Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Ảnh Lê Hoàng

TÌNH BIỂN ĐẢO.
Chùm thơ Kha Tiệm Ly


Từ lúc theo cha  Rồng về biển,            
Nhớ trên ngàn một nửa anh em.
Mãi mỏi mắt về Hoàng Liên, Phú Thọ,
Cùng mẹ Tiên nên máu chảy ruột mềm.


Đất mẹ dài ba ngàn cây số.
Điệp trùng rừng núi, ngút ngàn sông,
Lòng biển lớn ấp ôm từng đảo nhỏ,
Như phù sa thương lúa ngậm đòng đòng.

Bao phen chống chọi cùng bão dữ,            
Biển gào lên, đảo uất căm hờn.       
Trải gan mật làm nên trang dũng sử,                       
Đổ mồ hôi cho biển mặn mòi hơn.
       
Từ bóng đen trùm lên mặt  biển, 
Chém trên lưng đảo vết dao hằn.                      
Dân trăm triệu noi chí hùng Hưng Đạo,       
Đất trăm sông cùng dậy sóng Bạch Đằng!
     
Dù đất nước trải qua bao hưng phế.
Nhưng muôn đời biển, đảo chẳng rời nhau. 
Như Đống Đa còn rền vang trống trận,
Thì Sông Hồng máu giặc nhuộm đỏ au!

Đảo đã chôn chân người giữ nước,
Biển ngàn đời ôm lấy giang sơn.
Máu chiến sĩ cùng làm nên Tổ quốc,
Gươm thù khua càng cao sóng căm hờn!

Dù giông tố có bào mòn vách đá,                         
Sóng bạc đầu vùa cát đảo cao thêm.
Vì chung bọc Âu Cơ trăm trứng,                
Nên ngàn năm biển, đảo vẫn anh em.

Người  ở biển nghe lòng sâu thổn thức,
Người đất liền thương hạt cát Trường Sa.
Mòn đá đảo, chẳng sờn gươm chánh khí,  
Dù gian nan vẫn giữ một lời thề!

Trăm con vốn một dòng cha Lạc,                           
Ba cõi  chung tô đỏ sắc cờ.
Đảo thương tích xót đau lòng biển lớn.    
Bởi sinh cùng một mẹ Âu Cơ./.

TRÁI TIM BỒ TÁT.

Ta gặp nhiều quỷ vương trong áo Như Lai
Mà ray rứt cho thời mạt pháp.
Đầy bụng sân si mà mặt không biến sắc,
Hay công phu đã chứng Cửu Liên Đài?

Ta gặp nhiều La Sát với gương mặt như hoa,
Dấu kín hận thù trong tiếng cười ngọt lịm.
Ngoài miệng dịu hiền mà trong lòng đao kiếm.
Vì trong tim đen kịt máu Dạ Xoa.

Em chỉ mượn thời kinh ngăn đời và đạo
Chỉ mượn cà sa để che bớt bụi hồng.
Xa biển khổ, lìa sông mê phiền não,
Bỏ trần duyên không sắc, sắc không.

Gót chân son dọc đường thiên lý,
Ngàn chông gai nhưng vẫn nở môi cười.
Vì tất cả gói trong tay nải ấy,
Là tình yêu, là ấm áp cho đời.

Ta mê mệt trong hư danh huyền ảo,
Vẫn lênh đênh trên sóng nước đục ngầu.
Thuyền Bát Nhã em vượt bờ khổ ải,
Còn thuyền ta mãi mãi biết về đâu?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét