Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

ĐÓN XUÂN

thơ KHÚC THỤY DU


ĐÓN XUÂN


Mùa Xuân mây trắng thong dong

Chắp tay chánh niệm xin lòng bình an

Ta bà sinh tử thênh thang

Lạc trong Sắc , Pháp miên man  Thinh trần


Hương trầm niệm thức thật gần

Nụ cười dung thứ ân cần lên ngôi

Bóng chiều rồi chỉ có tôi

Xuân trong cõi mộng xa xôi trả về


Đã bao nhiêu kiếp đường mê

Thực tâm trả hết ủ ê làm gì 

Xa xa một đóa từ bi

Nở hoa bát ngát lối đi hương nồng...


                                 Trần Mai Ngân KTD


*** Trong bài có nói về LỤC TRẦN của đạo Phật ( Sắc trần , Thinh trần , Hương trần , Vị trần , Xúc trần và Pháp trần)




Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Giới Thiệu Thơ La Thuỵ


GIỚI THIỆU MỘT BÀI THƠ HAY


BƯỚC THUỴ DU 


   Đêm lặng thầm bên biển vắng

   Mơ hồ vẳng trong gió thoảng

   Tiếng người yêu dấu gọi tên

   Bâng khuâng xao xuyến niềm riêng


   Sóng miên man ru bờ cát  

   Mây trời mờ lan khói nhạt

   E ấp quyện ánh trăng tà

   Dịu dàng gửi nụ hôn xa


   Ngọt đôi môi, lòng rung động

   Bờ thuỳ dương ru tình mộng

   Hồn phiêu phong trong sương mù

   Lãng đãng từng bước thuỵ du


                                     La Thụy


   
                                                      ẢNH CỦA NHÀ THƠ LA THỤY 

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2018

CÁI BÓNG


     CÁI BÓNG 

 

   Ngày xưa lên năm lên ba ....

          Tôi và cái Bóng nhỏ xiu xíu xinh xắn luôn tung tăng nhảy múa , ca hát trên đường đi đến trường . Có khi cái bóng phía trước tôi rượt theo một chú bướm nhiều màu sắc thật đẹp hay một con Chuồn Chuồn Ớt be bé cực kỳ quyến rũ ...


   Năm hai mươi tuổi . Cái  Bóng khăn voan đẹp trong một sớm Thu lên xe  hoa về với chồng - xác pháo hồng rơi tơi tả khắp con đường . Hai bên nhà ra xem và trầm trồ cô dâu xinh đẹp quá ! ... Tôi mĩm cười dang hai tay ra đón lấy hạnh phúc - cái  bóng cũng đồng tình dang tay ra ngơ ngác . 

     Buổi sáng . Cái  bóng luôn cùng tôi đến trường dạy học . Tan trường , bóng vội vàng ra chợ , vội chạy về nhà cùng anh , cùng con .

      Buổi trưa . Cái bóng nhạt mờ trên nền gạch hoa ru con ngủ . Năm này qua năm khác, cứ thế con lớn dần . Bóng vẫn lặng lẽ không đổi thay . 


      Mấy mươi năm tôi và Bóng mệt nhoài cuộc sống . Một hôm Bóng ngả bệnh . 

      Tôi nằm dưới những ngọn đèn không hắt bóng trong phòng mỗ . Tôi biết lần này mình và Bóng sẽ vĩnh viễn chia tay ... 

       Một vị bác sĩ trẻ đẹp hỏi tôi theo nghiệp vụ trước khi gây mê ...

       - Cô yêu gì nhất trên đời này ...

       Tôi cười 

       - Là gia đình tôi .

       - Gia đình cô gồm ai ...

       - Các con tôi và ... chồng tôi .

       - Vậy là cô rất hạnh phúc .

   Tôi cười nhìn quanh ... cái bóng đâu rồi nhỉ . Sao không trả lời ... Bóng tôi đâu rồi nhỉ . Nhưng thôi . Tôi lại cười ...

        - Tôi hạnh phúc . Tôi đang rất hạnh phúc ! 


     Cái bóng đã bỏ tôi . Mơ hồ tôi thấy bàn tay vẫy . Mơ hồ tôi thấy mình bay đi , bay đi ... bay theo cái bóng đang mãi miết đuổi theo chú Bướm đầy màu sắc thật đẹp và con Chuồn Chuồn Ớt ngày xưa . Ngày xưa ... !








Thứ Ba, 9 tháng 1, 2018

NGƯỜI VỀ


NGƯỜI VỀ


Người khiêng mang tảng đá

Xây thành lũy hư vô

Trần gian cứ mơ hồ

Tôi là ai mắt lệ...


Người vác khuân thập tự

Nghiêng ngả bước chân tình

Đi nốt đoạn tử sinh

Tim nương náu bóng hình...


Người lặng thinh, lặng thinh

Trôi theo cùng năm tháng

Những dòng sông hiện sinh

Rong rêu phủ phận mình


Người mỉm cười, mỉm cười

Nơi cửa trời thênh thang

Một bóng hình miên man

Gần trăm năm tuyệt vọng


Người về mây thong dong

Trả trần gian ở lại

Chân thành dốc hết lòng

Khi làm người đi qua ! 


                                       9-1-2018

                               Trần Mai Ngân KTD


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét