Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

MỜI ĐỌC:
VỀ BÀI CỦA TÁC GIẢ
NGUYỄN BÍCH THỦY
*
Thưa Quý bạn đọc, người thân và bạn hữu!
Sáng nay, tôi nhận được mấy cuộc điện thoại về bài VÀI Ý KIẾN QUANH VIỆC MỔ XẺ BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN, của tác giả Nguyễn Bích Thủy đã đăng trên trang blog và trang Thơ Đặng Xuân Xuyến. Để bạn đọc, người thân, bạn hữu không hiểu sai câu chuyện, tôi sơ lược câu chuyện:
Ngày 05 tháng 04 (2018), tôi nhận được tin nhắn qua facebook của cô Nguyễn Bích Thủy (ảnh 1) với lời trách:
Tôi không thể đăng bài phản biện của tôi chỗ cái bài ƯU ĐIỂM VỀ MẶT THI PHÁP CỦA "QUÊ NGHÈO"
.
Tôi gửi bài viết trên tường nhà cậu, tùy cậu có đăng hay không !!! Đáng tiếc cậu cũng không thể khác người đời !! Không đủ bản lĩnh của một người lính.”.
.
Và kèm theo là bài viết:
VÀI Ý KIẾN RIÊNG XOAY QUANH VIỆC MỔ XẺ CÁI BÀI THƠ: “QUÊ NGHÈO» của tác giả ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Do không muốn kéo dài những tranh luận không cần thiết nên tôi định không đưa bài lên trang nhưng vì lời trách mang tính thách đố của cô Nguyễn Bích Thủy nên tôi gắng ngồi dàn trang và đưa bài lên trang blog Đặng Xuân Xuyến cùng ngày 05/04/2018.
Sau khi đưa bài lên trang blog, tôi có viết comment ở bài ƯU ĐIỂM VỀ MẶT THI PHÁP CỦA "QUÊ NGHÈO" trong trang Thơ Đặng Xuân Xuyến:
Cháu mời cô Nguyen Bich Thuy xem trước trên trang blog Đặng Xuân Xuyến. Còn trên trang Thơ Đặng Xuân Xuyến cháu đăng chậm hơn. Cô gửi cho cháu xin 1 tấm ảnh chân dung để cháu đăng kèm bài.” 
Kèm theo là đường link bài VÀI Ý KIẾN QUANH VIỆC MỔ XẺ BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN.
Thì ngày 06/04/2018, tôi nhận được tin nhắn của cô Nguyễn Bích Thủy (ảnh 2):
“Tôi không thích cách mà cậu xử sự, bài viết của tôi chỉ mang ý nghĩa góp ý vui vẻ chứ không phải là một bài viết hoàn chỉnh để đăng ở một blok như thế. Khi đăng tôi đăng trên trang cá nhân của cậu chỉ để chơi đùa cho vui, cậu đem đăng lên blok không hỏi ý kiến tôi lại còn tự tiện quảng cáo cái mác Việt Kiều của tôi như một cách quảng cáo cho thơ văn của cậu có nhiều người quan tâm, "Hữu xạ, tự nhiên hương" ông bà mình đã nói rất đsung, cái cách mà cậu làm thật không hay chút nào cả !!!!
Cậu còn bảo tôi đưa ảnh để cậu đăng, cứ như ông bí thư xã bảo dân đưa ảnh để mà đươc biểu dương !!!
Cậu là một con buôn nghệ thuật !!! cậu nghĩ những điều cậu làm không ai biết?”
Dù rất bực khi đọc những dòng của cô Nguyễn Bích Thủy , nh ưng tôi nhẫn nhịn trả lời vì nghĩ cô là người cao tuổi (ảnh 2):
Tất cả các bài đưa lên trang blog của các tác giả cháu đều đăng ảnh và địa chỉ của tác giả để tỏ sự tôn trọng tác giả và bạn đọc. Cô đăng lên trang facebook của cháu không được vì cháu cũng như rất nhiều người không để người khác tự đăng vì sợ người này vào chửi người kia sẽ thành cái chợ. Vì lẽ đó cô đã mắng cháu là không dám đăng vì cháu cũng như mấy người xấu khác. Không phải là cháu không dám đăng mà vì cháu bận công việc thi thoảng cháu mới vào facebook. Nhận thư của cô cháu mới nán ngồi để dàn trang đưa lên blog và facebook. Cô nhận xét về người khác hơi vội. Và cô tự đánh giá bản thân mình cũng quá cao đấy ạ.”
Ngay sau đó tôi nhận được câu trả lời của cô Nguyễn Bích Thủy (ảnh 2):
Này cậu, đừng có bao biện cho sự không chính trực của mình, đăng ở đâu là ý muốn của người viết, cậu nói rằng:"cháu cũng như rất nhiều người không để người khác tự đăng vì sợ người này vào chửi người kia sẽ thành cái chợ" nhưng lại đăng nó lên blok của cậu khác nào làm cho hiệu ứng của nó tăng lên thay vì hai người hàng xóm cãi nhau, cậu quay vidéo clip đưa lên mạng !!!!
Tôi chả đánh giá cao thấp gì ai cả, chỉ không thích cái kiểu con buôn nghệ thuật của cậu.
Lời nói của cậu mâu thuẫn, cậu nói rằng:"vì cháu bận công việc thi thoảng cháu mới vào facebook. câu này đá cấu trên :"cháu cũng như rất nhiều người không để người khác tự đăng vì sợ người này vào chửi người kia sẽ thành cái chợ".
Tôi định trả lời cô Nguyễn Bích Thủy:
.
Cô gửi bài, đăng hay không và đăng ở đâu là quyền của cháu. Bình thường thì bài của cô, cháu sẽ không đưa lên trang nhà nhưng vì cô thách đố, cháu mới đưa bài lên. Khi bài đã được đăng rồi thì cô quay ngoắt lại xúc phạm người khác, tự đề cao bản thân.
.
Nhưng tôi thôi vì nghĩ với cô Nguyễn Bích Thùy, trả lời cũng thừa.
Tôi cũng định gỡ bài VÀI Ý KIẾN QUANH VIỆC MỔ XẺ BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN ngay lúc đó nhưng nghĩ tới bạn đọc, e mọi người sẽ hiểu sai vấn đề nên để trên trang nhà thêm một thời gian, dù tôi không muốn bài viết đó xuất hiện trên trang nhà.
Thưa bạn đọc, bạn hữu và người thân!
Câu chuyện đầu tháng Tư này đã làm phiền Quý vị nhưng vì cực chẳng đành, tôi phải kể lại đầu đuôi câu chuyện để mọi người hiểu đúng sự thật câu chuyện là như thế.
Tôi cũng cám ơn cô Nguyễn Bích Thủy vì nhờ chuyện rất vớ vẩn này mà tôi được thấm sâu thêm lời dạy của các cụ: “71 học 70” về cách sống của đạo làm NGƯỜI!
*.
Hà Nội, 09 tháng 04 năm 2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
 
.
Mời đọc trên trang blog Đặng Xuân Xuyến:
.

Vào ngày 23:08 Chủ Nhật, 8 tháng 4 2018, Phu Đoan <phudoan56@gmail.com> đã viết:



Vào 07:44 6 tháng 4, 2018, Vu Nho <vunho121@gmail.com> đã viết:
Cám ơn!
Tôi xin phép đưa lên trang của mình!
Vũ Nho

Vào Th 5, 5 thg 4, 2018 vào lúc 22:00 BAOTHANG_XUANXUYEN DANG <baothang_xuanxuyen@yahoo.com. vn> đã viết:
MỜI ĐỌC:
.
VÀI Ý KIẾN QUANH VIỆC
MỔ XẺ BÀI THƠ: “QUÊ NGHÈO
của ĐẶNG XUÂN XUYẾN
*
                                  ----------
Chưa bàn đến hay, không hay nhưng tôi thích bài thơ ở chỗ nó chân thực nhưng tôi không thích tứ thơ này:
“Chiếc cổng làng thành tai hại
Giam hãm đời người
Tù túng giấc mơ.
.
Quê tôi nghèo
Nghèo cả giấc mơ...”
Đây là chủ quan của tác giả. Tôi nghĩ hãy để cho nó tự nhiên như vốn có.
Cảnh quê nghèo này nó nhang nhác các bài thơ tả cảnh đồng quê ở đâu đó cánh cò, cánh vạc, đói, rét. Từ ngày cách mạng tháng 8 thành công, dân cũng còn nhiều người đói khổ, tuy nhiên, những tá điền được xóa nợ, nhiều người nông dân đã đổi đời, con em họ được đi học, thậm chí được giữ nhiều trọng trách trong xã hội. Tuy nhiên xã hội nào cũng có mặt này mặt nọ, nên nhìn những mặt tích cực.
Có 1 hôm tôi đợi Xe bus có một ông cau có: thời tiết xấu quá, tôi nhìn trời thấy nó âm u thật, thấy có mưa lắc rắc thật, hơi rét thật, tuy nhiên tôi nghĩ đến ở bên nước Nga mùa đông -30-40°C thì thấy mình còn sung sướng lắm, hạnh phúc lắm! Lại lạc đề kkk.
 
Với bác PHẠM ĐỨC NHÌ
Dù cho tôi không biết bác là ai, nhưng qua lời góp ý, phê bình của bác tôi thấy bác là người thẳng thắn và khá chân tình, tất nhiên kẻ sỹ Bắc Hà không ai tránh khỏi một chút kẻ cả khi bác nói: “Muốn đem một bài thơ nào đó của anh ra mổ xẻ để “mách nước” cho anh bứt phá chạy mau đến “bến bờ thi ca”. Điều này chả ai giúp ai được bác ạ, vì nó tự nhiên như ánh trăng, như cảm xúc lúc yêu đương phải không bác?
Theo tôi, riêng về phần kỹ thuật thơ, anh đã có đủ điều kiện để viết bài thơ để đời của mình.”. Bác ấy rất chân tình và thẳng thắn hơn nữa đưa ra những nhận xét tích cực chứ hoàn toàn không hạ thấp người nghe.
Nếu nghe câu này chắc chắn lúc đâu tác giả không tránh khỏi bị sốc vì có người chê đứa con của mình ngay cả người đó là mẹ vợ mình đi nữa: “Thật tình, đây là bài thơ còn khá xa mới đến mức hoàn hảo. Có đến vài chỗ sai phạm, hoặc nếu không sai phạm thì cũng chưa hoàn chỉnh, có thể o bế, trau chuốt để bài thơ hay hơn.”.
Điều này rất thẳng thắn, tuy nhiên cũng là ý nghĩ chủ quan của bác PHẠM ĐỨC NHÌ vì thơ phú là cảm xúc của từng người, nhất là thơ mới, không theo bất cứ một bó buộc, nguyên tắc gì.
Tuy nhiên bác vẫn thừa nhận những điểm mạnh của bài thơ: “Nhưng rõ ràng với cách sắp xếp con chữ và sử dụng vần điệu khá nhuyễn anh đã tạo cho bài thơ của mình cái vóc dáng của một lãng tử phiêu du, không bị trói buộc bởi “gia quy, lệ làng, phép nước”; tứ thơ đã chảy thành dòng, và cảm xúc có đôi chỗ mức gia tăng đã nhiều hơn cấp số cộng.”
Nếu không thực sự yêu mến nhà thơ thì bác ấy đã không mất công để mà ngồi bình làm gì, bác ấy góp ý như là góp ý cho một đứa con trai.
1/ Nhịp điệu: Số câu trong bài không bị bó buộc, viết hết ý thì thôi; số chữ trong câu tùy tiện, không theo một quy luật nào nên nhịp điệu khác lạ, tránh được cảm giác đơn điệu, nhàm chán. Tốc độ dòng chảy của tứ thơ khá nhanh, thay đổi theo cảm xúc, tạo mối giao cảm trực tiếp với độc giả ngay trên từng con chữ. Thêm vào đó, cách phân bổ các con chữ, câu, đoạn trong bài thơ biểu lộ một tâm thế, một phong thái tự do, thoải mái.
2/ Vần: Tôi có cảm tưởng tác giả không chủ ý gieo vần nhưng các con chữ tuôn ra trong lúc tình thương mến quê dâng cao cứ tự động kết nối với nhau thành từng mảng trong đó đã có vần một cách tự nhiên. Riêng đoạn 2 và phần đầu đoạn 4 không có vần nhưng đọc lên - nhờ nhịp điệu - vẫn trơn tru thoải mái như ăn chè vừa đủ độ ngọt.
3/ Dòng chảy của tứ thơ: Hình ảnh, sự kiện nối tiếp nhau chảy thành dòng trên con kênh mà lòng kênh là câu thơ chủ đạo “Quê tôi nghèo lắm”. Chính nhờ tứ thơ nhất khí liền mạch chảy thành dòng nên đã có sóng sau dồn sóng trước để tạo cơ hội cho cảm xúc tầng 3 xuất hiện.
4/ Cảm xúc: Cảm xúc tầng 1 khá mạnh toát ra từ câu chữ; cảm xúc tầng 2 cũng đáng kể do thế trận tuy chưa hoàn toàn hợp lý, mạch lạc nhưng cũng không đến nỗi phân tán, rời rạc. Thêm vào đó, nhờ nhịp điệu nhanh nên đã có xuất hiện cảm xúc tầng 3 - thứ cảm xúc cao cấp nhất trong thơ - nhưng chưa đủ mạnh để tạo hồn thơ. Lý do: tác giả không tạo được cao trào, và do đó, đoạn kết thiếu ấn tượng.”
Dù muốn hay không muốn bác ấy cũng đưa ra lời nhận xét rất chân tình: “Không biết do tác giả có tài hay do may mắn. Tôi nghĩ có lẽ cả hai.”
Tôi không hiểu nhiều về bóng đá, và cũng chưa có nhiều kinh nghiệm sống nhưng tôi nghĩ là bác ấy có một nhận thúc khá dày dặn về cuộc sống, khi ví thơ với bóng đá, cho dù đôi lúc vẫn còn giữ thói quen của những nề nếp cũ: “anh có nhiều ưu điểm hơn, đặc biệt là thể thơ và cách nhìn phóng khoáng về cuộc sống. Nói theo ngôn ngữ bóng đá anh cần để ý thêm về đấu pháp toàn đội (thế trận), cách ghi bàn thắng thật đẹp (đoạn kết) và gây hưng phấn cho cầu thủ của đội bóng (trạng thái cao hứng của thi sĩ). Nếu anh tiếp tục “thai nghén” một tứ thơ đắc ý nào đó rồi gắng chờ đến lúc “óc ách’, khó chịu, không “xì” ra không được. Lúc ấy mà “mở bầu tâm sự” thì với thi pháp của anh cơ hội tặng cho đời một đứa con “sáng giá” sẽ rất cao.”
 
Với CảnhThư Sg:
Người thực sự chấp nhận được sự suy nghĩ khác với mình là người thực sự tự tin và bao dung, hiểu đời, tôi không biết tác giả đã từng là một người lính, tác giả nghĩ thế nào?
Nhưng lời bình dù chỉ trích của các nhà thơ đem lại giá trị cho bài thơ rất cao? Chắc chắn nhà thơ hiểu được điều này nên không lên tiếng phản bác?
Theo như bạn viết: “có người đọc thơ cho là may rồi. Mà người đọc thơ cũng chả ai được học và cần học Thi pháp, thích thì đọc; đọc xong thì bảo hay, khá hay, chưa hay hoặc dở, quá dở, thế thôi! Nay bài thơ Quê Nghèo có tới 3 người bình, thiết tưởng thế là rất đáng mừng cho nhà thơ và cho bài thơ rồi”.
Bạn nói rất đúng, nếu không yêu thì bình làm chi? Còn việc bạn cho rằng : “Ở một cường quốc thơ như Việt Nam”, không biết bạn có chủ quan hay không?
Đành rằng bây giờ không chỉ có kẻ sỹ hay người học chuyên văn, giới văn sỹ đọc thơ:người đọc thơ cũng chả ai được học và cần học Thi pháp, thích thì đọc; đọc xong thì bảo hay, khá hay, chưa hay hoặc dở, quá dở, thế thôi!” tuy nhiên dù là một người ngoại đạo thì tôi nghĩ, ai cũng có thể đọc thơ, cảm nhận thơ theo cách riêng của mình. Nhưng tùy theo trình độ và chuyên môn mà người bình có thể đánh giá bài thơ đó theo cách riêng của họ. Còn theo bản thân tôi một bài thơ có ý tứ hay người nghe cảm thụ, ngoài ra còn có luật, do đó thơ Lục bát, thơ thất ngôn bát cú, thơ Đường Luật, thơ thất ngôn trường thiên phải theo đúng luật. Cái hay, cái tài tình cái thông minh của người làm thơ là ở chỗ đó? Ngoài ra qua thơ người ta có thể hiểu thấu được tâm tính và khí phách của người làm thơ. Đố ai tìm được chỗ sai nào trong bài thơ: Qua đèo ngang của bà Huyện Thanh Quan!!!
Vài ý kiến riêng của một người ngoại đạo. Ai thích thì like, ai không thích cứ việc ném đá, tôi ở xa, đá không đến tận nơi
*
Ngày 05 tháng 04 năm 2018
NGUYỄN BÍCH THỦY
Địa chỉ: Hiện cư trú tại Vương Quốc Bỉ.
facebook: Nguyen Bich Thuy
.
Mời đọc trên trang blog Đặng Xuân Xuyến:
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét