Phương Xa
Nhổ neo rồi thuyền ơi xin mặc sóng
Xô về Đông hay giạt tới phương Đoài
Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng
Lòng cô đơn cay đắng họa dần vơi
Xô về Đông hay giạt tới phương Đoài
Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng
Lòng cô đơn cay đắng họa dần vơi
Lũ chúng ta lạc loài dăm bẩy đứa
Bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh
Bể vô tận sá gì phương hướng nữa
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy lênh đênh
Bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh
Bể vô tận sá gì phương hướng nữa
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy lênh đênh
Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ
Một đôi người u uất nỗi chơ vơ
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị
Thuyền ơi thuyền xin ghé bến hoang sơ
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị
Thuyền ơi thuyền xin ghé bến hoang sơ
Men đã ngấm bọn ta chờ nắng tắt
Treo buồm cao cùng cao tiếng hò khoan
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy cho ngoan
Treo buồm cao cùng cao tiếng hò khoan
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy cho ngoan
Vũ Hoàng Chương
Advertisements

chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Phương Xa
Thuyền ta lạc hướng chơi vơi cuối trời
Về Đông hay giạt phương Đoài
Nỗi lòng cay đắng tả tơi rã rời
Quê hương ruồng bỏ giống nòi coi khinh
Thuyền tình bể ái lênh đênh
Mênh mông vô tận dập dềnh hư vô
Đầu thai nhầm lối chơ vơ đợi chờ
Thuyền đừng ghé bến hoang sơ
Không dung kiêu bạc mịt mù tương lai
Hắt hiu buồm rách canh dài lệ chan
Thuyền ơi theo gió hãy ngoan
Phương xa lạc lõng chập chờn vì sao…