CÀNH MAI GIẢ
Ngày xuân xuống phố ghé hàng hoa
Chọn một cành mai, tết gọi là
Nào nụ nào chồi loang vải nhuộm
Cũng đài cũng cánh đậm màu pha
Bâng khuâng trước cảnh chân cùng ngụy
Ngán ngẩm cho người bụt với ma
Đành đón xuân về khung cửa trống
Chợ đời mai thật khó tìm ra!
nguyễn vô cùng
SÂN GA
Ga đời vội vã mấy ai ngờ
Lỡ chuyến tàu xuân, lạc tuổi thơ
Dốc núi quê người ngăn bước mộng
Vầng trăng bến cũ dậy niềm mơ
Bài thơ hạnh ngộ sao còn hẹn
Chén rượu đoàn viên có mãi chờ?
Nghe giữa mù sương còi lại vọng
Toa nào chất hết những hoang sơ
nguyễn vô cùng
XUÂN
Xuân ở phương nao, mấy trẻ già,
Xuân về hay chỉ tháng năm qua?
Xuân trơ dáng ngọc làn sương phủ
Xuân bỏ đài gương lớp bụi nhòa
Xuân tủi đất trời đêm dã thú
Xuân sầu non nước buổi phong ba
Xuân nào đốt lại lò hương cũ
Xuân mới là xuân thật mặn mà
nguyễn vô cùng
XUÂN QUÁN TRỌ
Chén rượu mừng xuân còn đợi đó
Tri âm gọi cửa... hay luồng gió?
Mai vàng năm ấy rụng đầy sân
Tuyết trắng bây giờ giăng kín ngõ
Hái lộc cành non lá đã khô
Xuất hành hướng tốt đường chưa tỏ
Ai đem son phấn vẽ nàng xuân
Giữa cảnh trời đông nơi quán trọ?
nguyễn vô cùng
HỎI GỐC MAI VƯỜN CŨ
Ai về nhắn hỏi cội mai xưa
Vườn cũ tang thương trải mấy mùa?
Vườn cũ tang thương trải mấy mùa?
Thân hẳn dập vùi bao trận gió
Rễ còn ngập úng những ngày mưa?
Uốn hình sửa thế ai năm tháng
Ngắt lá đan cành kẻ sớm trưa?
Rễ còn ngập úng những ngày mưa?
Uốn hình sửa thế ai năm tháng
Ngắt lá đan cành kẻ sớm trưa?
Hay đã khuất trong lùm cỏ dại
Cho hồn xuân lạc ngọn sầu đưa?
Cho hồn xuân lạc ngọn sầu đưa?
nguyễn vô cùng
XUÂN BẮC MỸ
Quê người phiêu bạt tết gì a?
Năm tháng chồng thêm, tuổi lại già
Ngập lối hơi sương dàu ngọn cỏ
Đầy trời bông tuyết rợn làn da
Chung trà đón tết chung sầu trộn
Ngụm rượu mừng xuân ngụm oán pha
Khéo vẽ nghinh tân cùng tống cựu
Mai còn cày tận cánh đồng xa!
nguyễn vô cùng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét