ĐỌC THƠ CUẢ VƯƠNG MIỆN VỀ NHẠC SĨ TÔ HẢI TÁC GIẢ “NỤ CƯỜI SƠN CƯỚC” VÀ NHẬT KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN “
Về Nhạc sĩ TÔ HẢI
Nhạc Sĩ Tô Hải viết: “Nhà văn quân đội – Đại Tá Nguyễn Khải, trước khi qua đời đã tuyên bố: ”Miền Bắc đã cho tôi Độc Lập, miền Nam đã cho tôi Tự do…” Còn tớ, vẫn còn sống nhăn răng đây, tuyên bố: ”Miền Nam đã cho tớ cả Độc Lập, cả Tự Do và cả Hạnh phúc nữa”. Độc lập về tư duy, Tự do về viết lách và… không viết lách. Còn Hạnh Phúc thì … ”độc lập và tự do tìm kiếm hạnh phúc cho mình”… Tuy nhiên để có được ba điều thiêng liêng đó, tớ đã phải vứt bỏ biết bao điều mà trước kia, có cho… kẹo cũng chẳng dám nghĩ, dám làm …”
Thơ Chu Vương Miện

HÈN

Hai phái đoàn Nam Bắc
gặp nhau ở giữa đàng
một bên là đại quân Kim
Tứ Hoàng Tử Hoàng Nhan Liệt dẫn đầu
một bên là Hòang Đảo Chủ
chỉ thấy Lão Đông Tà
ra giữa đường đứng dạng háng
và Hoàng Nhan Liệt không cần suy nghĩ
khom người xuống
chui qua háng mà đi
–
TỔ HỢP CHIM
đặc biệt không bán một con
hay hai con
mà bán nguyên một chi bộ ba con
một con múa
mầu lông sặc sỡ
giá 500 đồng
một con hát
mầu lông tươi mát
giá 1000 đồng
mmojt con còn lại không biết chi cả
đen thùi lùi
giá 5000 đồng
lý do giản đơn
là cấp trên
” bí thư chi bộ “
chỉ đạo 2 con kia
PHƯỜNG BÁT ÂM

–
văn nghệ ngoài Hà Lội như dầy
người chết nằm chờ chôn
nằm trên giường
bên cạnh chiếc hòm
nghi ngút khói nhang
quả trứng bát cơm
trên chiếu mấy thầy
trong ban nhạc phường bát âm
kẻ kèn , người chũm chọe
người trống cơm
ò i e , cắc tùng tùng
nghe ai oán thê lương
kẻ trợn mắt kẻ phùng mang
trông đau đớn vô cùng
người chết có nghe được đâu ?
thổi đánh tận tình
tiễn kẻ thác về chốn vô cùng
—
NGÔN NGỮ CỦA NHẠC
chồng chết
mụ vợ làm đám ma linh đình
mặc váy lộ hàng
cô con gái cả khóc lớn để nhắc mẹ
” Bố chết rồi ? mẹ còn bày biện ra làm gì ?
cho bàn dân thiên hạ chúng cười ? “
bà mẹ chậm hiểu trả lời :
bày biện ra trước là để cho Bố Mày coi
sau là chòm xóm coi ?
phường bát âm hiểu ý
anh kèn thổi ” tò tí toe “
là thò tí ghe
anh trống cơm vỗ cả 2 tay
” đẩu ơ ” là ở đâu ?
anh trống đập cắc tùng tùng
Đường lên sơn cước

” góc trong cùng “
ước mơ chỉ một lần
là đương lên sơn cước
mơ làm Đương Sơn Đại Huynh
của người dân tộc
tự do ca hát
tự do thổi khèn và đánh cồng
từ bỏ công danh
nhìn ngọn lửa cháy bập bùng
bên nhà rông
o muốn làm 1 thẳng hèn
sang tác 1 bản nhạc
duy nhất
rồi bẻ bút
–
đặt tên nước là Đại Ngu
từ vua tới quan
từ quan tới dân
từ kẻ có ăn tới kẻ bần cùng
từ trên xuống dưới
hèn từ con củ ka’k
tới cái lồ.
hèn dồn cả lên đầu , lên mặt
chính phủ , quốc hội chỉ gật
giống y lũ chuột
trong tác phẩm văn xuôi
” nhật ký của thằng hèn “
TÔ HẢI

–
hèn là thằng sợ vợ
sợ cấp trên
chưa bị nạt đã run
bị chửi bới
là té ra quần
lau dần hèn quá
thành người hiền
–
” Nhật ký của thằng hèn “
tác giả là nhạc sĩ Tô Hải
đưởng lên núi rừng , sao hãi hùng
sao gió lộng ?
sao im lặng đến thê lương
năm 1945 chế độ VNDCCH giết
Phạm Quỳnh , Phan Văn Hùm , Khái Hưng
năm 56-57 giết thêm
cả trăm ngàn người
trong chiên dịch ” Cải cách ruộng Đất “
giết sạch , giết hết , giết tuốt luốt
thanh lý bọn Nhân Văn
năm 1968 Mậu Thân
làm cỏ cả Trị Thiên
cả vạn ngừơi
chết oan
chả đứa nào dám lên tiếng
sợ bị hoạn
Chu Vương Miện
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét