn dập sợ trăng màu cổ điểnmột chút gì riêng em, anh dấu kín
ôi ngàn năm trái đất thật tình cờ
anh lên đồi hoa đại đóa như thơ
và nhặt lấy của riêng em bí mậtnhưng buổi ấy trở về anh buồn nhất
những con đường trẻ dại quá xa xăm
đồi hoa kia và dấu chỗ anh nằm
có một chút gì vô cùng quyến rũanh trở lại thăm đồi hoa đại đóa
mơn lá cành lay động hạt sương mai
tiếng ai ca âm vọng buổi xa xôi
như còn đọng ở mùa trăng vừa mởncó cái gì vẫn muôn năm bí ẩn
anh đi theo lối cũ trở lên ngàn
một mình về khi mây trắng mang mang
và chân núi mọc vì sao cô độccó cái gì vẫn muôn năm bí mật
của riêng em vĩnh viễn ở trên đồi.
3/1972THỞ HÍTCó không tự buổi sơ đầuThiên lao dồn dập cơ mầu huyền hưBên lưng hạo khí một hồThở ra sương khói hít vô mây ngànTIẾNG DỘIXõa tràn tóc ngả trên vaiRáng chiều thu ngả bóng dài hiển linhÔi chao trời đất nghi tìnhMười phương dội lại trung đình tiếng kêuTÀNG KIẾMVào non cất kiếm đi thôiMuôn năm cỏ áy đến ngồi bên taMây cao chở nặng chiều tàDế giun nén tiếng khóc òa với nhauSỐ DƯƠNGGieo thêm quẻ nữa rồi vềLửa tàn một lũ sao khuê mọc đầyÂm hàn mưa thổi đồi tâyChim kêu tiếng thảm thêm dầy tịch liêuBẤT NHỊLặng nghe cây cối thì thàoDường như có tiếng gió chào hội khaiThì ra sinh tử không haiTâm thân rất nhẹ vươn vai quay vềQUÁ GIANG TÌM CHÙASơ thu khói đuổi qua sôngTiếng con dế gáy dưới đồng chít chiuTịch liêu thiên địa đã nhiềuBóng hoàng hôn với bóng chiều là haiBát hương anh đến chùa rồiPhủi xong trần cấu nằm dài mộng duBa ngàn thế giới một dùBảy nghìn tì kiếp tít mù hư khôngTạp Chí THỜI TẬPHoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)
*
Gặp Gỡ Bạn Văn
Ngày cuối năm 29-12-2017, họa sĩ Trịnh Cung có tổ chức một buổi triển lãm tranh tại tư gia, Thành phố Fountain Valley. Rất đông anh em văn nghệ đến tham dự. Sau đây là một số hình ảnh:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét