Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

THƠ CỦA NHÓM XUÂN THU NHÃ TẬP


Nòng cốt của nhóm Xuân thu nhã tập là  Đoàn Phú Tứ, Phạm Văn Hạnh, Nguyễn Xuân Sanh. Họ chủ trương đưa thơ vào phạm trù của đạo, xem thơ là một thứ cao siêu như tôn giáo, Xuân Thu nhã tập đã rút ra một nguyên lý căn bản (trong mối quan hệ) giữa thơ ca với vũ trụ:  ĐẠO - ÂM + DƯƠNG - SÁNG TẠO - RUNG ĐỘNG - THƠ - ĐẠO
Nhưng sau 1945, cuộc sống trần trụi đã không cho họ thấy cái nguyên lý đó. Phạm Văn Hạnh theo vợ đi Ấn Độ;  Đoàn Phú Tứ, Nguyễn Xuân Sanh theo kháng chiến. Nguyễn Xuân Sanh rút cuộc cũng phải làm thơ như đời thường thì mới có thể sống được. Hồi những năm 1960, dân gian có câu:
Xuân Diệu, Xuân Sanh, Xuân óc đỏ
Báo tường, báo liếp, báo Nhân dân
Đoàn Phú Tứ, khi chết  thì nhà thơ Phùng Quán phải làm một cái đơn liệt kê nhiều chi tiết về đời sống khốn khó của nguyên Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) Đoàn Phú Tứ và phần kết lá đơn có đoạn:
Nếu QH còn nhớ đến tình cũ nghĩa xưa thì xin ông một cỗ áo quan và chút tiền để mai táng. Mong đồng chí lưu tâm giải quyết. Hai giờ chiều mai (20/9/1989) gia đình sẽ đưa ông Đoàn Phú Tứ xuống nghĩa trang Văn Điển. Nay kính thư. Phùng Quán.

THƠ NGUYỄN XUÂN SANH

1.Buồn xưa

Quỳnh hoa chiều đọng nhạc trầm mi
Hồn xanh ngát chở dấu xiêm y
Rượu hát bầu vàng cung ướp hương
Ngón hường say tóc nhạc trầm mi

Lẵng xuân
Bờ giũ trái xuân sa
Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà
Nhài đàn rót nguyệt vú đôi thơm
Tỳ bà sương cũ đựng rừng xa

Buồn hưởng vườn người vai suối tươi
Ngàn mày tràng giang buồn muôn đời
Môi gợi mùa xưa ngực giữa thu
Duyên vàng da lộng trái du ngươi

Ngọc quế buồn nào gội tóc xưa
Hồn xa chĩu sách nhánh say sưa
Hiến dâng
Hiến dâng quả bồng hường
Hoàng tử nghiêng buồn vây tóc mưa

Đường tàn xây trái buổi du dương
Thời gian ơi tưới hận chìm tường
Nguồn buồn lạnh lẽo thoát cung hơi
Ngọt ngào nhớ chảy tự trăm phương 


2.Hồn ngàn xưa

Giờ đây bờ hương Thiên Trúc Hải
Sen dĩu nhạc đượm Hằng Hà giang

(Tập thơ tuổi nhỏ)


Hy mã lạp sơn buồn thu đây
Thu
Tóc xuân bưng đỉnh chiều đầy
Quỳ dâng Hình Nhạc nẻo nghìn mây

Trầm ngàn mùa nghe tóc buông xây

Hòa hợp màu hương tranh thế gian
Đất ơi hoa rót chén giời đàn
Sen tưởng cầu thơm nguôi tiếng van

Rừng ngàn mùa e ấp Dung Nhan

Đền xanh cửa ngát lạc hoa thương
Cúi đầu sao khóc bể chán chường
Quay thuyền Lái Ngọc gởi muôn phương

Hồn ngàn mùa lạnh lẽo tay hương.

Hoàng hôn kinh dậy đất mênh mông
Trái đẹp sau xưa gợn gió bồng
Vai sầu chín thuở Đức say Bông

Người ngàn mùa kiếp trắng nghiêng Sông.



3. Bình tàn thu


Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi
Chén vàng dâng ướp nhạc lòng đời

Sương mùa lệ héo dặm đường hương
Cung phi dăng bướm buồn Nghê Thường
Sách đàn tay xõa ái tình chương

Cổ mây người nhạc dịu vườn tươi
Da xuân mười tám tuổi buồn người

Mi thơm chanh buổi chĩu buồn da
Rượu tóc loan tháng đượm mùa ngà
Sầu chùm tơ giấy giở mưa hoa

Người ơi người nẻo ngát tường nương
Hồn Tương Giang đàn dựa buồn hường.

4.Ta mơ:

Trái nồng say ly rượu thiết tha đẩy đưa khúc hát mặt trời.

Đường ánh sáng hẹn mở bốn mùa đến bến nghìn mây.

Đôi hàng mi giọt lệ nắng bình hương tóc dương nghiêng trang sách từ ngọn Hằng Hà giang đượm ép mấy rừng trầm...

Ta đi vượt cái đương tìm nên đã biết. Biết nên ta muốn.

Gây chút mến yêu giàu chút xa. Suối ngọt vì đã khát tình lại về vì biết đau thương.

Ta hẹn đúng một mùa lặng im để tạc tròn một trái tư tưởng. Đưa giác quan hứng cái đẹp mong chờ. Cỏ cây còn tìm nhịp sống của ta.

Xây thế hệ mới có cây đất này và không khí kia và các tâm hồn nhân thế chỉ riêng cho cái ĐẸP VÔ CÙNG được mọc nảy nở bay hương.

Ta chưa dâng cho môi người (người biết cái đẹp) ly rượu mới lùa cái đẹp mới vào lòng người?

Giờ qua cho ta hưởng trang sách mới ôm những bờ lạ lùng - trời hoang dại - đựng những tâm hồn chưa quen biết (rừng thương ủ kín bấy lây...)

Những tâm sự chưa nếm bao giờ; những con mắt lạ nhìn ta sóng mộng tràn ngang như thác vỡ...

Nghệ sĩ ngày nay phải chịu trách nhiệm tạo thành những mỹ cảm ngày sau những xúc động sau những tuổi sau những vô biên mới những vĩnh viễn ngày mai.

Đi đường ta. Hơn ta.

Nghệ thuật trộn vào chút đau hay vui chút lạnh hay ấm đều ướp vào sức sống có một mà gấp nhiều cuộn tròn trong các nguồn rung động sâu và tươi.

Hãy là ta; lầu sẽ thành duyên sẽ mọc. Buồm rực rỡ mang sự thoát ly ra đến bốn trời.

Là ta đúc tâm trí bấy lâu. Dựng xây trong "Tiếng Ngọc của Người".

Tư tưởng như cảm tình cảm xúc vun trồng dạn dĩ. Vương đến nơi gió hương giao nhau trong một chỉ mộng màu hưởng

Tâm hồn ta mỹ lệ

Ta yêu hay tin?

THƠ

TÌNH YÊU

NẺO ĐẠO

Ta vòng nhịp điệu lễ nghi bồng tới cái-gì-không-xuống.

Quên cái đã gặp ngả về cái chưa tìm nhớ cái sẽ mất. Trí thức đương khắc khoải tuyệt vời hay ấy tiếng đời đương khóc? Là ta là Người và lặng lẽ.

Một chùm đời hiến dâng

Một lời đi ngào ngạt tâm thành

Một luồng hương

"Một luồng hương tươi thắm đã qua vạn trời hồn" Lầu thơ hiển hiện duyên trăng.

Dinh Mười một mùa xuân

5.Cô giáo lớp em

Sáng nào em đến lớp
Cũng thấy cô đến rồi
Đáp lời “Chào cô ạ!”
Cô mỉm cười thật tươi

Cô dạy em tập viết
Gió đưa thoảng hương nhài
Nắng ghé vào cửa lớp
Xem chúng em học bài

Những lời cô giáo giảng
Ấm trang vở thơm tho
Yêu thương em ngắm mãi
Những điểm mười cô cho

Nguồn: Sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 2, tập 1, NXB Giáo dục, 2002

 6.Mẹ con

Thôn gần cho chí làng xa
Reo vui trǎm ngả, mừng ca khắp đồng
Thương con tay mẹ bế bồng
Con ơi, thương cháu, Bác lòng rộng sao.

Bác cho con má hồng đào
Cho con mắt sáng như sao cuối trời
Cho con phần đất phần đồi
Cho con cả một ngày mai thanh bình.

Ngủ đi con, mộng trong lành
Cha con chiến thắng Mường Thanh xong rồi
Lửa khu Hồng Cúm rực trời
Cha con chắc có đánh đồi Him Lam
Hai bờ Nậm Rốm nhiều cam
Chúng dồn từng khóm làng giam chật người
Các em bản Mị vui chơi
Giặc về đánh hiếp, tơi bời chim non.

Chiến hào bùn lạnh mưa trơn
Các chú, các bác, cha con đợi chờ
Vòng vây thắt chặt từng giờ
Điện Biên nay đã đỏ cờ Bác trao.

Cha con đi gặp đồng bào
Đứng nhìn lúa nếp lào rào đưa bông
Cha nhìn bát ngát con sông
Chắc cha sẽ nhớ cánh đồng quê hương

Đời cha mong đất, mong vườn
Cǎm thằng địa chủ, ghét phường giặc Tây
Cha đi chiến trận đêm ngày
Cũng mong mẹ có ruộng cày quanh nǎm.

Ngủ đi con, ngủ cho đằm
Mẹ nâng tay mẹ, con nằm con mơ
Đời con đã có Bác Hồ
Mẹ đang đi dưới bóng cờ Bác đây...

Việt Bắc (tháng 7 nǎm 1954)

Nguồn: http://forum.quangbinhonl...opic.php?f=123&t=3641


7.Nhạc rừng Việt Bắc

Chim xuân khép cửa trầm tư lại
Đẩy gió về đây mấy dặm ngàn

Nhạc rừng nhớ buổi đi theo nắng
Lên ngát mây chiều hoa phượng reo
Bốn bề mây dựng tương tư ngọc
Lá đổ còn lay bạc mái chèo

Thử hỏi xuân cười hay đất sống
Xanh xanh trăm nẻo một hương rừng
Khi bụi nở vàng lên bước chậm
Nhớ chào con bướm đậu nghiêng lưng

Sắc hồng tuy nhớ đôi thành quạnh
Rửa sạch buồn đèo trên suối xuân
Song song đã ngủ bên người lạ
Thao thức cùng trăng đã mấy tuần

Gặp gỡ trời xanh trên núi cũ
Hoa cười Hà Nội sáng duyên mây
Hoàng hôn ngựa uốn cầu vồng lụa
Cũng hẹn về đây những phố đầy.


 8.Nhớ dừa

Em sinh ở Tam Quan
Giữa miền Nam ruột thịt
Quê em dù xa tít
Em vẫn nhớ vẫn thương

Nằm sát ở bên đường
Rừng dừa ngủ dưới nắng
Thân cây dừa mọc thẳng
Hắt bóng xuống đầy vườn

Cơm dừa trắng và ngon
Xa ba năm vẫn nhớ
Em nhớ gian nhà nhỏ
Sáng ngọn đèn dầu dừa

Nhớ cả sớm cả trưa
Mẹ đứng xe từng sợi
Em ngồi bên em đợi
Vòng dây dừa cuộn nhanh

Làng em toàn nhà tranh
Mua rào dội sang sảng
Thân dừa cưa làm máng
Trút nước xuống bên đường

Khi mà nắng trưa tuôn
Ôm trái dừa em núc
Ngửa đầu uống ừng ực
Từng hớp nước dừa ngon

Em nhớ trái dừa tròn
Của quê em Bình Định
Lấy ngón tay em tính
Ngày trở lại vườn dừa


THƠ ĐOÀN PHÚ TỨ


1.Màu thời gian

 Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

Ngàn xưa không lạnh nữa Tần Phi!
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng Quân Vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình một thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát  

2.Ánh trăng

Mải miết đường đời đã bấy lâu,
Biếng nhìn trăng cũ muốn quên sầu;
Đêm nay bỗng thấy bên song ngõ
Một ánh xanh mờ thoáng tự đâu,
Leo lét gợi khêu tình quá vãng,
Lòng thơ bao xiết nỗi thương đau;
Vung chăn toan rũ màn đen tối,
Mắt lệ đờ trong vành ngọc cao.

3.Tủi

Tác giả: Đoàn Phú Tứ
``Vật mình tức tối mộng không xong''

Nhắm mắt ôm vùi chiếc gối bông,
Bâng khuâng tìm giấc phấn hương nồng;
Phấn hương chưa ủ tình yêu lạnh,
Em chết ! Trời ơi ! Anh tủi lòng...
 

 THƠ PHẠM VĂN HẠNG
  Người có nghe:
Tôi dâng nàng
Một nửa đời tội lỗi
-Và nàng sẽ cho tôi
Tất cả tấm lòng băng!
(Hoa Hương)
Người có nghe ru nhánh nhạc gầy
Dạt dào sóng thắm xõa muôn giây
Trưa nay gió dị và trong tóc
Hoa khép òa lên tiếng nước mây.
Dặt dìu nhị đắm nổi sau xưa…
Điệu lả hồn rung ý nhạt thưa
Rầu rĩ vỉ van đôi ngón mộng
Nâng đôi hàm tiếu bút say sưa.
Gác kín buồn sâu khóa ước mơ
Mùa đông ép mãi giữa khăn tơ
Kìa trông men bướm bốc lên nắng
Phấn lệ còn đây giữ xuống thơ...
Người có nghe đưa nhịp não nề
Hương tà dăng nhớ quyến song the
Đàn xa cũng mắc sầu này chứ?
-Giọng thẳm hơi cao, người có nghe...
           

 THƠ CỦA NHÓM XUÂN THU NHÃ TẬP

Nòng cốt của nhóm Xuân thu nhã tập là  Đoàn Phú Tứ, Phạm Văn Hạnh, Nguyễn Xuân Sanh. Họ chủ trương đưa thơ vào phạm trù của đạo, xem thơ là một thứ cao siêu như tôn giáo, Xuân Thu nhã tập đã rút ra một nguyên lý căn bản (trong mối quan hệ) giữa thơ ca với vũ trụ:  ĐẠO - ÂM + DƯƠNG - SÁNG TẠO - RUNG ĐỘNG - THƠ - ĐẠO
Nhưng sau 1945, cuộc sống trần trụi đã không cho họ thấy cái nguyên lý đó. Phạm Văn Hạnh theo vợ đi Ấn Độ;  Đoàn Phú Tứ, Nguyễn Xuân Sanh theo kháng chiến. Nguyễn Xuân Sanh rút cuộc cũng phải làm thơ như đời thường thì mới có thể sống được. Hồi những năm 1960, dân gian có câu:
Xuân Diệu, Xuân Sanh, Xuân óc đỏ
Báo tường, báo liếp, báo Nhân dân
Đoàn Phú Tứ, khi chết  thì nhà thơ Phùng Quán phải làm một cái đơn liệt kê nhiều chi tiết về đời sống khốn khó của nguyên Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) Đoàn Phú Tứ và phần kết lá đơn có đoạn:
Nếu QH còn nhớ đến tình cũ nghĩa xưa thì xin ông một cỗ áo quan và chút tiền để mai táng. Mong đồng chí lưu tâm giải quyết. Hai giờ chiều mai (20/9/1989) gia đình sẽ đưa ông Đoàn Phú Tứ xuống nghĩa trang Văn Điển. Nay kính thư. Phùng Quán.

THƠ NGUYỄN XUÂN SANH

1.Buồn xưa

Quỳnh hoa chiều đọng nhạc trầm mi
Hồn xanh ngát chở dấu xiêm y
Rượu hát bầu vàng cung ướp hương
Ngón hường say tóc nhạc trầm mi

Lẵng xuân
Bờ giũ trái xuân sa
Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà
Nhài đàn rót nguyệt vú đôi thơm
Tỳ bà sương cũ đựng rừng xa

Buồn hưởng vườn người vai suối tươi
Ngàn mày tràng giang buồn muôn đời
Môi gợi mùa xưa ngực giữa thu
Duyên vàng da lộng trái du ngươi

Ngọc quế buồn nào gội tóc xưa
Hồn xa chĩu sách nhánh say sưa
Hiến dâng
Hiến dâng quả bồng hường
Hoàng tử nghiêng buồn vây tóc mưa

Đường tàn xây trái buổi du dương
Thời gian ơi tưới hận chìm tường
Nguồn buồn lạnh lẽo thoát cung hơi
Ngọt ngào nhớ chảy tự trăm phương 


2.Hồn ngàn xưa

Giờ đây bờ hương Thiên Trúc Hải
Sen dĩu nhạc đượm Hằng Hà giang

(Tập thơ tuổi nhỏ)


Hy mã lạp sơn buồn thu đây
Thu
Tóc xuân bưng đỉnh chiều đầy
Quỳ dâng Hình Nhạc nẻo nghìn mây

Trầm ngàn mùa nghe tóc buông xây

Hòa hợp màu hương tranh thế gian
Đất ơi hoa rót chén giời đàn
Sen tưởng cầu thơm nguôi tiếng van

Rừng ngàn mùa e ấp Dung Nhan

Đền xanh cửa ngát lạc hoa thương
Cúi đầu sao khóc bể chán chường
Quay thuyền Lái Ngọc gởi muôn phương

Hồn ngàn mùa lạnh lẽo tay hương.

Hoàng hôn kinh dậy đất mênh mông
Trái đẹp sau xưa gợn gió bồng
Vai sầu chín thuở Đức say Bông

Người ngàn mùa kiếp trắng nghiêng Sông.



3. Bình tàn thu


Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi
Chén vàng dâng ướp nhạc lòng đời

Sương mùa lệ héo dặm đường hương
Cung phi dăng bướm buồn Nghê Thường
Sách đàn tay xõa ái tình chương

Cổ mây người nhạc dịu vườn tươi
Da xuân mười tám tuổi buồn người

Mi thơm chanh buổi chĩu buồn da
Rượu tóc loan tháng đượm mùa ngà
Sầu chùm tơ giấy giở mưa hoa

Người ơi người nẻo ngát tường nương
Hồn Tương Giang đàn dựa buồn hường.

4.Ta mơ:

Trái nồng say ly rượu thiết tha đẩy đưa khúc hát mặt trời.

Đường ánh sáng hẹn mở bốn mùa đến bến nghìn mây.

Đôi hàng mi giọt lệ nắng bình hương tóc dương nghiêng trang sách từ ngọn Hằng Hà giang đượm ép mấy rừng trầm...

Ta đi vượt cái đương tìm nên đã biết. Biết nên ta muốn.

Gây chút mến yêu giàu chút xa. Suối ngọt vì đã khát tình lại về vì biết đau thương.

Ta hẹn đúng một mùa lặng im để tạc tròn một trái tư tưởng. Đưa giác quan hứng cái đẹp mong chờ. Cỏ cây còn tìm nhịp sống của ta.

Xây thế hệ mới có cây đất này và không khí kia và các tâm hồn nhân thế chỉ riêng cho cái ĐẸP VÔ CÙNG được mọc nảy nở bay hương.

Ta chưa dâng cho môi người (người biết cái đẹp) ly rượu mới lùa cái đẹp mới vào lòng người?

Giờ qua cho ta hưởng trang sách mới ôm những bờ lạ lùng - trời hoang dại - đựng những tâm hồn chưa quen biết (rừng thương ủ kín bấy lây...)

Những tâm sự chưa nếm bao giờ; những con mắt lạ nhìn ta sóng mộng tràn ngang như thác vỡ...

Nghệ sĩ ngày nay phải chịu trách nhiệm tạo thành những mỹ cảm ngày sau những xúc động sau những tuổi sau những vô biên mới những vĩnh viễn ngày mai.

Đi đường ta. Hơn ta.

Nghệ thuật trộn vào chút đau hay vui chút lạnh hay ấm đều ướp vào sức sống có một mà gấp nhiều cuộn tròn trong các nguồn rung động sâu và tươi.

Hãy là ta; lầu sẽ thành duyên sẽ mọc. Buồm rực rỡ mang sự thoát ly ra đến bốn trời.

Là ta đúc tâm trí bấy lâu. Dựng xây trong "Tiếng Ngọc của Người".

Tư tưởng như cảm tình cảm xúc vun trồng dạn dĩ. Vương đến nơi gió hương giao nhau trong một chỉ mộng màu hưởng

Tâm hồn ta mỹ lệ

Ta yêu hay tin?

THƠ

TÌNH YÊU

NẺO ĐẠO

Ta vòng nhịp điệu lễ nghi bồng tới cái-gì-không-xuống.

Quên cái đã gặp ngả về cái chưa tìm nhớ cái sẽ mất. Trí thức đương khắc khoải tuyệt vời hay ấy tiếng đời đương khóc? Là ta là Người và lặng lẽ.

Một chùm đời hiến dâng

Một lời đi ngào ngạt tâm thành

Một luồng hương

"Một luồng hương tươi thắm đã qua vạn trời hồn" Lầu thơ hiển hiện duyên trăng.

Dinh Mười một mùa xuân

5.Cô giáo lớp em

Sáng nào em đến lớp
Cũng thấy cô đến rồi
Đáp lời “Chào cô ạ!”
Cô mỉm cười thật tươi

Cô dạy em tập viết
Gió đưa thoảng hương nhài
Nắng ghé vào cửa lớp
Xem chúng em học bài

Những lời cô giáo giảng
Ấm trang vở thơm tho
Yêu thương em ngắm mãi
Những điểm mười cô cho

Nguồn: Sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 2, tập 1, NXB Giáo dục, 2002

 6.Mẹ con

Thôn gần cho chí làng xa
Reo vui trǎm ngả, mừng ca khắp đồng
Thương con tay mẹ bế bồng
Con ơi, thương cháu, Bác lòng rộng sao.

Bác cho con má hồng đào
Cho con mắt sáng như sao cuối trời
Cho con phần đất phần đồi
Cho con cả một ngày mai thanh bình.

Ngủ đi con, mộng trong lành
Cha con chiến thắng Mường Thanh xong rồi
Lửa khu Hồng Cúm rực trời
Cha con chắc có đánh đồi Him Lam
Hai bờ Nậm Rốm nhiều cam
Chúng dồn từng khóm làng giam chật người
Các em bản Mị vui chơi
Giặc về đánh hiếp, tơi bời chim non.

Chiến hào bùn lạnh mưa trơn
Các chú, các bác, cha con đợi chờ
Vòng vây thắt chặt từng giờ
Điện Biên nay đã đỏ cờ Bác trao.

Cha con đi gặp đồng bào
Đứng nhìn lúa nếp lào rào đưa bông
Cha nhìn bát ngát con sông
Chắc cha sẽ nhớ cánh đồng quê hương

Đời cha mong đất, mong vườn
Cǎm thằng địa chủ, ghét phường giặc Tây
Cha đi chiến trận đêm ngày
Cũng mong mẹ có ruộng cày quanh nǎm.

Ngủ đi con, ngủ cho đằm
Mẹ nâng tay mẹ, con nằm con mơ
Đời con đã có Bác Hồ
Mẹ đang đi dưới bóng cờ Bác đây...

Việt Bắc (tháng 7 nǎm 1954)

Nguồn: http://forum.quangbinhonl...opic.php?f=123&t=3641


7.Nhạc rừng Việt Bắc

Chim xuân khép cửa trầm tư lại
Đẩy gió về đây mấy dặm ngàn

Nhạc rừng nhớ buổi đi theo nắng
Lên ngát mây chiều hoa phượng reo
Bốn bề mây dựng tương tư ngọc
Lá đổ còn lay bạc mái chèo

Thử hỏi xuân cười hay đất sống
Xanh xanh trăm nẻo một hương rừng
Khi bụi nở vàng lên bước chậm
Nhớ chào con bướm đậu nghiêng lưng

Sắc hồng tuy nhớ đôi thành quạnh
Rửa sạch buồn đèo trên suối xuân
Song song đã ngủ bên người lạ
Thao thức cùng trăng đã mấy tuần

Gặp gỡ trời xanh trên núi cũ
Hoa cười Hà Nội sáng duyên mây
Hoàng hôn ngựa uốn cầu vồng lụa
Cũng hẹn về đây những phố đầy.


 8.Nhớ dừa

Em sinh ở Tam Quan
Giữa miền Nam ruột thịt
Quê em dù xa tít
Em vẫn nhớ vẫn thương

Nằm sát ở bên đường
Rừng dừa ngủ dưới nắng
Thân cây dừa mọc thẳng
Hắt bóng xuống đầy vườn

Cơm dừa trắng và ngon
Xa ba năm vẫn nhớ
Em nhớ gian nhà nhỏ
Sáng ngọn đèn dầu dừa

Nhớ cả sớm cả trưa
Mẹ đứng xe từng sợi
Em ngồi bên em đợi
Vòng dây dừa cuộn nhanh

Làng em toàn nhà tranh
Mua rào dội sang sảng
Thân dừa cưa làm máng
Trút nước xuống bên đường

Khi mà nắng trưa tuôn
Ôm trái dừa em núc
Ngửa đầu uống ừng ực
Từng hớp nước dừa ngon

Em nhớ trái dừa tròn
Của quê em Bình Định
Lấy ngón tay em tính
Ngày trở lại vườn dừa


THƠ ĐOÀN PHÚ TỨ


1.Màu thời gian

 Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

Ngàn xưa không lạnh nữa Tần Phi!
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng Quân Vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình một thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát  

2.Ánh trăng

Mải miết đường đời đã bấy lâu,
Biếng nhìn trăng cũ muốn quên sầu;
Đêm nay bỗng thấy bên song ngõ
Một ánh xanh mờ thoáng tự đâu,
Leo lét gợi khêu tình quá vãng,
Lòng thơ bao xiết nỗi thương đau;
Vung chăn toan rũ màn đen tối,
Mắt lệ đờ trong vành ngọc cao.

3.Tủi

Tác giả: Đoàn Phú Tứ
``Vật mình tức tối mộng không xong''

Nhắm mắt ôm vùi chiếc gối bông,
Bâng khuâng tìm giấc phấn hương nồng;
Phấn hương chưa ủ tình yêu lạnh,
Em chết ! Trời ơi ! Anh tủi lòng...
 

 THƠ PHẠM VĂN HẠNG
  Người có nghe:
Tôi dâng nàng
Một nửa đời tội lỗi
-Và nàng sẽ cho tôi
Tất cả tấm lòng băng!
(Hoa Hương)
Người có nghe ru nhánh nhạc gầy
Dạt dào sóng thắm xõa muôn giây
Trưa nay gió dị và trong tóc
Hoa khép òa lên tiếng nước mây.
Dặt dìu nhị đắm nổi sau xưa…
Điệu lả hồn rung ý nhạt thưa
Rầu rĩ vỉ van đôi ngón mộng
Nâng đôi hàm tiếu bút say sưa.
Gác kín buồn sâu khóa ước mơ
Mùa đông ép mãi giữa khăn tơ
Kìa trông men bướm bốc lên nắng
Phấn lệ còn đây giữ xuống thơ...
Người có nghe đưa nhịp não nề
Hương tà dăng nhớ quyến song the
Đàn xa cũng mắc sầu này chứ?
-Giọng thẳm hơi cao, người có nghe...
           

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét