Tác Giả 3
TUYỂN TẬP THƠ & VĂN
“MỘT THỜI ĐỂ NHỚ”
TÁC GIẢ 3
NGUYỄN THÚY NGÂN
THÚY NGÂN
Tên thật: Nguyễn Thị
Thúy Ngân
Sinh: 12 / 05
/1966
Nguyên Quán: Xã Hàm Chính - Huyện Hàm Thuận Bắc
Tỉnh Bình Thuận
Công Tác: Bưu điện tỉnh Bình Thuận
Thích viết Văn – thơ từ thuở đi học. Đã đăng thơ và truyện, tạp bút trên một số tạp chí văn nghệ, các trang
Website Văn Học trong & ngoài nước…
CÁNH
ÉN MÙA XUÂN
Lại
một mùa đông nữa đến. Cái lạnh tái tê như ngàn mũi kim châm vào da thịt. Có khi
cái lạnh len lỏi vào tận cùng lòng người. Đôi lúc nó như bất chợt, châm thẳng
vào trái tim buốt nhói từng cơn. Gió rít lên từng chặp, tiếng gió tựa như bà
lão đau răng rên hừ hừ. Đôi môi Thu tê cóng, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Cô thở ra, rồi lấy hai bàn tay khum lại hứng lấy xoa xoa cho ấm. Năm nay cái
lạnh đến sớm hơn và theo như dự báo - mùa đông sẽ kèm theo nhiều cơn mưa và
những đợt áp thấp nhiệt đới xen kẽ. Mùa đông, là mùa của đôi lứa yêu nhau và
tìm về nhau để sưởi ấm. Đó cũng là mùa cưới. Là mùa những đàn chim di trú đi
tìm miền đất hứa. Còn với Thu - lại là mùa cô đơn.
Thu
dồn những cành hoa còn lại trong ngày vào một cái thùng. Cô dọn vệ sinh thau
chậu để chuẩn bị cho ngày lấy hàng sớm mai. Hôm nay cô bán cũng tàm tạm. Chủ
yếu là hoa Cát tường, Lay ơn hồng và đỏ, nhiều nhất vẫn là các nhánh Lan.
Hoa Hồng - hình như ít ai mua vào mùa này, ngoại trừ là khách mua theo đơn đặt
hàng. Lượng hoa Hồng còn hơi nhiều. Loài hoa minh chứng cho tình yêu, nhưng
tình yêu qua hoa dường như cũng đã mai một trong thời đại chuộng kỹ thuật và
thực dụng. Nào là - Nhung hồng với cánh hoa pha sắc tím dịu dàng. Hồng vàng tựa
một nàng tiểu thư kiêu kỳ con nhà cành vàng lá ngọc . Những cánh Hồng tiểu muội
có phần dân dã, thân thiện hơn. Đặc biệt, vẫn không thể sánh với loài Nhung đỏ.
Loại này hoa lớn, cánh dày, thân to lá xanh đậm. Nàng Nhung đỏ giương những cái
gai sắc nhọn, lại còn hơi khum xuống giống như móc câu, màu nổi bật. Những móc
gai ấy, chàng trai nào bị nàng móc phải không để lại thương tích thì cũng xuýt
xoa đôi chút: “ Mi đẹp thế này mà ít để mắt tới, có phải mi quá tự cao,
tự phụ - rằng ta “ nữ hoàng của các loài hoa”. Ta chỉ dành cho các đấng
minh vương công tử. Còn các thần dân thì đừng hòng có ý mơ mộng tới chứ gì.
Thật trớ trêu! Mi càng đẹp thì lại càng cô đơn hơn…”.Nhánh Nhung rung
rinh trong tay cô như không đồng tình với lời kết luận ấy. “ Thôi được - Mi
không đồng tình thì thôi, rồi một ngày nào đó mi cũng héo tàn như ta thôi…” - Cô lặt bớt những cánh hoa bị dập kém sắc, để
chúng lúc nào cũng tươi rói, rạng rỡ. Cô vẫn thường nói chuyện với chúng như
người bạn, bởi cô biết chúng nghe và hiểu được.
- Chào cô, này cô ơi…ơi - Cô có thể cho tôi một bó hoa đặc
biệt… Tiếng ông khách hỏi sang lần thứ hai cô mới giật mình quay lại.
- Chào ông. Ông cần mua gì ạ? Xin lỗi tôi không chú ý - Cô trả lời.
- Cô cho tôi một bó, nhưng nó phải bao hàm được ý nghĩa: “Thật cao
sang nhưng đừng quá lộ liễu, đầy ắp tình thương và bao dung, một chút thẹn
thùng của cô gái, một tí của mệnh phụ phu nhân. Thêm một tẹo hương đồng gió
nội…”
- Ông khách nói yêu cầu của mình. Đôi mắt không ngớt nhìn Thu, vừa
như chờ đợi, vừa như giải bày lòng mình.
- Theo yêu cầu của ông, có lẽ tôi sẽ phải gói hết cửa hàng hoa
này mất – Cô đùa và nhìn ông khách đầy thích thú xen một chút phân vân, lạ lẫm.
- Không sao, miễn là đủ theo yêu cầu, giá cả không thành vấn
đề. Ông khách nói giọng nghiêm túc. Ông vẫn đăm đắm nhìn Thu, rồi mỉm cười.
- Xin ông vui lòng đợi một lát. Cô nói và nhìn lại ông khách
một lần nữa để khẳng định đây không phải là một yêu cầu đùa cợt như một vài
người tới mua hoa tán tỉnh. Không hiểu sao, Thu chợt nhận ra nơi lòng
mình một niềm vui, ấm áp, mới lạ!
Phải mất nửa tiếng sau cô mới gói xong
bó hoa đặc biệt đó. Mặc dù nó không đầy đủ lắm. Cô ôm bó hoa trân trọng trao
cho ông khách và nói:
- Lẵng
hoa này ông phải tặng cho một người thật đặc biệt. Nhưng ước gì…Cô bỏ lửng câu
nói.
- Sao,
cô nói sao? Ông khách ngạc nhiên hỏi lại. Nét tươi vui hiện rõ trong ánh nhìn
tràn đầy cảm xúc và hy vọng của ông
- Ồ
! không có gì. Chúc ông vạn sự may mắn - Cô bẻn lẽn nói lời tiễn khách.
- Cám
ơn cô – Ông khách đáp lễ. Ra đến cửa ông còn tần ngần quay lại muốn nói
thêm điều gì đó, nhưng lại im lặng – bước đi. Thu nhìn theo ông, mơ hồ hiểu ông
khách muốn nói điều gì với mình. Ông đã đi xa, nhưng trong cô dào dạt một
niềm luyến nhớ, ngẩn ngơ…
Cả
thành phố như đang chuẩn bị cho ngày giao thoa giữa trời và đất đầu năm mới.
Giao thoa giữa con người với thiên nhiên. Đặc biệt hơn là giữa con người với
con người. Tâm trạng mỗi người như vừa nô nức, vừa lo lắng. Phố xá sáng trưng
với muôn ánh đèn rực rỡ. Rộn ràng với đủ màu sắc áo hòa với trăm hoa khoe thắm.
Thành phố như đang thở nhanh hơn. Cứ nhìn dòng người lưu chuyển không ngừng
nghỉ, đầy vội vã khắp phố phường thì biết nhịp sống đang sôi động đến dường
nào. Mặc dù, công việc mua bán những ngày cuối năm thật bận rộn, nhưng trong
lòng cô luôn đau đáu một nỗi buồn, một nỗi nhớ mà không sao có thể bù lấp được.
Cô nhớ mẹ - Người đã cho cô may mắn hiện diện trên cõi đời này, rồi lại
vội vã bỏ cô bơ vơ. Những lời Người nhắn nhủ trước lúc ra đi, cứ xoáy vào trái
tim non nớt của cô đau nhói. Cửa hàng hoa bé nhỏ của mẹ, giờ được chuyển thành
phương kế sinh nhai cả đời cô. Cô yêu từng cánh hoa, từng loài hoa, cho dù cô
không hiểu hết chúng như Bà. Cô luôn có cảm giác là mẹ hóa thân vào chúng:
“Lòng Mẹ độ lượng thanh cao như đóa Sen. Thẹn thùng mong manh như nàng Violet.
Chung tình như nhánh Lưu ly bé nhỏ nhưng vẫn kiên cường như bụi hoa Xương rồng trước
gian truân cuộc đời. Dù thế, Mẹ vẫn không mất đi nét kiêu sa bông Hồng vàng rực
rỡ. Một chút hoang dại của Sim, thoang thoảng tóc mẹ mùi Hoàng lan, mỗi khi cô
được mẹ ôm vào lòng… Mẹ - trong lòng cô như một vị thần. Cô nói thầm với chính
mình. Cô nhớ lại hôm gặp ông khách lần trước. Cô gói cho ông bó hoa như gói tất
cả lòng cô cho Mẹ. Cứ mỗi lần nhớ Bà, nước mắt lại dâng tràn khóe mi. Cô nuốt
nước mắt vào trong, lại thì thầm gọi: “Con nhớ Mẹ lắm, Mẹ ơi”.
- Chào
cô, giao thừa rồi mà cô vẫn chưa nghỉ sao? Ông khách hôm trước ở đâu bỗng dưng
xuất hiện.
- Cô
ngước lên và chạm phải đôi mắt đang chăm chú nhìn vào cô như dò hỏi. Ánh mắt
hai người giao nhau ngỡ ngàng. Cô thẹn thùng cúi xuống che lấp một điều gì đó
vừa lóe lên và hình như trái tim cô vừa đập lỗi nhịp.
- Ôi
! chào ông. Rất vui được gặp lại ông, Ông cần gì không? Cô hỏi giọng hân hoan.
- Vậy
lần này cô cho tôi một bó, mà nó phải gói hết trái tim và cả tình yêu của tôi
trong đó – Ông khách yêu cầu, nhưng đôi mắt ông như lại biết cười - ông
tiếp, giọng chân thành: “ Cô thử nhìn xem, tôi trông có già lắm không?.
Cô có thể vui lòng gọi tôi bằng “anh” thay cho lời chúc may mắn năm mới
được chứ ?”
Câu nói bất ngờ của ông, khiến Thu ngại
ngùng, hơi cúi đầu, bối rối.
- Dạ..dạ…
Thu ấp úng. Cô mạnh dạn ngẩng lên, nhìn lại ông như để suy đoán. Quả là ông
không là già, mà cũng chẳng còn trẻ. Khuôn mặt dày dạn phong sương. Điểm đặc
biệt là đôi mắt sâu hun hút đầy bí ẩn và ấm áp. Cô lắc lắc cái đầu như cố xua
đuổi ý nghĩ vừa hé mở: “ Anh.. anh.. chúc năm mới an lành!”. Cô lý nhí nói và
trao bó hoa cho người.
- Em
có thể đón nhận nó không? - Ông đưa ngược lại bó hoa cho cô.
- Anh
xin tặng em và cho phép anh được mời em đi dạo một lát. Ta đi đón thời phút
giao thời thiêng liêng của vũ trụ và của tình yêu….
***
Thu e
lệ, đi nép vào vai anh. Anh choàng tay qua vai cô kéo nhẹ vào lòng như che chở.
Bầu trời sáng bừng. Những bông hoa, bao ánh mặt, nụ cười của mọi người
xung quanh sáng lên lấp lánh hạnh phúc. Cô nói thầm: “ Con cám ơn Mẹ!”.
Cánh én mùa xuân đã về…
TIẾNG TƠ
Đêm
đã ngủ rất sâu, mảnh trăng cuối tuần như chiếc lá khô vàng vọt rơi lơ lửng cuối
trời xa. Màn đêm đen thăm thẳm, quầng sáng mong manh sót lại, sao mà
thấy cô đơn chi lạ. Dù biết xung quanh vẫn vạn ngàn ánh mắt tinh tú
vây quanh, như bỡn cợt, lẫn chiêm ngưỡng.Trăng cô đơn? Hay nỗi lòng ta cô đơn?
Chị thầm hỏi: “Tại sao?”. Đã bao năm qua chị vẫn không quên được anh. Hay chính
chị, đem anh ra làm tấm chắn vững chắc để sống, để ngăn cản mọi ý tưởng viễn
vông chợt đến. Ngăn luôn những bước chân chuẩn bị đi hoang, cả những bàn tay vô
tình hay cố ý muốn đưa ra - nâng đỡ… Chị đã bám víu lấy hình ảnh anh để sống
trọn với câu nguyện ước của mình. Chị đã đi gần hết cuộc đời…
Không khí
trong phòng thật ngột ngạt. Không phải do đang mùa hè, mà cái ngột ngạt từ
trong tim chị ngấm ngầm tỏa ra, mênh mang. Giấc ngủ đầy mệt mỏi lẫn trăn trở
bao đêm không tròn. Chị không dám trở mình, sợ gây ra tiếng động làm các con
thức giấc. Hoặc là mấy đứa nhỏ lại biết chị đang trong cơn đau. Chị không muốn
các con lo lắng – “ Mai chúng còn phải đi làm”. Chị nhủ thầm và khe khẽ trở
dậy, mở cửa ra ngoài. Hơi sương lành lạnh, chiếc bàn kê dưới bụi
dừa trước sân, mặt bàn sương khuya đã ươn ướt. Chị ngồi đối diện với
lòng mình và nỗi nhớ về một người – Không phải anh (!)
- Em đau sao không cho
anh biết..? Tiếng người đàn ông thầm thì đầy lo âu như trách móc.
- Em không muốn anh lo
lắng, hơn nữa lại càng không muốn làm phiền. Anh cũng bận rộn nhiều. Anh khỏe
không? Chị hỏi lại.
- Sao em cứ phải dối
lòng mình như thế. Em không nhận ra tình yêu của anh sao? Hay… Chị nắm bàn tay
anh bóp nhẹ như không muốn cho anh nói tiếp.
- Em hiểu lòng anh, cám
ơn tình cảm của anh đã dành cho em bấy lâu nay. Anh biết đấy: “Em không phải là
người đàn bà khỏe mạnh, gánh nặng gia đình này, em không thể đổ lên vai anh…mặc
dù nó được chống đỡ bằng Tình Yêu, hay Tình Bạn của anh. Hoàn cảnh của
hai ta có phần giống nhau, nên dễ dàng thông cảm và sẻ chia… Nhưng không thể.”.
Chị nói lý do. Chị không dám nhìn thẳng vào mắt anh – Chị sợ. Giọng nhẹ nhàng
chùng xuống như có nước. Chị ôm bụng dằn lại cơn đau đang chực bung ra.
- Anh hiểu em nói gì,
song anh vẫn muốn làm người luôn bên em khi em cần. Em nghỉ ngơi đi. Người đàn
ông định nói tiếp, nhưng thấy sắc mặt chị xanh xao nên ngừng lại…. Bàn tay
người lần tìm tay chị, nhưng chị lại cố tình giấu nó dưới chiếc chăn. Bàn tay
buông xuôi, vô định!
Chị
nhớ lại chuyện mấy ngày vừa qua ở bệnh viện. Chị thầm cám ơn người đàn ông đã
cho chị một tình bạn thật ấm áp. Không! phải nói chính xác là tình yêu đúng
hơn. Chị thấy tim mình có một chút xôn xao, hồi hộp khi nhìn thấy ánh mắt đầy
yêu thương nhắn gửi, cả đôi tay mạnh mẽ đỡ chị trong từng cơn đau. Chị cũng
muốn nũng nịu tí xíu, vòi vĩnh tí xíu, mà đã có lần chị đã định ngã vào vai
người ấy rồi đó sao…Bất giác, Chị đưa bàn tay thô ráp sờ lên má mình nóng hâm
hấp. Chị thẹn thùng quay đi, khi vô tình con gái bắt gặp chị với người ấy nói
chuyện: “Mình già rồi mà còn… ta đâu còn trẻ hay khỏe mạnh – chị lại thở dài.
Giá mà …”. Có lẽ chị cũng đang tự vấn lại lòng mình. Nhưng thôi, chị cố xua đi
những ý nghĩ, những hình ảnh cứ lởn vởn trong đầu. Chị thầm cám ơn anh, cám ơn
sự cảm thông của các con. Trong tận cùng tâm khảm chị muốn được hưởng tình yêu
bình dị như bao người khác. Song song với nỗi khát khao, chị lại thấy như vừa
làm điều gì đó phạm lỗi với anh. Cắm mấy nén nhang lên bàn, ánh mắt anh vừa
buồn vừa thương, nửa khuyến khích, nửa như giận dỗi, dõi theo. Lạ thật.
Đang đắm mình suy
nghĩ với đủ thứ hư ảo, chợt tiếng rao lảnh lót vang lên: “Ai bắp hầm…ơ..ơ…” của người bán hàng rong trong đêm nghe hụt hẫng,
tiếng rao vừa lạc lõng, vừa mệt mỏi như xót xa cho cuộc mưu sinh nhọc nhằn.
Tiếng rao xé toạc màn đêm, xé toạc lòng chị. Chị bần thần đi đến bên hàng rào
nhìn theo dáng người phụ nữ đổ dài dưới ánh đèn. Người đàn bà dưới đường phố
khuya khoắt cũng là hình ảnh của chị năm nào.
Góc
trời xa một quầng sáng đang hé. Một ngày mới đang bắt đầu…
Tiếng chuông điện thoại đổ
dồn như cáu bẳn điều vô cớ. Chị bắt máy:
- A-lô, tôi …Chị chưa
nói dứt lời đầu bên kia đã chen vào.
- Cô, hả cô - Con đây.
Con gặp cô bây giờ được không ạ? Tiếng bé Hương gấp gáp.
- Có chuyện gì cuống lên
vậy Hương? Bên nhà có chuyện gì sao cháu? Chị hỏi mà lòng thấp thỏm lo – rồi
tiếp luôn: “Được, cháu sang cô, hay cô đến chỗ cháu cho tiện?”.
- Vậy Cô và Cháu sẽ gặp
nhau chỗ cũ nhé – Bé Hương hẹn.
- Được, cô tới
ngay. Chị nhận lời và vội dắt xe ra khỏi cơ quan.
Phòng
đọc của thư viện thị xã là nơi chị và bé Hương đã quen nhau. Những lúc rãnh
rỗi, chị thường vào thư viện ngồi đọc sách. Lần ấy đang mơ màng với đoạn văn
hay, chị bất ngờ ngước lên chạm phải ánh mắt rưng rưng của con bé. Đôi mắt
trong veo, rất đẹp, nhưng buồn. Từ buổi ấy, chị và bé Hương là đôi bạn thân.
Một thời gian sau đó không lâu, chị bị biến thành kẻ thù của con bé.
Chị tìm chỗ và ngồi đợi.
- Con chào cô – Bé Hương
lên tiếng.
- Chào con, Có việc gì
mà gọi cô ra đây giờ này? Chị thắc mắc hỏi
- Cô …cô.. Nó ấp úng,
không biết mở đầu từ đâu.
- Không sao, cứ từ từ
nói cô nghe. Chị lấy tay vuốt nhẹ lên mái tóc óng mượt của con bé như khích lệ.
Hương nhìn
Chị một lát rồi hắng giọng như lấy hết can đảm: “Cô, cô có thật sự còn
thương Ba con không?” Con bé ngước nhìn
chị, chờ đợi…
- Nhưng sao con lại
đường đột hỏi cô chuyện đó? Chị ngạc nhiên.
- Ba con.. ba con đang
quen với một người đàn bà khác. Người ấy, con có gặp đôi lần. Ba con không yêu
người ấy mà chỉ muốn lấp khoảng trống trong lòng ông mà thôi. Ba con đã khổ
nhiều rồi, từ khi mẹ con mất đi. Con biết ba sống vì các con, Ba lo cho tụi con
chu đáo từ giấc ngủ đến chén cơm. Nghĩa ơn đó chị em con không bao giờ quên
được. Đến bây giờ tụi con mới hiểu được nỗi lòng Ba. Thật lòng, tụi con cũng
muốn ba con sống hạnh phúc như một người bình thường. Có một người phụ nữ cho
riêng mình để yêu và được yêu thương. Những đêm Ba khó ngủ, trăn trở, làm con
vô cùng áy náy và lo lắng!. Nếu thời gian quay lại mười năm trước, nếu con
không ngăn cản Ba đến với Cô. Có lẽ Ba con đã không sống thầm lặng suốt thời
gian vừa qua. Lúc ấy con nhỏ quá. Con không muốn ai dành mất Ba của con. Dạo đó
sao tự dưng con lại ghét Cô đến thế? Con ghét luôn những lần cô đem cháo cho
con khi con bệnh, ghét luôn những câu hát ru buồn, mỗi khi cô cất tiếng:
“ Ầu ơ…ơ ví dầu..cầu ván đóng đinh..
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó…đi..” Hay: “ Gió mùa thu mẹ ru con ngủ…Năm canh chày…Mẹ thức vừa năm…”. Nó hát lại câu hát xưa và
nói một hơi dài. Nước mắt lã chã trên khuôn mặt trái soan, thanh tú. Nó nói
tiếp: “Mấy hôm trước con vô tình đọc được quyển nhật ký của Ba. Con biết Ba vẫn
thương cô như ngày nào, và con đã hiểu lý do tại sao cô từ chối tình yêu của
Ông. Cô vẫn yêu chú ấy, như ba vẫn yêu mẹ, dù tình yêu đó đã thuộc quá khứ…”
- Ôi con gái tôi, con đã
trưởng thành rồi. Chị ôm Hương vào lòng, nước mắt hai cô cháu hòa vào nhau mằn
mặn.
- Con gái à, chuyện
riêng của ba con hãy để ông ấy tự quyết định. Còn chị em con thực sự muốn ba
con hạnh phúc thì hãy ngoan ngoãn, sống thật tốt cho ba con yên tâm. Mặt khác,
các con nên yêu thương, gần gũi chăm lo, cảm thông với ông ấy nhiều hơn. Ba con
sẽ không cảm thấy trống vắng tình cảm khi tuổi đã cao, một mai cũng không còn
khỏe nữa. Hãy nói và làm những lời từ trái tim con mách bảo. Nếu Ba tìm được
người phụ nữ mà cả hai thật sự muốn xây dựng một gia đình toàn vẹn, thì các con
nên ủng hộ ông ấy. Còn nếu vì một sự thiếu thốn, cô đơn mà lại vội vã quyết
định rồi dẫn đến sai lầm, thì không nên. Biết đâu lại phải đau khổ hơn, ray rứt
hơn, mà ân hận thì đã quá muộn. Riêng với cô – Cô rất trân trọng tình cảm của
ba con. Ông là một người bạn tốt. Một người cha tốt. Ông ấy rất xứng đáng
được hưởng hạnh phúc sau khi đã hy sinh cả một quãng đời cho con cái. Như con đã
biết qua nhật ký ba con - Cô vẫn yêu Chú nên cô không muốn dối gạt lòng
mình, dối gạt tình cảm của ba con. Cô không thể gượng ép trong tình cảm. Cái
kết rồi cũng sẽ chia tay thôi. Như thế cô sẽ trở thành người có lỗi. Ngoài tình
yêu đôi lứa, Cô nghĩ còn nhiều tình cảm khác cũng rất đáng quý, đáng trân
trọng: “Như ta hãy yêu thương con cái, người thân, bạn bè và cả những người
xung quanh ta. Đó cũng là hạnh phúc chân chính cần có của đời người, Hương ạ!”
Chia
tay bé Hương khi thành phố đã lên đèn. Chị ghé vào tiệm ăn bên đường mua hai
phần ăn thiệt ngon. Một phần chị đưa con bé bảo nó mang về cho ba và em. Một
phần Chị dành cho những đứa con của chị. Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, chỉ cách ta
một gang tay thôi.
Chị ung dung hòa vào
dòng người trên phố, cảm thấy lòng mình thật thư thái…
THÚY
NGÂN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét