LẠI “MỘT KỲ QUAN THỨ 9” PHÁN VỀ PHẦY BÚC(FACEBOOK):THƠ TRÊN FACEBOOK LÀ THƠ RÁC RƯỞI !: PHAN HOÀNG PHÓ CHỦ TỊCH “HỘI NHÀ VĂN TPHCM !

Đỉnh cao trí tuệ loài người:


ĐÔI DÒNG VỚI ÔNG PHÓ CHỦ TỊCH
HỘI NHÀ VĂN THÀNH PHỐ.
Có một ông gọi là nhà thơ, là phó chủ tịch hội nhà văn thành phố tuyên bố một câu xanh rờn như thế này: “Thơ trên facebook là rác rưởi.”
Xin cũng có đôi lời cùng ông.
Tui chỉ là thằng dân bình thường, không phải nhà thơ cũng chẳng nhà văn, cũng chẳng có chức quyền như ông. Thế nhưng, cũng như những người Việt Nam bình thường khác, tui đóng thuế đẩy đủ và tui yêu thơ. Và đối với tui, không có thơ hay, thơ dở mà chỉ là thơ tui thích hay không thích mà thôi. Đôi khi người ta yêu bài thơ, thích câu thơ vì họ rung động, đồng cảm, họ cảm xúc với câu chữ, hình ảnh trong thơ. Cảm xúc rất riêng đó là sự tương giao giữa người làm thơ và kẻ đọc thơ. Đó không phải là sự rung động của bầy đàn hay dưới sự chỉ huy của một cây gậy. Nói thể để chứng minh rằng người ta đến với thơ vì hạp hay không hạp, thế thôi. Mà đã nói không có thơ hay hoặc thơ dở thì làm sao lại có loại thơ mà ông gọi là rác rưởi. Tiếng lòng của mỗi cá nhân, ông không thích thì đừng đọc, ông lấy quyền gì mà phê phán và chê bai. Thật sự, tui cũng đã từng đọc thơ ông, tui thấy cũng chẳng có chi để khen, những bài thơ làm dáng trong từng câu chữ, cố làm ra vẻ hiện đại nhưng mang màu sắc cải lương, sến như chuyện tình Lan và Điệp, mà lại có mùi tanh hôi của những kẻ đi bằng đầu gối và khom lưng. Thế nhưng, tui vẫn không cho thơ ông là rác dù nó chẳng có chút gì gọi là thơ, dù chúng chẳng làm tui rung động tí ti nào dù là sợi lông chân. Tui vẫn tôn trọng thơ ông bởi đó là bản chất, là suy nghĩ của ông, của riêng ông, nói lên con người của ông. Sự dối trá trong ngôn ngữ xuất phát từ tư duy giả dối của kẻ đeo mặt nạ để tiến thân.
Tui nghĩ trong cuộc đời này chỉ có những con người rác rưởi. Đó là những kẻ tìm mọi cách để kiếm danh, thượng đội hạ đạp, xu nịnh, ích kỷ và thú đoạn. Loại ấy bây giờ nhiều lắm, ở đâu cũng có, nhất là ở mấy hội, đoàn, những tổ chức của ngành nghề…Đó là những kẻ chuyên khua môi múa mép, lúc nào cũng chứa đầy âm mưu để tiến thân kiếm chút danh lợi. Cung cúc tận tuỵ với bề trên, khệnh khạng tỏ vẻ uy quyền với người dưới. Đó chính là rác rưởi làm xú uế không gian và hôi thối tổ chức. Đó cũng chính là đối tượng phải quét sạch để mang không khí tinh khiết cho những hội đoàn.
Tui không thích thơ ông, nhưng tui không gọi thơ ông là rác. Tui chỉ cảm nhận rằng bản thân ông cũng chỉ là một đống rác cần phải dọn khi ông tuyên bố câu này trên trang nhà của ông, ông dám viết nhưng rồi ông sợ hãi vì ông viết láo quá, chúng sinh sẽ đập cho ông tơi tả nên ông xóa mất. Nhưng ông ạ, một lời nói ra, dễ gì xoá sạch, nhất là lời của phó chủ tịch hội nhà văn thành phố to nhất nước. Dân gian ta có câu ví rất hay là Cứt nát mà đòi có chóp. Tui nghĩ ông là thế. Sống trên đời phải biết mình là ai chứ ông.
Ông leo đến chức đó, tui biết, cũng gian nan lắm, cũng phấn đấu lắm. Giờ ông cùng chiếu với toàn nhà văn, nhà thơ lớn như Hữu Thỉnh, Nguyễn Quang Thiều…để làm thành một đống rác lớn nằm chình ình giữa cuộc đời bốc mùi tanh tưởi. Chính vì cái hội của các ông mà người ta cho rằng nhà văn chỉ là một bọn ăn hại đái nát. Một hội tiêu tiền thuế của dân mà lúc dân cần thì miệng câm như hến đấy.
Đó mới đúng là rác rưởi cẩn dọn dep đấy, thưa ông.
Đó mới đúng là rác rưởi cẩn dọn dep đấy, thưa ông.
Ông lấy tư cách gì để phê phán thơ trên facebook? Tư cách phó chủ tịch hội nhà văn thành phố ư! Tư cách nhà thơ ư? Hay là nhà phê bình? Cả ba tư cách ấy, ông chả có tư cách nào. Tài năng của ông thì cũng chẳng có là bao, thế thì ông nhân danh cái gì để cho rằng thơ trên face là rác rưởi? Ông đọc bao nhiêu bài thơ trên face? Hay là vì ông là rác nên ông nhìn đâu cũng thấy rác? Tây có câu ngạn ngữ rất hay, đại ý thế này: Người ta dễ dàng nhìn thấy hạt bụi trong mắt kẻ khác mà quên đi đống rác trong mắt của mình. Đại khái thế.
Tỉnh táo chút đi ông. Dưới bầu trời này còn biết bao kẻ tài năng, biết bao người tài hoa rất mực mà một kẻ như ông không đáng xách dép cho họ, đừng có bốc phét mà người ta khinh.
Nhà văn bên cạnh cái tài cũng cần có nhân cách, rất tiếc điều này ông lại thiếu cả hai, thế nên tui khuyên ông nên học im lặng. Khi ông im lặng người ta không biết ông ngu, nhưng khi ông nói ra người ta biết chắc chắn ông là thằng dốt. Đôi khi chó nhảy bàn độc thì cũng phải sủa cho có vẻ ta đây, cho người ta biết sự hiện diện của chúng. Đôi khi kẻ ăn cơm chúa thì phải múa tối ngày để kiếm chút đồ thừa. Nhưng tui khuyên ông nên thận trọng. Bút sa gà chết, ông nói thơ người ta là rác rưởi đâu chưa thấy lại hiện nguyên hình ông và đồng đội của ông mới đích thị là rác he…he
10.4.2018
DODUYNGOC
DODUYNGOC
Phụ Đính
Vài bài thơ “không là rác “của Phan Hoàng
(Nhà thơ Phan Hoàng tên thật là Phan Tấn Hùng, tuổi Đinh Mùi, sinh ngày 10.10.1967 tại bán đảo Đông Tác, cuối dòng sông Đà Rằng (hạ nguồn sông Ba) thuộc thành phố Tuy Hoà(xứ nẫu mần thơ(thuê)); lớn lên ở quê nhà Hoà Đồng, huyện Tây Hoà, tỉnh Phú Yên. Học phổ thông cơ sở ở Hoà Đồng, học phổ thông trung học ở Trường PTTH Lê Hồng Phong, từ nửa năm lớp 10 bắt đầu thi vào học lớp năng khiếu chuyên văn đầu tiên của tỉnh Phú Khánh (cũ) ở Trường PTTH Nguyễn Huệ (Tuy Hoà) và Trường PTTH Lý Tự Trọng (Nha Trang).
Trăng thượng huyền trăng hạ huyền
anh hôn em
lấp loá
trăng thượng huyền
em rạng rỡ
như là
em rạng rỡ
chạy về em
chạy về trăng
muôn vì sao
muôn nụ thơm
đua nở
hội nhập
tình yêu…
ngoài vòng tay anh
phía cổ thụ
trăng hạ huyền
uẩn buồn
tư lự
những ước mơ
những khát khao
những nuối tiếc
ẩn sau suối tóc bạc
cháy bỏng
oà vỡ
tuổi già…
lấp loá
trăng thượng huyền
em rạng rỡ
như là
em rạng rỡ
chạy về em
chạy về trăng
muôn vì sao
muôn nụ thơm
đua nở
hội nhập
tình yêu…
ngoài vòng tay anh
phía cổ thụ
trăng hạ huyền
uẩn buồn
tư lự
những ước mơ
những khát khao
những nuối tiếc
ẩn sau suối tóc bạc
cháy bỏng
oà vỡ
tuổi già…
Thành phố bây giờ
giữa thành phố ngụt ngùn núi lửa
anh với em như hai kẻ thất thần
bụi trùm kín người
em mơ tiếng chim ngân
điều không tưởng chỉ còn trong ký ức
hàng me cụt đầu
thành phố bây giờ làm gì có mưa ngâu
mà em thầm ước
Chức Nữ, Ngưu Lang phang ngang dòng cao tốc
bỏ lại sau lưng câu vọng cổ ăn mày
thành phố bây giờ làm gì có mây bay
mà em nheo mắt ngắm
anh chợt sợ đôi mắt em hóc hỏng
như tầng ozone
thành phố bây giờ lộng lẫy phấn son
cô gái nào cũng tựa từa ca sĩ
dáng dấp thị trường
nụ cười tiếp thị
may mắn anh còn có em bên
thành phố bây giờ vùn vụt làn tên
làm sao biết mũi tên nào không độc
đừng hỏi nữa em yêu
đừng hỏi anh đâu là thiên đường hạnh phúc
nếu lỡ một ngày mình không nhận ra nhau
anh với em như hai kẻ thất thần
bụi trùm kín người
em mơ tiếng chim ngân
điều không tưởng chỉ còn trong ký ức
hàng me cụt đầu
thành phố bây giờ làm gì có mưa ngâu
mà em thầm ước
Chức Nữ, Ngưu Lang phang ngang dòng cao tốc
bỏ lại sau lưng câu vọng cổ ăn mày
thành phố bây giờ làm gì có mây bay
mà em nheo mắt ngắm
anh chợt sợ đôi mắt em hóc hỏng
như tầng ozone
thành phố bây giờ lộng lẫy phấn son
cô gái nào cũng tựa từa ca sĩ
dáng dấp thị trường
nụ cười tiếp thị
may mắn anh còn có em bên
thành phố bây giờ vùn vụt làn tên
làm sao biết mũi tên nào không độc
đừng hỏi nữa em yêu
đừng hỏi anh đâu là thiên đường hạnh phúc
nếu lỡ một ngày mình không nhận ra nhau


Chu Mộng Long hoạ thơ Phan Hoàng

Bài hoạ NGẪU HỨNG TỰ DO
(Thơ rác Chu Mộng Long họa thơ đài các của nhà thơ Phan Hoàng)

Chu Mộng Long
Con chim tự do lổng ngổng lơ ngơ
Hòn dái tự do lõng thõng lờ thờ
Sợi lông tự do loắn quắn lờ quờ
Hòn dái tự do lõng thõng lờ thờ
Sợi lông tự do loắn quắn lờ quờ
Nhà thơ khật khờ tay rờ bắt bướm
Hì hà hì hục lục xục lào xào
Tự do bí mật tình yêu màu nho
Hì hà hì hục lục xục lào xào
Tự do bí mật tình yêu màu nho
Danh vọng ngáo đá siêu xoạc
Tiền tài ma cô túy lúy xúy trại viết phù vân
Chiếc bô hiện sinh ninh đôi mông hậu hiện đại em
Tiền tài ma cô túy lúy xúy trại viết phù vân
Chiếc bô hiện sinh ninh đôi mông hậu hiện đại em
Làm sao biết được thứ gì chứa trong chiếc bô
Khi điện nước nhân văn của em chảy thành nhời ông quan nhớn
Để anh vỗ tay reo và làm thơ ngợi ca khoái lạc của riêng mình
Khi điện nước nhân văn của em chảy thành nhời ông quan nhớn
Để anh vỗ tay reo và làm thơ ngợi ca khoái lạc của riêng mình
Con chim tự do là chúng ta
Hòn dái tự do cũng là chúng ta
Chúng ta có tự do khi rừng lông quắn lại?
————
Hòn dái tự do cũng là chúng ta
Chúng ta có tự do khi rừng lông quắn lại?
————
Warning: Nhà thơ Phan Hoàng không hề nói “Thơ FB là thơ rác” mà chỉ nói “Thơ dở là thơ rác”. Tôi không chỉ trích điều ấy vì anh ấy nói… đúng. Tôi vì thấy thơ Phan Hoàng ngộ nghĩnh và đài các nên làm thơ rác để họa thơ anh ấy cho vui thôi. Các bạn không nên xuyên tạc lời của người ta!