CHIỀU MƯA PHỐ
Chiều mưa phố con đường dài vắng khách
Hàng me già lặng lẽ đứng im hơi
Chỉ mình ta đang lạc lõng giữa trời
Chiếc ô mỏng gió lùa trơ mái tóc
Chiều mưa phố ta thèm ngồi bên góc
Ăn ly chè, uống tạm cốc trà thơm
Ngồi bên ai nhìn ngắm giọt nước buồn
Đang lẫy nhẫy tung tăng trên đường phố
Chiều mưa phố một mình ta thả bộ
Lạnh rét người ướt đẫm cả châu thân
Chiếc áo len hở ngực thấm lưng trần
Vẫn ao ước một bàn tay sưởi ấm
Chiều mưa phố ta đi trong thầm lặng
Chẳng một lời mặc gió thổi vi vu
Chẳng thèm nhìn giọt nước gợi lời ru
Cứ cấm cúi qua từng con phố nhỏ
Chiều mưa phố ai nhìn cô áo đỏ
Chắc thương thầm số phận quá lẻ loi
Giữa cơn mưa thiếu vắng một bóng người
Đi bên cạnh lau nhanh từng giọt nước.
Chiều mưa phố mùa nầy vào năm trước
Có hai người qua phố cũng mưa rơi
Tay bên tay miệng luôn nở nụ cười
Trông ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.
THỦY ĐIỀN
( Đức )
GƯƠNG SẦU
Ta đang khóc
Hay trời đang đổ lệ
Mà giọt hồng đang đẫm ướt lê thê
Ta đang buồn
Hay trời đang u ám
Mà tối đen một khoảng rộng quanh mình
Ta đang dỗi
Hay trời đang giông tố
Mà ngoài khơi đang cuồn cuộn sóng to
Ta đang ghét
Hay trời đang sấm sét
Mà bên hiên bão nổi cuồng phong
Ta đang hận
Hay trời lên cơn dữ
Mà gầm gừ như xé nát không gian
Ta chẳng hiểu
Những điều trên có phải
Mà sao ta cứ buồn tủi đêm ngày
Mà sao ta chẳng giây phút vui say
Cứ ảm đạm như một vầng mây xám.
THỦY ĐIỀN
( Đức )
BỒI HỒI
Rưng nước mắt chia tay bạn cũ
Nhìn Phượng hồng rơi đỏ trên sân
Tôi và anh dạo cuối một lần
Ôn lại nốt những gì quá khứ
Ngày mai đây lên đường viễn xứ
Biết bao giờ gặp lại được anh
Qua những năm ta liền bên cạnh
Giờ xa rồi như xác Phượng bay
Cứ mỗi độ Hè về. Ve gọi
Lòng nhớ anh không khỏi bồi hồi
Bước chân đi muôn ngàn, vạn lối
Kỷ niệm còn mãi mãi trong tôi.
THỦY ĐIÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét