LỜI SÁM HỐI
CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẾN Ở ĐỀN KIYOMIZU*
VÕ CÔNG LIÊM
(Ghi thêm: Đây là một trong những truyện hư cấu ngắn
trong tập:’Trong Khu Rừng Nhỏ’ của tác giả Akutagawa Ryùnosuke (1892-1927). Tên
tuổi ông gắn liền với tác phẩm Điạ Ngục Môn (Rashomon) và Trong Khu Rừng Nhỏ
(Within a Grove) được kết hợp để dựng thành phim bởi đạo diễn Akira Kurosawa
(1950). Akutagawa đã viết trên 150 truyện ngắn hư cấu khác nhau; ông còn là tiểu
thuyết gia, lý luận gia. Hầu hết truyện hư cấu của ông vẽ lên nét đặc thù văn
chương Đông Tây. Nhiều học giả, phê bình nhìn nhận truyện’Trong Khu Rừng Nhỏ’ mỗi
vai trò nhân vật như một chứng nhân, soi rọi những gì xẩy ra. Nói lên bi thảm,
khủng hoảng nội tại, một sự thật phơi mở được nhìn thấy qua từng nạn nhân. Văn
phong giản dị, hàm súc nhiều hình ảnh mới lạ, đượm nét nhân sinh trước vạn vật
hữu thể và vô thể, giữa đạo và đời. Ông học Văn chương Anh văn ở đại học Tokyo . Sách đầu tay của ông
là truyện dịch từ Anh ngữ sang Nhật ngữ của W.B. Yeats và Anatole France .
Ông thực tập về truyền thông báo chí và thông tín viên nước ngoài.Tác phẩm của ông
hiện giảng dạy và thực tập ở đại học Nhật, Mỹ và nhiều nước khác. Ông được ghi
nhận một trong những văn nhân lớn thế giới. Akutagawa sinh và chết tại Nhật Bản).
Sau khi hắn xô xát tôi, người đàn ông khoác
chiếc áo ngắn màu nâu chàm nhìn đăm đăm vào chồng tôi và cười rống lên một cách
dã man. Chồng tôi xoắn đi khỏi nơi này và trói lại, nhưng sợi thừng quấn quanh
người chồng trông gút chặc hơn. Tôi nhào tơi với chồng tôi, nhưng gã đàn ông đó
đá tôi xuống đất. Đôi mắt chồng tôi tá hỏa, trợn trừng. Tôi không thể tả nổi cái
nhìn đau đớn của chồng; nhớ lại mà làm cho tôi rùng mình, khiếp sợ. Đôi môi không
mấp mé một lời nhưng nhìn như muốn nói hết điều gì. Có một sự rẻ rúng lạnh nhạt
trong người chồng nhiều giận dữ hơn là hối tiếc. Đó là cái nhìn đau xót trong tôi
còn hơn cú đá vào người. Tôi bực khóc, rồi lịm dần.
Trong khi xem xét
lại lần cuối; người đàn ông khoác chiếc áo ngắn màu nâu chàm đã bỏ đi… Ở đó chỉ
còn lại chồng tôi, vẫn trói đứng bên cây bách hương già. Bỗng nhiên tôi ngẫn đầu
nhìn lên những đọt tre và rồi đăm đăm nhìn chồng. Chồng tôi không thay đổi gì cả,
ngoại trừ cho một ghét bỏ khinh khi mà cảm giác đó chầm chậm tràn vào trong sự
bày tỏ của chồng tôi về thái độ lạnh nhạt coi thường. Thật tình không biết gọi
cái sự cớ đó là gì mà tôi đã cảm thấy… xấu
hổ… hối tiếc… phẩn nộ ? Tôi đã cố gắng lê đôi chân và tiến gần về phiá chồng tôi.
Chồng ơi! tôi không
còn bên người nữa đâu. Tôi đã quyết định chết và phải hoàn thành điều này. “Những
gì em muốn nói là những gì chúng ta cùng chết bên nhau. Anh đã nhận ra con người
giả dối của em và em không thể để lại những gì sau đó”.
Người chồng nhìn
một cách kinh tởm, thật khó cho tôi nói. Tôi nén lòng trong nỗi đau buồn. Tôi đảo
mắt tìm thanh gươm của chồng. Kẻ cướp đã tinh mắt lấy thanh kiếm luôn cả cung tên.
Phúc thay; đoản đao còn đây, nằm cạnh chân trái tôi. Tôi nhặt lên. “Cho em thay
cuộc đời anh”. Tôi gào lên. “Em sẽ bên anh trong từng phút giây”.
Giữa lúc đó người
chồng nghe những lời tha thiết vọng lại. Cuối cùng rồi chồng tôi mới ú ớ. Tôi
chẳng có nghe một tiếng nói nào, thì ra miệng của chồng tôi nhét đầy lá. Tất cả
vắng lặng; tôi có cảm giác như nghe lời gào thét của chồng tôi “Giết đi! giết tôi
đi”. Trong nửa mơ nửa tỉnh: tôi chụp lấy cây thanh đao phóng tới chiếc áo khoác
màu cánh dán, trúng ngay tim chồng tôi.
Tôi yếu lòng một
lần nữa. Khi ấy tôi hoàn toàn thức tỉnh thì chồng tôi đã tắt thở. Ông vẫn còn
trói nơi cây bách hương, gương mặt chồng tôi loé ra dưới những bụi cây tre và lùm
cây bách hương qua tia sáng mờ nhạt của ánh mặt trời. Tôi cầm nước mắt. Tôi tháo
giây trói trên tử thi. Và rồi làm gì đây? Rồi sự cố gì sẽ tiếp nối? Tôi không nói
năng gì được. Không còn nghĩ đến cách nào hơn, tôi không thể sống giữa đời này.
Tôi đâm vào ngực tôi và trầm mình vào cái ao cạn dưới chân ngọn núi. Tôi cố làm
cho bằng được, nhưng không chết như ý muốn. Tôi vẫn sống, nhưng tôi không thể
cho đó là niềm kiêu hãnh trong tình nghĩa vợ chồng. Cho dù lòng thương xót, cứu
độ của Quán Thế Âm cũng không tha thứ sự hèn nhát như tôi. Nhưng tôi phải làm gì
đây? Kẻ cướp đã hiếp tôi, và; tôi phải giết chồng tôi. Tôi thực sự … Tôi … tôi
… ( Bất chợt nàng òa khóc tức tưởi) ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. giữa tháng 12/2014)
* Đền Kiyomizu mà tác giả dựng chuyện là có thực của giáo
phái Phật giáo Hossò và Shin thuộc hạt Higashiyama, dưới chân đồi Heian-kyò, gần
Tokyo.Truyện mang tựa đề:’The Confession Of A Woman Who Had Come To Kiyomizu
Temple”(1921).Là 1 trong 6 truyện ngắn hư cấu của tập truyện:‘Trong Khu Rừng Nhỏ
/Within a Grove’.Mỗi một truyện là hoạt cảnh xẩy ra trong khu rừng nhỏ, ở đó có
đền thờ cổ. Tất cả truyện được diễn tả sống thực như ý văn của tác giả trong
phim Điạ Ngục Môn (1950). Truyện của Akutagawa Ryùnosuke sống động, đối thoại ít,
hành văn mang đậm sinh tố văn chương hơn là bút pháp. Đọc nhiều lần thấy lôi cuốn
như mới đọc. Chuyển sang Anh Ngữ người dịch cố gắng diễn nghĩa đúng tinh thần
Nhật ngữ; kể cả không gian và thời gian trong truyện. (Dịch giả James O’Brien).
Truyện rút từ: ‘Thế Giới Hư Cấu /Worlds of Fiction’ by
Roberta Rubenstein and Charles R. Larson. Macmillan Pub. Company.USA 1993.
TRANH VẼ:’ Đàn Bà với Đàn Mandolin / Woman And The
Mandolin’. Khổ 10’ X 15’ Acrylic+Acrylic-ink . Trên giấy bià tạp chí. Đồ nghề vẽ:
dao, niã, đũa, tăm xiả răng, gai khươi ốc và lược chải đầu. vcl#15122014.
ĐÀN BÀ Với
ĐÀN MANDOLIN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét