HẠNH PHÚC
Đêm đã sâu. Mảnh trăng cuối tuần như
chiếc lá khô vàng vọt rơi lơ lửng cuối trời xa. Màn đêm đen thăm thẳm, quầng
sáng mong manh sót lại, sao mà chị thấy đơn lạ.
“Trăng cô đơn? Hay
nỗi lòng ta cô đơn? - Chị thầm hỏi – Tại
sao? Đã bao năm qua chị vẫn không quên được anh. Hay chính chị, đem anh ra làm
tấm chắn vững chắc để sống, để ngăn cản mọi ý tưởng viển vông chợt đến. Ngăn
luôn những bước chân chuẩn bị đi hoang, cả những bàn tay vô tình hay cố ý muốn
đưa ra - nâng đỡ…”
Chị đã bám víu lấy
hình ảnh anh để sống trọn với câu nguyện ước của mình. Chị đã đi gần hết cuộc
đời…
Không khí trong
phòng thật ngột ngạt. Không phải do đang mùa hè, mà cái ngột ngạt từ trong tim
chị ngấm ngầm tỏa ra, mênh mang. Giấc ngủ đầy mệt mỏi lẫn trăn trở bao đêm
không tròn. Chị không dám trở mình, sợ gây ra tiếng động làm con thức giấc. Chị
không muốn con lo lắng – “ Mai, nó còn phải đi làm”. Chị nhủ thầm và khẽ trở
dậy, mở cửa ra ngoài. Hơi sương lành lạnh, chiếc bàn kê dưới bụi
dừa trước sân, mặt bàn sương khuya đã ươn ướt. Chị ngồi đối diện với
lòng mình và nỗi nhớ về một người – Không phải anh (!)
- Em đau sao không
cho anh biết..? Tiếng người đàn ông thầm thì đầy lo âu như trách móc.
- Em không muốn anh lo lắng, hơn nữa lại càng không muốn làm
phiền. Anh cũng bận rộn nhiều. Anh khỏe không? Chị hỏi lại.
- Sao em cứ phải dối lòng mình như thế. Em không nhận ra tình
yêu của anh sao? Hay… Chị nắm bàn tay anh bóp nhẹ như không muốn cho anh nói
tiếp.
- Em hiểu lòng anh, cám ơn tình cảm của anh đã dành cho em
bấy lâu nay. Anh biết đấy: “Em là người đàn bà dễ mềm yếu, lại gánh nặng gia
đình này, em không thể đổ lên vai anh…mặc dù nó được chống đỡ bằng Tình
Yêu, hay Tình Bạn của anh. Hoàn cảnh của hai ta có phần giống nhau, nên dễ dàng
thông cảm và sẻ chia… Nhưng không thể”. Chị nói lý do. Chị không dám nhìn thẳng
vào mắt anh – Chị sợ - Giọng nhẹ nhàng chùng xuống như có nước. Chị ôm bụng dằn
lại cơn đau đang chực bung ra.
- Anh hiểu em nói gì, xong anh vẫn muốn làm người luôn bên em
khi em cần. Em nghỉ ngơi đi. Người đàn ông định nói tiếp - nhưng thấy sắc mặt
chị xanh xao nên ngừng lại…. Bàn tay người lần tìm tay chị, nhưng chị lại cố
tình giấu nó dưới chiếc chăn. Bàn tay buông xuôi, vô định!
Chị nhớ lại chuyện mấy ngày
vừa qua ở bệnh viện. Chị thầm cám ơn người đàn ông đã cho chị một tình bạn thật
ấm áp. Không! phải nói chính xác là tình yêu đúng hơn. Chị thấy tim mình có một
chút xôn xao, hồi hộp khi nhìn thấy ánh mắt đầy yêu thương nhắn gửi, cả đôi tay
mạnh mẽ đỡ chị trong từng cơn đau. Chị cũng muốn nũng nịu tí xíu, vòi vĩnh tí
xíu, mà đã có lần chị đã định ngã vào vai người ấy rồi đó sao…
Bất giác, Chị đưa
bàn tay thô ráp sờ lên má mình nóng hâm hấp. Chị thẹn thùng quay đi, khi vô
tình con gái bắt gặp chị với người ấy nói chuyện: “ Mình già rồi mà… Đâu còn
trẻ ?….Chị lại thở dài. Giá mà …”
Có lẽ chị cũng đang tự vấn lại lòng mình.
Nhưng thôi, chị cố xua đi những ý nghĩ, những hình ảnh cứ lởn vởn trong đầu.
Chị thầm cám ơn anh, cám ơn sự cảm thông của con. Trong tận cùng tâm khảm
chị muốn được hưởng tình yêu bình dị như bao người khác. Song, với nỗi khát
khao, chị lại thấy như vừa làm điều gì đó phạm lỗi với anh.
Cắm mấy nén nhang
lên bàn thờ, nhìn ánh mắt anh thật buồn thương. Anh đã hy sinh cho Tổ quốc trong
trận đánh trả quyết liệt với kẻ thù nơi biên giới phía Tây. Mới đó, đã trên hai
chục năm. Cái duyên ngắn ngủi giữa chị và anh, trời chỉ cho có thế. Anh bỏ lại
cuộc đời chị và đứa con nhọc nhằn, côi cút…
Đang đắm mình theo
dòng hồi tưởng, chợt tiếng rao lảnh lót vang lên: “ Ai bắp hầm…ơ..ơ…”
của người bán hàng rong trong đêm nghe hụt hẫng. Tiếng rao vừa lạc lõng, mệt
mỏi lẫn xót xa cho cuộc mưu sinh. Tiếng rao xé toạc màn đêm, xé toạc lòng chị.
Chị bần thần đi đến bên hàng rào nhìn theo dáng người phụ nữ đổ dài dưới ánh
đèn. Người đàn bà dưới đường phố khuya khoắt cũng là hình ảnh của chị năm
nào.
Ở xa một
quầng sáng đang hé. Một ngày mới đang bắt đầu.
Tiếng chuông điện thoại đổ
dồn như cáu bẳn điều vô cớ. Chị bắt máy:
- A-lô, tôi …Chị chưa nói dứt lời đầu bên kia đã chen vào.
- Cô, hả cô - Con đây. Con gặp cô bây giờ được không? Tiếng
con bé Hương gấp gáp.
- Có chuyện gì cuống lên vậy Hương? Bên nhà có chuyện gì sao
cháu. Chị hỏi mà lòng thấp thỏm lo – rồi tiếp luôn: “ Được, cháu sang cô, hay
cô đến chỗ cháu cho tiện”.
- Vậy Cô và Cháu sẽ gặp nhau chỗ cũ nhé – Bé Hương hẹn hò.
- Được, cô tới ngay. Chị nhận lời và vội dắt xe ra khỏi
cơ quan.
Chị tìm chỗ và ngồi đợi.
- Con chào cô – Bé Hương lên tiếng.
- Chào con, Có việc gì mà gọi cô ra đây giờ này. Chị thắc mắc
hỏi
- Cô …cô.. Nó ấp úng không biết mở đầu từ đâu.
- Không sao, cứ từ từ nói cô nghe. Chị lấy tay vuốt nhẹ lên
mái tóc óng mượt của con bé như khích lệ. Nó nhìn chị một lát rồi hắng
giọng như lấy hết can đảm, nói: “Cô, cô có thật sự thương Ba con không”? Con bé
nhìn chị chờ đợi…
- Nhưng sao con lại đường đột hỏi cô chuyện đó? Chị ngạc
nhiên hỏi lại.
- Ba con.. ba con đang quen với một người đàn bà khác. Người
ấy, con có gặp đôi lần. Nhưng, ba con không yêu người ấy. Con hiểu. Ba con từng
là người lính. Từng trải qua nhiều thử thách, rèn luyện. Ba luôn sống chân
thật, hết mình vì gia đình, vì vợ, vì con. Ba khổ nhiều rồi. Từ khi mẹ con mất,
ba luôn tận tụy, một lòng lo cho tụi con chu đáo từ giấc ngủ đến chén cơm, đến
tất cả những gì nhỏ nhặt nhất của cuộc sống thường ngày. Nghĩa ơn đó chị em con
không bao giờ quên được. Đến bây giờ tụi con mới hiểu. Thật lòng, tụi con cũng
muốn ba con sống hạnh phúc như mọi người bình thường. Có một người phụ nữ cho
riêng mình để yêu và được yêu thương. Con biết. Ba nhiều đêm trăn trở, thương
mẹ, thương mình. Ba không có lỗi gì. Trời đày Ba, đày mẹ. Một mối tình chìm
nổi, mỏng manh. Nếu thời gian quay lại mười năm trước, nếu con không ngăn cản
Ba đến với Cô. Có lẽ Ba con đã không sống thầm lặng, dày vò suốt thời gian dài
như thế. Lúc ấy, con nhỏ quá. Con không muốn ai dành mất Ba của con. Dạo đó sao
tự dưng con lại ghét Cô đến thế? Con ghét luôn những lần cô đem cháo cho con
khi con bệnh, ghét luôn những câu hát ru buồn, mỗi khi cô cất tiếng: “ Ầu
ơ…ơ ví dầu..cầu ván đóng đinh.. Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó…đi..” Hay:
“ Gió mùa thu mẹ ru con ngủ…Năm canh chày…Mẹ thức vừa năm…”
Hương hát lại câu
hát xưa và nói một hơi dài. Nước mắt lã chã trên khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú.
Nó nói tiếp: “ Mấy hôm trước con vô tình đọc được quyển nhật ký của Ba. Con
biết Ba vẫn thương cô như ngày nào, và con đã hiểu lý do tại sao cô từ chối
tình yêu của Ba. Cô vẫn yêu “chú ấy,” như ba con vẫn yêu mẹ, dù tình yêu đó đã
thuộc về quá khứ…
- Ôi con gái tôi, con đã trưởng thành rồi. Chị ôm con bé vào
lòng, nước mắt hai cô cháu hòa vào nhau mằn mặn.
- Con gái à, chuyện riêng của ba con hãy để Ba con tự quyết
định. Còn chị em con thực sự muốn ba hạnh phúc thì hãy ngoan ngoãn, sống thật
tốt cho ba yên tâm. Mặt khác, các con nên yêu thương, gần gũi chăm lo, cảm
thông với Ba nhiều hơn. Ba con sẽ không cảm thấy trống vắng, sẽ vui và khỏe hơn.
Hãy nói và làm những lời từ trái tim con mách bảo.
Cô biết. Ba con là
người bạn tốt. Một người cha tốt. Ba rất xứng đáng được hưởng hạnh phúc ở
đời. Còn cô. Cô cảm ơn con. Cảm ơn cả một thời con giận hờn, hiểu lầm cô nữa.
Hương ạ. Cô vẫn yêu chú, không quên được chú. Một người lính đã hy sinh vì quê
hương, đất nước. Với lại, hơn hai chục năm qua, cô đã sống quen với lặng
thầm, với gian lao, đơn chiếc này rồi. Đành yên phận với hạnh phúc nhỏ nho mà
ông trời chỉ ban cho mình, có thế…”
Đấy là câu chuyện
giữa bé Hương và chị bên gốc cây thư viện trong cuộc gặp cách đây, dễ gần nửa
năm rồi.
Một ngày, không ai
ngờ, trong căn nhà mái ấm được trang trí khá lộng lẫy. Những cánh hoa tươi rực
rỡ đủ màu. Những ông bà, bạn bè, khách khứa được mời mọc, chứng kiến. Mâm cơm “gia đình đoàn tụ” do chính Hương, cô
con gái đã hóa thành “ông Tơ bà Nguyệt,” chủ động se duyên, chắp mối rồi tổ
chức đón chị về, vun thu cho chị và ba hạnh phúc …
“Ôi…Đứa con gái yêu
qúy của Ba. Đứa con yêu quý của chị... Hạnh phúc chẳng ở đâu xa. Hạnh phúc nằm
trong tay, mà chính chúng ta đang nâng cầm, chắp se và gìn giữ ….”
Khi chén rượu nồng nâng lên ngang mặt.
Những cặp mắt lung linh nhìn nhau trong đắm say, trong yêu thương, hòa nhập.
Anh, chị và những đứa con đều cụng ly, đều hát vang lên bài ca, như không kìm
nổi niềm vui đang dâng trào trong ngực.
Đêm ấy, trong căn
nhà nằm hút sâu bên phố, căn nhà giống như ngôi sao xa, lặng lẽ mà lung linh,
trong hương hoa, trong tiếng hát ngân dài, vang vọng…
THÚY
NGÂN
(Bưu điện
Bình Thuận)
39/46
Từ văn Tư – Phú trinh –TP Phan thiết – Bình thuận
ĐT: 0917 137 333 – Email: nganthuybt@yahoo.com.vn
Truyện ngắn của : NGUYỄN THỊ THÚY NGÂN
Chị lang thang trong đêm của tiết trời
đang chuyển mùa cuối xuân sang hạ. Mùa xuân chỉ mới thay áo hôm qua chưa kịp
làm lấm bẩn những búp non xanh. Mai trên cành vẫn còn nấn ná xòe những cánh
vàng ươm cuối cùng chưa muốn rời. Nửa như tiếc nuối, nửa như hy vọng tình xuân
sẽ kéo dài mãi mãi. Những cơn gió se lạnh. Chiếc áo thun sát cánh không làm chị
đủ ấm. Đêm càng về khuya càng lạnh hơn, gió mạnh hơn thốc thẳng vào mặt gai gai
sống lưng. Chị rùng mình co người lại, hai tay vòng qua ôm lấy bờ ngực không
còn trinh trắng. Trong những cơn gió mang kèm theo hơi mặn của muối biển
và thoang thoảng mùi tanh tanh của các loài cá vào mùa sanh đẻ. Đồng thời mang
luôn cả nỗi mặn đắng thẫm đẫm bờ môi. Chị nghe đâu đó lời quở trách, giễu cợt
của kẻ vô hình rất gần, rất gần bên tai chị: “ Mi chỉ là người vô tích sự, một
dây leo tầm gửi sống dựa vào một loài khác mới tồn tại. Tại sao mi không tự đi
trên đôi chân của mình và làm những việc mà trời đã ưu ái ban cho đôi tay để
chăm chỉ, để biết ôm ấp yêu thương. Vậy mà mi đã đã mù lòa tận hưởng. Mi cười
cợt nỗi đau kẻ khác, mi chê bai đứa này keo kẹt, người kia nghèo rớt mồng tơi …
(!) Để rồi hôm nay mi ra nông nỗi này ư? Và đương nhiên giậu đổ bìm chắc gì đã
sống…!?
Nhưng ta là con người chứ đâu phải vật
vô tri vô giác. Ta thấy tim ta đau nhói mỗi lần nghe tiếng bấc câu chì. Trong
lòng ta quặn thắt từng cơn khi nhìn thấy sự chán chường, ánh mắt lạnh lùng giả
tạo của ai kia…? Lòng ta đau như thế thì chắc chắn người khác cũng đau đớn như
ta. Thế mà dạo thưở trước ta đã cố tình dẫm lên, đi qua mà chẳng bao giờ thương
xót. Ta sai rồi”. Chị không biết đi đâu, về đâu. “Ta đang ở đâu trên thế gian
này – Chị hỏi chình mình - Dương gian hay địa ngục” Chị mỉm cười chua chát vô
thưởng, vô phạt, nụ cười ngờ nghệch. Có lẽ, Trời đã thu lại tất cả những gì đã
ban cho ta, vì ta đã không biết nâng niu gìn giữ. Ta đã chìm đắm trong hạnh
phúc của tình yêu chiếm hữu, của sắc đẹp đang thời kỳ viên mãn nhất của người
đàn bà, của tiền tài no đủ. Ta chỉ biết hưởng thụ mà vô tâm bỏ qua nhiều thứ,
nhiều thứ quý giá của đời người. Đây có phải là nghiệp báo chăng?..
Chị bước những bước chân vô định với
cái đầu trống rỗng không định hướng, đến nỗi giật bắn người khi tiếng phanh của
chiếc xe khách chạy đêm thắng cái “ Két” sát bên hông, rồi tiếng hét thất thanh
của người tài xế chị mới choàng tỉnh. Chị nhảy lui vào lề đường nhớn nhác nhìn
quanh, chẳng trả lời hay xin lỗi cứ thế bước tiếp. Nhưng chị vẫn hiểu được
tiếng chửi thề tục tằn của người tài xế: “ Đ. Mẹ mấy con mẹ khùng này nhiều khi
nó làm mình mang họa không chừng” – “Ta điên ư…???”
“ Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc/ Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời
nhàn” (Nguyễn Công Trứ (Chữ nhàn)*
Chị đọc được câu thơ trên internet hay ở một bức thư
mà người bạn xa đã viết cho chị dạo trước. Lúc đó chị không quan tâm đến thâm ý
của bạn bè. Chị còn trách bạn sao rỗi việc viết lung tung cho mất thời gian.
Gần đây ngồi đọc lại mới thấy nó thực tế và ý
nghĩa của câu thơ trên với riêng chị hiểu là: “giá trị vật chất và tinh
thần luôn có những mâu thuẫn. Muốn NHÀN thì phải ĐỦ, nhưng để “ đủ” thì
khó “ nhàn” lắm – Tức là: “ Có làm thì mới có ăn …”. Điều quan trọng là ta biết
dung hòa nó trong chính cuộc sống của ta”* Chị nghĩ rất nhiều và không tìm được
nguyên nhân dẫn đến tình trạng như bị “ khủng hoảng ” này. Tại sao từ một cô
gái sắc nứơc hương trời một thời, chị đã làm bao nhiêu trái tim trông ngóng,
chờ đợi, hy vọng đến si tình. Rồi sau đó là một người đàn bà hạnh phúc viên
mãn. Hạnh phúc ánh lên trong cả ánh mắt, nụ cười. Chị đã được vị Hoàng tử lòng
mình rước về dinh với tất cả tình yêu, tiền tài, danh vọng. Một con đường đầy
hoa thơm… lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu hiện tại. Chỉ chỉ mường tượng có một
sự thay đổi vô cùng mâu thuẫn đã âm ỉ cháy từ lâu. Chính chị cũng công nhận là
chị đã hãnh diện tận hưởng tất cả những gì đã có mà không phải đổ một giọt mồ
hôi, thành quả vật chất không do chị làm ra, phúc đức không do chị tạo lập. Vậy
nếu có mất đi thì cũng là chuyện bình thường. Thế thì tại sao ta…? Tiếc nuối ư,
Có chứ…! Mọi sự đã muộn màng.
- Bà đưa tui chút tiền coi – Tiếng cậu
quý tử hằn học nói với chị.
- Tiền đâu mà mày xin hoài vậy. Bộ tiền
là lá mít sao mà nay vài triệu, mai vài triệu. Mày còn đi học chứ đã làm
ra tiền đâu mà xài hoang cỡ đó – Tiếng chị mắng con.
- Vậy
bà để tiền làm gì. Chết bà mang theo hả. Mà tiền đó cũng đâu phải do bà làm ra
mà giữ - Tiếng cậu con đáp trả.
- Mày
hỗn quá, Hùng. Mày đi mà xin ba mày, tao không có - Chị gằn lên.
- Phải
rồi, bà cũng đâu làm ra tiền, nhưng bà cũng xài thoải mái đó, sao bà không mắng
bản thân bà. Tiền bà đi cắt mắt, chống mũi, mua sắm quần áo vậy tiền đó ở đâu?
Toàn tiền của ông già làm ra thôi đúng không? Bà không đưa, tui đi mượn đám bạn.
Tối nay, có chuyện gì bà đừng ân hận nhá – Nó hăm dọa.
- Trời
ơi con với cái. Đi, đi cho khuất mắt tao – Chị tức tối hét lên.
Chị nói vậy và thằng Hùng đã giận dữ nhảy
ba bậc cầu thang xuống lầu, tiện chân nó đá cái bình lọc nước bằng gốm vỡ
“ Choang”. Chị thảng thốt nhìn theo bóng nó phóng xe ra cổng mất hút.
- Trời ? Còn chuyện gì xảy ra không. Nếu lỡ …Giá
lúc nãy, mình đưa cho nó cho rồi. Con cái, đồ nghịch tử.
Chị đi tới đi lui nóng hết cả ruột. Chị
biết tính thằng con ngang ngược. Đó là hậu quả của sự nuông chiều. Từ nhỏ nó
đòi cái gì chị đều đáp ứng theo yêu cầu vô điều kiện, vô chừng đã tạo cho nó
một thói quen xấu không còn sửa được nữa. Chị bấm máy gọi cho chồng cầu cứu.
- Anh
ơi, thằng Hùng lại đòi tiền, nó còn hù tối nay đua xe, Giờ làm sao anh?
- Hừ!
Mẹ con bà sao giống của nợ quá vậy – Tiếng đầu dây bên kia gằn lên rin rít giữa
hai hàm răng nghe lành lạnh, tiếp đến là tiếng dập máy cái “Rầm”. Chị giật mình
buông thõng điện thoại xuống bàn.
***
Sẩm tối. Tiếng kèn xe bóp inh inh
trước cổng chị mới choàng tỉnh. Chị luýnh quýnh ra mở cửa. Cánh cổng khô dầu
kêu lên rin rít, chị liên tưởng tiếng kêu của nó giống như những câu nói
không thoát ra được giữa hai hàm răng của anh. Chờ anh dắt xe vào chị khép cổng
đi theo. Chị vào thẳng bếp rót ly nước lọc mang lên rồi lẳng lặng đặt xuống bàn
trước mặt anh không nói – chị lui vào nhà sau chờ đợi…
Bữa cơm tối chỉ có hai người mà không ai nói với ai câu nào. Anh lùa vội chén
cơm rồi buông đũa đứng dậy, không nhìn chị hay chị không tồn tại trong mắt anh
nữa. Chị uể oải nhai từng hạt cơm như nhai trấu, trệu trạo, tắc nghẽn.
Chị nhớ về kỷ niệm xưa cũ.
“ Ngày ấy… anh cưng chị như trứng vàng, đến
pha cho chị ly nước chanh anh cũng thử trước rồi còn hỏi chị như thế đã vừa
chưa. Chị nũng nịu đòi – Cho thêm chút đường nữa đi anh - Ừ! Đợị anh một chút.
Anh luôn quan tâm - Mai em thích ăn gì để tiện đường anh đi chợ luôn. Những
ngày mang thai thằng Hùng anh tất bật lo từng miếng ăn, giấc ngủ đến từng thang
thuốc tẩm bổ. Đến lúc sinh thằng bé anh càng bận hơn, anh sút đi mấy ký. Chị
thương anh nói để chị làm . Nhưng anh dành tất cả công việc, còn nói: Để anh
làm cho, em còn yếu nghỉ ngơi đi…” Hồi ấy, ai cũng nói chị khéo đường tu, cộng
thêm phước đức ông bà cha mẹ để lại cho riêng chị hưởng trọn. Bởi chỉ có chị là
toàn vẹn chứ chị Hai, thằng Út có được như vậy đâu. Theo một số nhận xét -
người thì bảo tại chị trẻ đẹp nên mới được chồng yêu chiều như thế. Người thì
nói đàn ông yêu bằng mắt mà đôi mắt khi yêu thì hoàn toàn mù màu. Thực tế cuộc
sống lại là vạt màu loang lổ, đôi khi còn nham nhở là đằng khác. Có
lẽ hạnh phúc của chị tỷ lệ thuận với sắc đẹp trời ban cho. Chị hãnh diện
lắm lắm. Cứ như thế chị bơi trong tình yêu của anh và chị đã quen với nếp sống
nhung lụa một thời gian khá dài. Chính anh đã tạo cho chị một cuộc sống biếng
nhác, ỉ lại, thụ hưởng. Đúng là chị chẳng có làm việc gì ra hồn từ khi
lấy anh. Thế mà anh giờ đây như kẻ xa lạ chung nhà. Đôi mắt anh lạnh lùng như
ân hận, bất mãn cùng cực. Ôi! Đôi mắt và ký ức đưa chị về xa hơn, xa hơn
một chút nữa. Nhắc chị nhớ về đứa con gái chị để lại cho ông bà nội nó nuôi khi
nó tròn 3 tuổi. Đứa con gái bé bỏng có nhiều nét giống mẹ và nụ cười thiên
thần. Bé là kết quả cuộc hôn nhân đầu tiên ngắn ngủi của chị. Chia tay, chị đi
với hai bàn tay trắng đúng nghĩa. Vì có người mẹ nào để lại con mình khi nó rất
cần bàn tay người mẹ ẵm bồng nâng niu. Bố nó ư? Ông bà nội nó ư? Họ là đàn ông,
người già cả, liệu có bằng chị không? Vậy mà chị ra đi không vướng bận gì,
không mảy may nhớ đến nó. Nó sống với bố và dì kế tốt bụng – Chị yên tâm, vì Dì
kế đã nuôi nấng nó như một người mẹ hiền - Thức đêm khi nó đau ốm, dắt nó bước
đầu tiên tới trường, chỉ dạy nó những thứ cần thiết khi nó trở thành một thiếu
nữ. rồi dựng vợ gả chồng, lo cho nó có một cuộc sống đôi lứa yên ổn. Đứa con
ấy hoàn toàn không cần chị. Nó quên bẵng luôn người mẹ đã sanh ra nó. Còn
chị vui duyên mới, cũng quên luôn giọt máu đào của mình rơi lại trên cõi đời
này. Rồi, đến thằng Hùng, cậu con trai cũng vậy. Tất thảy, chị đều cậy nhờ đồng
tiền thay cho việc làm mẹ. Từ bế ẵm, lo cho con khi ăn uống, giấc nằm. Khi yếu
đau, lúc trở trời, trái gió…Có nghĩa, chị và đứa con chỉ là kết cấu rời, nhạt
lạnh…Từ khi, phát hiện trong cơ thể có khối u tử cung kèm theo nhiều cơn đau dữ
dội, chị mới có dịp nhìn lại bản thân. Anh bận công việc liên miên, không còn
nhìn chị si mê như trước. Anh đi biền biệt với đủ lý do làm ăn. Chị ngày càng
thấy cô đơn, trống vắng. Đã có lần anh tức chị vì chuyện gì đó chị không nhớ
rõ, lời anh nói đã làm chị đau lòng: “ Cô chỉ là bình hoa di động không còn
hương sắc, một người đàn bà vô tích sự”…
Bây giờ, tất cả đã muộn. Chị sợ. Sợ bóng tối
của đêm, sợ từ thực tế đến hoang đường. Chị sợ, biết đâu tụi đố kỵ, chẳng nói:
“ Ai biểu, hồi xưa bà chê bai người ta cho lắm vào, bà cho bà là tốt đẹp lắm
sao. Sắc đẹp có nghĩa lý gì khi tình yêu đã hết. Trời đã cho bà hưởng nhiêu đó đủ
rồi. Đời vốn đã vô thường mà..v..v.”
Chị sợ thật sự những lời bình phẩm ấy của
moị người. Nhất là, chuyện Hùng, cậu con
trai đang hằng ngày gieo nên bao tai họa. Chị ước được nghe tiếng Hùng gọi “mẹ
ơi., ” Nhưng, thay vào đó cậu quý tử lại gọi chị bằng “bà” một cách xấc xược.
Chị nghĩ miên man bên mâm cơm dang dở. Đã có nhiều bữa cơm thẫn thờ như hôm
nay. Quá khứ trở về dày vò trái tim chị từng giây từng phút, nhắc nhở những sai
lầm cuả chị từng ngày từng tháng, giễu cợt chị một cách cay đắng. Nước mắt chị
nhòe đi. Mọi vật trước mắt chị nhảy múa, réo gọi, cười cợt, khinh khỉnh. Đầu óc
chị kêu o..o như một đàn ông vỡ tổ. Chị ôm đầu hét lên: “ Các người đi đi”…Và,
chị khóc hu..hu...
Nghe tiếng khóc anh giận dữ bỏ đi. Tiếng anh
bực dọc, xô bàn ăn đổ cái “ ầm” mọi thứ tung tóe. Chị choàng tỉnh cơn mơ.
Vài ngày sau đó, rất đông người dân khu
dân cư chị ở, ai nấy đều nhao nhao truyền đi tin dữ. Họ bảo nhau. “Các bà biết
không? Đài phát thanh - truyền hình thành
phố, đưa tin. Cu Hùng, “nhà mình ấy.” Đua xe trái phép, bị tai nạn, đang hôn mê
ở một bệnh viện. Mẹ nó đã bỏ nhà đi đâu ba bốn ngày rồi…Còn ông chồng, đang ở
cơ quan, nghe tin con, vội lao xuống cầu thang thì bỗng dưng đổ cơn tai biến
mạch máu não …-
- Vậy
à? Vậy à… Rất nhiều tiếng nói chen vào – Đời là thế. Quan hệ nhân quả cả mà.
Thì ra, ông trời có mắt…Đúng không ?...
THÚY NGÂN
(Bưu điện
Bình
thuận)
39/46 Từ văn
Tư – Phú trinh –TP Phan thiết – Bình thuận

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét