CHÙM THƠTHỦY ĐIÊN
( Đức )
TUỔI XUÂN ĐI QUA
Tuổi thơ là những ngày nắng ấm
Nắm tay nhau hát dưới trăng rằm
Thật hồn nhiên, trong trắng ngây thơ
Trong nhí nhỏm gợi ngàn sắc thắm
Rồi mười sáu dịu dàng thầm lặng
Biết mỉm cười duyên dáng trở trăn
Biết trao duyên liếc mắt đưa tình
Biết đưa đón hẹn hò hờn giận
Trong bỗng chốc ái tình vẫy gọi
Tuổi vừa tròn đôi chín hồng môi
Đang trắng trong, biến thành thiếu phụ
Hát ru con, kề gối bạn đời
Hoa mùa xuân thôi hết lả lơi
Quên tình cũ, giờ bên người mới
Tiếng trẻ khóc phút giây chờ đợi
Qua mất rồi tuổi trẻ trong tôi.
THỦY ĐIỀN
( Đức )
DƯỚI MÀN ĐÊM
Đêm ngồi vọng lên cao
Nhìn đoàn tàu xuôi ngược
Như những vì sao lạc
Chuyển động giữa màn đêm
Đêm ngồi tựa bên hiên
Thấy bóng người vội vã
Như người ta từng đã
Về lại sau những ngày
Đêm ngồi nghe ai khảy
Cất tiếng hát điệu ru
Ngỡ như người năm cũ
Ngày ấy bên cây đàn
Đêm, ôi ! Sao vô tận
Vọng, tựa, nghe chán chường
Những dư âm mơ tưởng
Đã qua rồi tháng năm.
( THỦY ĐIỀN )
VỊ ĐẮNG CUỘC ĐỜI
Cạn ly cà phê đen
Mới thấm dần vị đắng
Qua trọn hết đêm trăng
Mới hay tình giả, thật
Lời đầu tiên ngọt mật
Chỉ chót lưỡi, đầu môi
Ly cà phê bốc khói
Đắng ! Bỗng chốc lại thôi
Tình hiến dâng gian dối
Đắng ! Suốt cả một đời !
THỦY ĐIỀN
( Đức )
VẦNG TRĂNG MUÔN THUỞ
Đêm về ngồi ngắm lên cao
Đốt tàn điếu thuốc đếm Sao nhìn trời
Rồi mang so với cuộc đời
Trăm năm ngắn ngủi lòng ôi! Bùi ngùi
Trăng cao soi sáng khắp trời
Non - tròn - lại khuyết. Khuyết rồi lại non
Luân phiên Nhật - Nguyệt xoay vòng
Muôn đời tồn tại sáng trong vẫn đầy
Còn ta như ánh trăng gầy
Non - tròn - lại khuyết chẳng hoài lối xưa
Đêm về nhìn ánh trăng khuya
Vầng trăng còn đó, lưa thưa bao người
THỦY ĐIỀN
( Đức )
MÙA PHƯỢNG ĐI QUA
Mau thật nhỉ. Anh ơi ! Mau thật nhỉ
Lại một lần tháng sáu nữa anh ơi
Cây phượng già trước ngõ nở hồng tươi
Tập nhật ký sang trang ghi đôi chữ
Mau thật nhỉ. Anh ơi ! Bao quá khứ
Vẫn còn đây trong quyển nhật ký dầy
Bao kỷ niệm yêu nhau từ thuở ấy
Nỗi vui buồn, hờn giận vẫn còn đây
Phượng mùa nào phượng cũng nở rực cây
Màu đỏ thắm lung linh khoe trong nắng
Sao tình ta cứ âm thầm mờ lặng
Như bóng chiều nghiêng ngả phía đồi xa
Tháng sáu về em lấy nhật ký ra
Ghi trang cuối tình mình đà tan vỡ
Tay vớ cao, chòm chân em bẻ lỡ
Cánh phượng tàn, rồi ấp ủ vào tim
Ngồi buồn hiu nhìn cánh gió im lìm
Và, nước mắt từ từ rưng rưng chảy
Tiếc thương quá cuộc tình đầy ngang trái
Xót thương mình mùa hạ đã đi qua.
THỦY ĐIỀN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét