Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

DA MON

ĐÁ MÒN
thơ M.loanhoasử* Chu Vương Miện
*
đọc thơ Đường thơ cổ nhân
mây qua lầu hạc mấy lần tơ vương
nào ngờ 2 ngả Sâm Thương
đông tây 2 nẻo 2 đường thong dong
vài năm lòng đã thay lòng
mặc cho con nước trên giòng cứ trôi
gần mà dầu đã xa côi
phân vân ngày cũ lỡ ngồi bên nhau
thôi còn chi nữa mà đau
cây đa ở lại thuyền rầu trôi đi
dở dang lỗi hẹn lỗi nghì
câu thơ bóng gió trà mi gợn lòng
goí tròn cột lại chữ không
1 cung ai oán 1 vòng uốn quanh
thở ra lỡ 1 cuộc tình
mà ta lơ đễnh tuột duyềnh xuống non
mấy năm tình cũng chả còn ?
mấy năm nước chẩy đá mòn dấu yêu
-
THƯƠNG NỮ
-
bến Tầm Dương bây chừ o khách
quạnh sang thu lách tách buồn tênh
2 tay 2 chiêc bơi dầm
chèo qua chèo lại vẫn o thấy người
thời Trung Đường ngàn khơi dợn \sóng
lọan biên thùy 1 sớm tang hoang
trợ tình hoa An Lộc Sơn
thôi thì rợ Bắc tràn làn phố phường
ơi đất nước 4 miền tan tác
dân cùng quân sống thác giống nhau
cũng thà biển cả nương dâu
còn chi để lại ngàn sau tiếng cười


TINH DOI
TÌNH ĐỜI
*
nghiã nhà binh tình nhà thổ
lễ tín bạc bài khách khứa văn chuơng
khi mặc quần mặc áo veston
cravate mang giầy làm thơ dở ẹc
khi phong cùi mỗi tuần trăng đau xương nhức óc
nằm chèo queo giường bệnh không áo không quần
ghẻ lở đầy mình lác mặt lác chân
thơ lúc đó tuyệt vơì bất hủ
khứa văn chương nghe tin cả bầy cả lũ
vỗ cánh bay như le le giữa trời
gái nạ dòng quá lứa mê thơ cũng nghỉ chơi
mặc con ệnh 1 mình than khóc
thiên cổ chi mê điên cười sằng sặc
mặc mình trăng lỏa thể ở trên cành
mặc trăng cơỉ truồng lơ lửng trên không
1 ghềnh Ráng 1 Quy Hoà thống khổ
những giòng thơ bây giờ là nhịp thở
không còn thơ cũng từ giã cõi đời
ôi thiên tài cay đắng 1 mình thôi
xưa mắt xanh bây chừ trắng giã
30 năm ngôi mộ nằm tàn tạ
tôi đứng đây rớt nước mắt khóc ngươì



M.loanhoasử

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét