BẾN NƯỚC MƯỜI BA

Truyện Ngắn
TRẦN MINH NGUYỆT
Cúc giật mình tỉnh dậy, cô mơ hồ không biết
đã là mấy giờ nhưng nghe ngoài trời vẫn còn mưa, tiếng ếch nhái râm ran đó đây
vẳng lại.như khúc nhạc buồn hiu quạnh muôn thuở của đồng quê. Không hiểu sao,
Cúc rất sợ đêm đen, và rất sợ nghe những âm thanh hoang dã quen thuộc não lòng
kia. Bóng tối và tiếng côn trùng, tiếng ếch gọi bầy giữa trời khuya, dường như
luôn gợi cho Cúc nhớ lại một quãng đời chìm nổi lao đao đã qua…
Cúc lấy chồng muộn - nhà chồng cô ở giữa cánh đồng hoang vắng,
rải rác xung quanh mấy nóc nhà thưa thớt. Chồng của cô là một người nhu nhược
không có chính kiến gì của riêng mình cả, mọi chuyện lớn nhỏ anh ta đều nghe
theo lời ba. và mấy đứa em. Trong gia đình cô là con dâu, là chị dâu - xét cho
cùng, cũng chỉ là người ngoài tộc không hơn không kém. Cúc biết rất rõ điều đó,
nhưng thuyền đời đã neo bến rồi, cô biết làm sao?
Ngay tuần đầu
tiên về nhà chồng, tình cờ Cúc đã có cuộc nói chuyện qua điện thoại với cô gái
mà cô ta tự xưng là người tình cũ của Trứ - chồng cô.
Giọng một cô gái
trong trẻo, nũng nịu:
- Anh ơi! Mấy hôm nay anh bận lắm hay sao mà
không lên thăm em?
Cúc im lặng một lúc
- trả lời :
- Anh Trứ có việc phải đi ra ngoài rồi. Xin
lỗi! Lúc nào về tôi nói anh ấy gọi lại cho cô nhé?
Vẫn giọng dịu dàng của cô gái
- Dạ! vậy cũng được, nhưng cô là ai? Sao cô cầm
máy của anh Trứ?
Cúc thành thật:
- Tôi là vợ anh ấy…
Có tiếng cười khe
khẻ ở đầu dây bên kia
- Chị hỏi vậy thôi? Chứ chị biết em là ai
rồi? Em là Trúc hay Trang vậy? ( tên của hai đứa em chồng cô).
Hơi ngạc nhiên nhưng
giọng Cúc vẫn điềm tĩnh :
- Tôi nói thật mà, tôi là vợ của anh Trứ.
Chúng tôi mới kết hôn hơn một tuần nay …
Giọng cô gái bỗng
đổi khác – trủng thấp, bàng hoàng:
- Cô không nói đùa với tôi chứ? Cô quen anh
Trứ khi nào mà kết hôn mau vậy?
Cúc khẻ cười:
- Tôi quen anh ấy chỉ hơn
một tháng thôi, cũng là duyên phận thôi cô ạ.- Cúc ngập ngừng - Nhưng mà cô là
ai?
Một giọng nói rõ to, như thét vào tai cô:
- Tôi là người yêu của anh ấy, cô nghe rõ
không? Chúng tôi quen nhau đã hơn hai năm rồi? Cô là ai mà dám chen ngang vào
để phá hạnh phúc của tôi hả?
Cúc cảm thấy bất ngờ - hơi xao động, nhưng
vẫn gắng giữ giọng bình tĩnh:
- Tôi có biết cô là ai đâu? – nhếch cười - mà
tôi có cướp tình yêu của của cô đâu chứ? Gia đình anh Trứ xin hỏi cưới tôi đàng hoàng
mà? Cô muốn nói gì thì đợi anh ấy về rồi hỏi đi? Tôi xin lỗi…
Dứt lời, Cúc cúp máy. Cúc cảm thấy một nỗi
băn khoăn thắt thỏm dấy lên trong lòng mỗi lúc một lớn dần. Nó như đang chẹn
ngang ngực cô, khiến cô cảm thấy khó thở! Cúc lẩm bẩm : “ Sao lại có chuyện lạ
lùng vậy? Vậy là Trứ đã lừa dối mình thật sao? “
Từ đó trở đi,
hễ cứ vào giữa đêm khuya, hay những ngày rằm, mồng một đầu tháng - cô ta dùng
những lời lẽ chửi rủa cay độc nhất với vợ chồng cô. Cúc nhớ như in hai câu
nguyền rủa mà cô ta hay lập lại : “ Cô
xấu quá, không kiếm được ai nên cô dùng tiền mua anh ấy phải không? Đồ trơ trẽn, đồ thâm độc, cô mà có chết thì âm phủ
cũng không chứa cô”. Và “ Tôi nguyền
rủa cho hai người tuyệt tử, tuyệt tôn, cả đời khổ sở, bất an cho đến chết”. Cúc đã nhiều lần khuyên và năn nỉ
Trứ đổi sim điện thoại đi để không còn bị nghe những lời hồ đồ sân giận kia,
nhưng chồng cô mê tín không chịu thay sim mới vì anh ta cho rằng: “ Sim anh dùng là sim ăn nên làm ra, hợp với ngày sinh,
tháng đẻ của mình, đổi sẽ xui lắm em à! ”. Để trấn an Cúc, Trứ chỉ đồng ý tắt
máy khi bắt đầu đi ngủ!
Trong nhà,
Trúc và Trang - hai đứa em chồng, đã lớn mà vẫn chưa lập gia đình. Không phải
chúng không tìm được ai cho mình, mà chỉ vì nghe cha bảo phải ở vậy lo làm nuôi cho mấy đứa em trai
ăn học đến nơi đến chốn đã, mà không dám bảy tỏ ý kiến gì riêng của mình. Trong
nhà này, không có tiếng nói của Trang, Trúc hay cô - mà chỉ có tiếng nói người cha – tiếp theo là Trứ, và mấy
đứa em trai của Trứ mà thôi – chỉ có đàn ông là có quyền quyết định mọi chuyện
lớn nhỏ cho tất cả mà thôi.
Tuy được
nuôi chìu mọi thứ, nhưng đứa em trai út học hành không ra gì, năm nào cũng phải
thi lên lớp hoặc Trứ phải đến từng nhà giáo viên xin thêm điểm. mà tính ngang
ngược, hung dữ không ai trong nhà trị nổi. Nó hành hung Trang và Trúc – thậm
chí cả Trứ, để đòi tiền mỗi ngày. Nếu không kịp đưa cho là nó đập phá nhà cửa,
và đòi xua đuổi hết thảy mọi người. Nó xách đồ đạc, áo quần của Trang và Trúc
và đôi khi của cả Cúc nữa - ném ra đường, Cảnh nhà xào xáo, bất hạnh như vậy thì có ai
dám đến hỏi hai người em của Trứ làm vợ
nữa đâu? Người xưa thường bảo, nếp nhà không có, thì làm sao có được nếp người?
Tuổi xuân của Trang và Trúc cứ thế trôi đi - Trúc và
Trang chỉ còn biết âm thầm giữ lại cho mình chữ tình mơ mộng trong lòng mà
thôi, còn cuộc tình thật đã bị sự vô tâm của người cha, sự yếu hèn nhu nhược
của người anh, và sự độc ác, ích kỉ của những đứa em lấy mất đi rồi.
Năm Trúc 30 tuổi - cô thương một người ở huyện bên, được gia đình
hai bên chấp nhận. Những tưởng mọi chuyện sẽ xuôi chèo mát mái, rồi cô cũng sẽ có
một gia đình êm ấm như Trâm, nhưng thêm một lần nữa - chính Trâm - cô em ruột
của Trúc, đã ngăn cản không cho đám cưới kia diễn ra. ( Trâm là em kề Trúc
nhưng đã lấy chồng trước hai chị vì Trâm ở nhà không làm được gì, không giỏi
giang như Trúc và Trang). Không ai hiểu vì lý do gì Trâm lại đặt điều nói xấu
Trúc với gia đình người yêu của cô. Vậy là cuối năm đó người cô yêu đi lấy vợ
khác. Trúc vẫn một mình lặng lẽ, và không còn dịp nào để nhắc đến chuyện chồng,
con nữa.
Trang
cũng có nhiều lần yêu, nhưng bến hạnh phúc của cô cũng xa vời không đến được.
Cô yêu Linh, và gia đình Linh đã mời gia đình cô qua thăm nhà để bàn tính
chuyện hôn nhân. Nhưng gia đình cô ngày nào cũng cải lộn, rối ren, ai mà có
thời gian quan tâm đến thân phận của cô nữa đâu? Ba, mẹ Linh chờ một tháng, rồi
hai tháng, cũng không thấy ai qua thăm nhà - dù đã cho Linh đi mời mấy lần. Họ
tự ái, không chấp nhận Trang nữa, bắt Linh đi cưới một cô gái khác trong làng.
Bẵng đi một thời gian khá lâu - một
hôm, Cúc đi làm về thấy trong nhà có người đàn ông lạ, Trang cười rạng rỡ - giói
thiệu với cô là bạn trai của mình. Bữa ăn tối diễn ra trong không khí thật tẻ
nhạt, dường như không ai muốn chào đón, thân thiện với người con trai lạ tên là
Cường kia? Thấy vậy, Cúc phải tìm chuyện để hỏi, tìm chuyện để nói cho anh ta
bớt ngượng, được tự nhiên - và cô em chồng của cô bớt khó xử. Người con trai ở
chơi với Trang, với gia đình cô hai ngày và từ giả về quê, với lời hứa hẹn là
mồng ba Tết sẽ đưa ba vào thăm nhà tiến hành lễ hỏi.. Nhưng anh ta ra đi và
mang theo luôn lời hứa kia, bỏ lại Trang mong ngóng từng ngày. Mồng mười tết, Trang
buồn đi xem bói, bà thầy bói lẻo mép ác tâm đã phán rằng: “ Anh ta có quay trở
lại tìm Trang nhưng gặp một người phụ nữ khác trong gia đình ngăn cản nên thôi ”.
Và bà còn nói thêm: “ Anh ta rất thương yêu người phụ nữ ấy… ”. Thế là mọi nỗi
nghi ngờ đều đổ dồn cho Cúc, vì trong ngôi nhà này ngoài Trang ra chỉ có Cúc là
đối xử tốt với Cường hai hôm anh ta có mặt ở đây mà thôi.
Trang gào khóc :
- Tôi biết là ai trong cái nhà này làm chuyện
đó rồi? Đồ tồi bại, người yêu của người khác mà cũng muốn cướp…
Ba chồng Cúc đột
nhiên nhìn thẳng vào mặt cô và hỏi:
- Hôm mồng ba, chồng con đi thăm xuân bạn bè,
đồng nghiệp con không đi cùng, sau đó con đi đâu suốt buổi chiều vậy?
- Thì con cũng đi thăm bạn cùng công ty mà - Cúc
cố bình tĩnh trả lời
- Em đi thăm những ai? - Chồng cô chen ngang
Cúc cảm thấy mọi
người nghi ngờ mình, cô cảm thấy như nghẹt thở, cô hét lên:
- Tôi thăm ai là chuyện của tôi? Tôi có quyền
mà, nhưng tôi nói để mấy người biết, tôi không làm ba cái chuyện trái đạo lí
nhơ nhớp như vậy đâu?
Chồng cô quát to:
- Em im đi, nếu không có ý gì, sao em lại thân
thiết nói chuyện với thằng đó như vậy? Và mồng ba nó vào, mồng ba em lại đi hết
cả một buổi chiều, như vậy là thế nào?
Cúc không ngờ Trứ lại cư xử với cô như
vậy. Không nói thêm một lời nào, cô chạy vào buồng, đóng sập cửa lại - bỏ mặc
Trang lăn khóc, chửi rủa, và những lời lẽ cay độc của người chồng đầu ấp tay
gối kia như ngọn lửa gặp cơn gió dữ.
.
Đứa em trai út của Trứ ngày càng hung tàn hơn - nó đánh đập
hết thảy những người trong nhà không kể giờ giấc nào. Ban đầu, Cúc đưa tiền cho
nó để được yên thân, nhưng càng ngày nó càng đòi nhiều hơn, cô không còn đủ
tiền để đưa nữa - nó đập nát đồ đạc trong buồng hai vợ chồng cô, và đuổi tất cả
mọi người ra đường. Cúc rất muốn về nhà mẹ, nhưng cha, và chồng cô không cho
bảo như vậy là làm xấu hổ cho họ, với lại cô cũng không muốn cha, mẹ cô biết mà
đau lòng. Đành phải ăn bờ ngủ bụi thường xuyên.
Cúc có thai, cô muốn thuê nhà ở gần công ty để
dưỡng thai, và tiện việc đi làm – nhất là được yên thân mà nuôi con - nhưng cả
cha chồng, và chồng cô đều phản đối. Chồng cô bảo: “ Cô muốn mướn nhà ở riêng
để dễ bề trai gái hả? Bà thầy bói đã nói với tôi về cô rồi: “ Cô gái ấy đa
tình, có nhiều người thương, cô ta rất dễ phản bội, ngoại tình! ”. Vì vậy cô
phải đi về mỗi ngày ở nhà này nếu cô muốn còn là vợ tôi…”. Sau đó không lâu,
không hiểu vì đoạn đường đi làm xa, vì nỗi buồn lo thường xuyên ám ảnh, hay vì
lời nguyền rủa “ tuyệt tử, tuyệt tôn”
hiểm độc của cô nhân tình ngày nào mà cái thai bốn tháng trong bụng Cúc còn
không giữ được, đã chết lưu .
Trong nỗi
đau buồn vì mất con của Cúc - Trứ hầu như không quan tâm gì đến cô. Anh hay đem Cúc ra so sánh với hết người này
đến người khác. Và có lúc còn lớn tiếng nói: “ Sai lầm lớn nhất của anh là cưới
cô ”. Chưa hết, một hôm Trứ còn bảo thẳng với cô : Anh đã có một đứa con trai trước khi cưới cô,
nhưng vì mẹ nó không nghề nghiệp. chỉ bán gánh bún rêu thôi nên ba anh không
chấp nhận. Anh thuyết phục cô chấp nhận cho anh đi lại với người phụ nữ kia, để
con anh được nhận tổ tông, dòng họ…
Đến ngày ba chồng cô ngã bệnh, nằm liệt giường
đã mấy hôm, nhưng mấy anh chị em chỉ lo cải vả, chạnh chọe nhau, không ai lo
chạy chữa thuốc men gì cho ông cả - lại
tin lời của bà thầy bói nào đó bảo thằng út bị ma nhập, nên quay về phá nhà,
dẫn đến ba chồng phải đau như vậy chứ không sao. Không cần thuốc men gì cả. Phải
bầy mâm cổ cúng vái ba ngày ba đêm sẽ khỏi bệnh ngay thôi. Sau khi ba chồng cô
mất, mấy anh em lại liên kết lại đổ tội cho Cúc, bảo rằng cô khắc tuổi với ông
dẫn đến hại ông chết. Như bao lần - Cúc
không dám cải lại. Cô thầm nghĩ: Lý lẽ, sự thật - không hề có ở nơi con người mù
quáng, mà không còn có trái tim!
Sau khi cúng ba ngày của cha
chồng, Trứ đuổi cô ra khỏi nhà .
Anh ta nói:
- Cô còn ở đây làm gì? Cha tôi mất rồi, tôi
không muốn sự hiện diện của cô trong ngôi nhà này nữa. Cô hãy về nhà của cô đi?
- Nhưng vì sao vậy? Em cũng hết lòng vì cái
gia đình này mà, giờ ba mới mất sao anh lại đuổi em? - Nước mắt Cúc ràn rụa.
- Lúc ba tôi còn sống, cô không lo được gì
cho ông, ngay cả một chén cháo cũng không nấu được, cô xung khắc làm hại chết
ba tôi rồi, cô còn muốn ở lại ngôi nhà này sao?
Không thể chịu đựng
thêm nữa, Cúc nức nở - nói gằn từng tiếng trong cơn uất hận::
- Tôi không làm ba ông chết, mà ông ấy chết
là bỡi sự bất hiếu, ích kỉ, nhu nhược, mù quáng của anh, em nhà ông. Có ngày
nào mà anh em ông để cho ba yên đâu, lúc nào cũng đánh lộn, cơm ăn bữa đói, bữa
no, ngủ thì khi bờ, khi bụi. và đến khi ngã xuống đau, anh em ông lại hùa nhau
tin vào bói toán, không lo chữa trị cho ba viên thuốc nào, thì sao quay lại trách
tôi chứ?
Trứ
đập tay xuống bàn, giận dữ hét lớn:
- Cô ra khỏi nhà tôi mau, Tôi chỉ có một
người cha thôi, còn vợ thì tôi tìm đâu mà chẳng có, cô không lo được cho cha
tôi, mà còn hỗn hào như vậy à? Cha tôi mới chết mà cô đã làm loạn hết lên rồi.
Cúc nói như người say – giọng ráo hoảnh :
- Ông và anh em ông trách tôi chưa từng nấu
cháo cho ba? Nói vậy cũng nghe được à? Từ ngày tôi về làm dâu cái nhà này, tôi phải
ngày hai buổi nai lưng ra làm kiếm tiền để lo cho cái gia đình này, mấy anh em
của ông ở nhà cả mà, có ai làm gì ra tiền đâu? Không nấu cháo cho ba được hay
sao?
Ở nhà ngoài, mấy
đứa em chồng cô dấm dẳng chửi bới, mạt sát cô.
Trứ giơ tay lên định tát vào mặt Cúc nhưng
nghĩ sao lại thôi - anh bỏ đi ra ngoài đóng sầm cửa lại.
Điện thoại reo -
ba Cúc gọi. Ông bảo cô hãy lo thu xếp đồ về nhà ngay. Cúc không biết Trứ
đã điện thoại nói gì với ba cô, mà giọng ông buồn buồn: “ Con về nhà mình đi,
đừng ở đó nữa, người ta đã xua đuổi như vậy rồi, con còn luyến tiếc gì nữa? ”.
Cúc thẩn thờ đứng dậy – bước vào buồng - xếp vội đồ đạc. Ngay tối hôm ấy - Cúc rời khỏi ngôi nhà như chốn địa ngục kia…
Cúc về lại nhà mình, cô cảm thấy vừa buồn nản, vừa thất vọng –
nhưng tình cảm ấy không còn bám theo cô lâu – nó đã bị chai lì đi từ bao tháng
năm - đổi lại, là một cảm giác an bình , nhẹ nhỏm - không còn phải chịu đè nén
ấm ức, nơm nớp lo âu – hay luôn bị dày vò, ray rức nữa. Và cô đâm ra sợ những con
người trong cái gia đình u ám kia - sợ cả người chồng bạc nhược hẹp hòi – cô tự
hứa – sẽ không bao giờ quay trở lại chốn tối tăm ngục tù đó nữa. Cô muốn tự do.
Thong dong với cuộc sống hiện tại không còn dài của đời cô. Cúc nghĩ: “ Thà lênh đênh giữa dòng nước xoáy, còn hơn phải
cập bến tình ngầu đục nhơ nhớp cheo leo như vậy !”.
Điện thoại
bổng báo lại có tin nhắn. Là của Trứ. Từ ngày li hôn đến nay, ngày nào anh ta
cũng nhắn tin cho Cúc cả. Trong tin nhắn lúc nào anh ta cũng nói là rất ân hận,
và yêu thương cô nhiều, muốn cùng cô đi hết quảng đời cuối. Vậy mà hôm nay anh lại
tráo trở gởi tin : “ Anh sắp cưới vợ, một
người vợ ngoan hiền , có nghề nghiệp
đảm bảo - biết nghe lời chồng chứ không
bướng bỉnh hư đốn như cô đâu! ”. Một thoáng buồn. Và, Cúc cảm thấy thương
xót cho người phụ nữ sắp đi qua đời Trứ - sẽ tấp vào người chồng nhu nhược, ích
kỷ và ác tâm như anh ! Rồi cuộc đời sẽ ra sao? Cúc thở dài - nhớ đến lời của
người xưa: “ Đời người con gái mười hai
bến nước, tìm được bến trong thì suốt đời hạnh phúc, còn phải bến đục thì khổ
cả một đời… ”.
Cúc chợt mỉm cười – một niềm
vui lóe lên trong tâm hồn cô như tia chớp cực mạnh giữa màn đêm dày đặc : Riêng
Cúc, cô sẽ chọn cho mình bến nước thứ mười ba…
TRẦN MINH NGUYỆT

Truyện Ngắn
TRẦN MINH NGUYỆT
Cúc giật mình tỉnh dậy, cô mơ hồ không biết
đã là mấy giờ nhưng nghe ngoài trời vẫn còn mưa, tiếng ếch nhái râm ran đó đây
vẳng lại.như khúc nhạc buồn hiu quạnh muôn thuở của đồng quê. Không hiểu sao,
Cúc rất sợ đêm đen, và rất sợ nghe những âm thanh hoang dã quen thuộc não lòng
kia. Bóng tối và tiếng côn trùng, tiếng ếch gọi bầy giữa trời khuya, dường như
luôn gợi cho Cúc nhớ lại một quãng đời chìm nổi lao đao đã qua…
Cúc lấy chồng muộn - nhà chồng cô ở giữa cánh đồng hoang vắng,
rải rác xung quanh mấy nóc nhà thưa thớt. Chồng của cô là một người nhu nhược
không có chính kiến gì của riêng mình cả, mọi chuyện lớn nhỏ anh ta đều nghe
theo lời ba. và mấy đứa em. Trong gia đình cô là con dâu, là chị dâu - xét cho
cùng, cũng chỉ là người ngoài tộc không hơn không kém. Cúc biết rất rõ điều đó,
nhưng thuyền đời đã neo bến rồi, cô biết làm sao?
Ngay tuần đầu
tiên về nhà chồng, tình cờ Cúc đã có cuộc nói chuyện qua điện thoại với cô gái
mà cô ta tự xưng là người tình cũ của Trứ - chồng cô.
Giọng một cô gái
trong trẻo, nũng nịu:
- Anh ơi! Mấy hôm nay anh bận lắm hay sao mà
không lên thăm em?
Cúc im lặng một lúc
- trả lời :
- Anh Trứ có việc phải đi ra ngoài rồi. Xin
lỗi! Lúc nào về tôi nói anh ấy gọi lại cho cô nhé?
Vẫn giọng dịu dàng của cô gái
- Dạ! vậy cũng được, nhưng cô là ai? Sao cô cầm
máy của anh Trứ?
Cúc thành thật:
- Tôi là vợ anh ấy…
Có tiếng cười khe
khẻ ở đầu dây bên kia
- Chị hỏi vậy thôi? Chứ chị biết em là ai
rồi? Em là Trúc hay Trang vậy? ( tên của hai đứa em chồng cô).
Hơi ngạc nhiên nhưng
giọng Cúc vẫn điềm tĩnh :
- Tôi nói thật mà, tôi là vợ của anh Trứ.
Chúng tôi mới kết hôn hơn một tuần nay …
Giọng cô gái bỗng
đổi khác – trủng thấp, bàng hoàng:
- Cô không nói đùa với tôi chứ? Cô quen anh
Trứ khi nào mà kết hôn mau vậy?
Cúc khẻ cười:
- Tôi quen anh ấy chỉ hơn
một tháng thôi, cũng là duyên phận thôi cô ạ.- Cúc ngập ngừng - Nhưng mà cô là
ai?
Một giọng nói rõ to, như thét vào tai cô:
- Tôi là người yêu của anh ấy, cô nghe rõ
không? Chúng tôi quen nhau đã hơn hai năm rồi? Cô là ai mà dám chen ngang vào
để phá hạnh phúc của tôi hả?
Cúc cảm thấy bất ngờ - hơi xao động, nhưng
vẫn gắng giữ giọng bình tĩnh:
- Tôi có biết cô là ai đâu? – nhếch cười - mà
tôi có cướp tình yêu của của cô đâu chứ? Gia đình anh Trứ xin hỏi cưới tôi đàng hoàng
mà? Cô muốn nói gì thì đợi anh ấy về rồi hỏi đi? Tôi xin lỗi…
Dứt lời, Cúc cúp máy. Cúc cảm thấy một nỗi
băn khoăn thắt thỏm dấy lên trong lòng mỗi lúc một lớn dần. Nó như đang chẹn
ngang ngực cô, khiến cô cảm thấy khó thở! Cúc lẩm bẩm : “ Sao lại có chuyện lạ
lùng vậy? Vậy là Trứ đã lừa dối mình thật sao? “
Từ đó trở đi,
hễ cứ vào giữa đêm khuya, hay những ngày rằm, mồng một đầu tháng - cô ta dùng
những lời lẽ chửi rủa cay độc nhất với vợ chồng cô. Cúc nhớ như in hai câu
nguyền rủa mà cô ta hay lập lại : “ Cô
xấu quá, không kiếm được ai nên cô dùng tiền mua anh ấy phải không? Đồ trơ trẽn, đồ thâm độc, cô mà có chết thì âm phủ
cũng không chứa cô”. Và “ Tôi nguyền
rủa cho hai người tuyệt tử, tuyệt tôn, cả đời khổ sở, bất an cho đến chết”. Cúc đã nhiều lần khuyên và năn nỉ
Trứ đổi sim điện thoại đi để không còn bị nghe những lời hồ đồ sân giận kia,
nhưng chồng cô mê tín không chịu thay sim mới vì anh ta cho rằng: “ Sim anh dùng là sim ăn nên làm ra, hợp với ngày sinh,
tháng đẻ của mình, đổi sẽ xui lắm em à! ”. Để trấn an Cúc, Trứ chỉ đồng ý tắt
máy khi bắt đầu đi ngủ!
Trong nhà,
Trúc và Trang - hai đứa em chồng, đã lớn mà vẫn chưa lập gia đình. Không phải
chúng không tìm được ai cho mình, mà chỉ vì nghe cha bảo phải ở vậy lo làm nuôi cho mấy đứa em trai
ăn học đến nơi đến chốn đã, mà không dám bảy tỏ ý kiến gì riêng của mình. Trong
nhà này, không có tiếng nói của Trang, Trúc hay cô - mà chỉ có tiếng nói người cha – tiếp theo là Trứ, và mấy
đứa em trai của Trứ mà thôi – chỉ có đàn ông là có quyền quyết định mọi chuyện
lớn nhỏ cho tất cả mà thôi.
Tuy được
nuôi chìu mọi thứ, nhưng đứa em trai út học hành không ra gì, năm nào cũng phải
thi lên lớp hoặc Trứ phải đến từng nhà giáo viên xin thêm điểm. mà tính ngang
ngược, hung dữ không ai trong nhà trị nổi. Nó hành hung Trang và Trúc – thậm
chí cả Trứ, để đòi tiền mỗi ngày. Nếu không kịp đưa cho là nó đập phá nhà cửa,
và đòi xua đuổi hết thảy mọi người. Nó xách đồ đạc, áo quần của Trang và Trúc
và đôi khi của cả Cúc nữa - ném ra đường, Cảnh nhà xào xáo, bất hạnh như vậy thì có ai
dám đến hỏi hai người em của Trứ làm vợ
nữa đâu? Người xưa thường bảo, nếp nhà không có, thì làm sao có được nếp người?
Tuổi xuân của Trang và Trúc cứ thế trôi đi - Trúc và
Trang chỉ còn biết âm thầm giữ lại cho mình chữ tình mơ mộng trong lòng mà
thôi, còn cuộc tình thật đã bị sự vô tâm của người cha, sự yếu hèn nhu nhược
của người anh, và sự độc ác, ích kỉ của những đứa em lấy mất đi rồi.
Năm Trúc 30 tuổi - cô thương một người ở huyện bên, được gia đình
hai bên chấp nhận. Những tưởng mọi chuyện sẽ xuôi chèo mát mái, rồi cô cũng sẽ có
một gia đình êm ấm như Trâm, nhưng thêm một lần nữa - chính Trâm - cô em ruột
của Trúc, đã ngăn cản không cho đám cưới kia diễn ra. ( Trâm là em kề Trúc
nhưng đã lấy chồng trước hai chị vì Trâm ở nhà không làm được gì, không giỏi
giang như Trúc và Trang). Không ai hiểu vì lý do gì Trâm lại đặt điều nói xấu
Trúc với gia đình người yêu của cô. Vậy là cuối năm đó người cô yêu đi lấy vợ
khác. Trúc vẫn một mình lặng lẽ, và không còn dịp nào để nhắc đến chuyện chồng,
con nữa.
Trang
cũng có nhiều lần yêu, nhưng bến hạnh phúc của cô cũng xa vời không đến được.
Cô yêu Linh, và gia đình Linh đã mời gia đình cô qua thăm nhà để bàn tính
chuyện hôn nhân. Nhưng gia đình cô ngày nào cũng cải lộn, rối ren, ai mà có
thời gian quan tâm đến thân phận của cô nữa đâu? Ba, mẹ Linh chờ một tháng, rồi
hai tháng, cũng không thấy ai qua thăm nhà - dù đã cho Linh đi mời mấy lần. Họ
tự ái, không chấp nhận Trang nữa, bắt Linh đi cưới một cô gái khác trong làng.
Bẵng đi một thời gian khá lâu - một
hôm, Cúc đi làm về thấy trong nhà có người đàn ông lạ, Trang cười rạng rỡ - giói
thiệu với cô là bạn trai của mình. Bữa ăn tối diễn ra trong không khí thật tẻ
nhạt, dường như không ai muốn chào đón, thân thiện với người con trai lạ tên là
Cường kia? Thấy vậy, Cúc phải tìm chuyện để hỏi, tìm chuyện để nói cho anh ta
bớt ngượng, được tự nhiên - và cô em chồng của cô bớt khó xử. Người con trai ở
chơi với Trang, với gia đình cô hai ngày và từ giả về quê, với lời hứa hẹn là
mồng ba Tết sẽ đưa ba vào thăm nhà tiến hành lễ hỏi.. Nhưng anh ta ra đi và
mang theo luôn lời hứa kia, bỏ lại Trang mong ngóng từng ngày. Mồng mười tết, Trang
buồn đi xem bói, bà thầy bói lẻo mép ác tâm đã phán rằng: “ Anh ta có quay trở
lại tìm Trang nhưng gặp một người phụ nữ khác trong gia đình ngăn cản nên thôi ”.
Và bà còn nói thêm: “ Anh ta rất thương yêu người phụ nữ ấy… ”. Thế là mọi nỗi
nghi ngờ đều đổ dồn cho Cúc, vì trong ngôi nhà này ngoài Trang ra chỉ có Cúc là
đối xử tốt với Cường hai hôm anh ta có mặt ở đây mà thôi.
Trang gào khóc :
- Tôi biết là ai trong cái nhà này làm chuyện
đó rồi? Đồ tồi bại, người yêu của người khác mà cũng muốn cướp…
Ba chồng Cúc đột
nhiên nhìn thẳng vào mặt cô và hỏi:
- Hôm mồng ba, chồng con đi thăm xuân bạn bè,
đồng nghiệp con không đi cùng, sau đó con đi đâu suốt buổi chiều vậy?
- Thì con cũng đi thăm bạn cùng công ty mà - Cúc
cố bình tĩnh trả lời
- Em đi thăm những ai? - Chồng cô chen ngang
Cúc cảm thấy mọi
người nghi ngờ mình, cô cảm thấy như nghẹt thở, cô hét lên:
- Tôi thăm ai là chuyện của tôi? Tôi có quyền
mà, nhưng tôi nói để mấy người biết, tôi không làm ba cái chuyện trái đạo lí
nhơ nhớp như vậy đâu?
Chồng cô quát to:
- Em im đi, nếu không có ý gì, sao em lại thân
thiết nói chuyện với thằng đó như vậy? Và mồng ba nó vào, mồng ba em lại đi hết
cả một buổi chiều, như vậy là thế nào?
Cúc không ngờ Trứ lại cư xử với cô như
vậy. Không nói thêm một lời nào, cô chạy vào buồng, đóng sập cửa lại - bỏ mặc
Trang lăn khóc, chửi rủa, và những lời lẽ cay độc của người chồng đầu ấp tay
gối kia như ngọn lửa gặp cơn gió dữ.
.
Đứa em trai út của Trứ ngày càng hung tàn hơn - nó đánh đập
hết thảy những người trong nhà không kể giờ giấc nào. Ban đầu, Cúc đưa tiền cho
nó để được yên thân, nhưng càng ngày nó càng đòi nhiều hơn, cô không còn đủ
tiền để đưa nữa - nó đập nát đồ đạc trong buồng hai vợ chồng cô, và đuổi tất cả
mọi người ra đường. Cúc rất muốn về nhà mẹ, nhưng cha, và chồng cô không cho
bảo như vậy là làm xấu hổ cho họ, với lại cô cũng không muốn cha, mẹ cô biết mà
đau lòng. Đành phải ăn bờ ngủ bụi thường xuyên.
Cúc có thai, cô muốn thuê nhà ở gần công ty để
dưỡng thai, và tiện việc đi làm – nhất là được yên thân mà nuôi con - nhưng cả
cha chồng, và chồng cô đều phản đối. Chồng cô bảo: “ Cô muốn mướn nhà ở riêng
để dễ bề trai gái hả? Bà thầy bói đã nói với tôi về cô rồi: “ Cô gái ấy đa
tình, có nhiều người thương, cô ta rất dễ phản bội, ngoại tình! ”. Vì vậy cô
phải đi về mỗi ngày ở nhà này nếu cô muốn còn là vợ tôi…”. Sau đó không lâu,
không hiểu vì đoạn đường đi làm xa, vì nỗi buồn lo thường xuyên ám ảnh, hay vì
lời nguyền rủa “ tuyệt tử, tuyệt tôn”
hiểm độc của cô nhân tình ngày nào mà cái thai bốn tháng trong bụng Cúc còn
không giữ được, đã chết lưu .
Trong nỗi
đau buồn vì mất con của Cúc - Trứ hầu như không quan tâm gì đến cô. Anh hay đem Cúc ra so sánh với hết người này
đến người khác. Và có lúc còn lớn tiếng nói: “ Sai lầm lớn nhất của anh là cưới
cô ”. Chưa hết, một hôm Trứ còn bảo thẳng với cô : Anh đã có một đứa con trai trước khi cưới cô,
nhưng vì mẹ nó không nghề nghiệp. chỉ bán gánh bún rêu thôi nên ba anh không
chấp nhận. Anh thuyết phục cô chấp nhận cho anh đi lại với người phụ nữ kia, để
con anh được nhận tổ tông, dòng họ…
Đến ngày ba chồng cô ngã bệnh, nằm liệt giường
đã mấy hôm, nhưng mấy anh chị em chỉ lo cải vả, chạnh chọe nhau, không ai lo
chạy chữa thuốc men gì cho ông cả - lại
tin lời của bà thầy bói nào đó bảo thằng út bị ma nhập, nên quay về phá nhà,
dẫn đến ba chồng phải đau như vậy chứ không sao. Không cần thuốc men gì cả. Phải
bầy mâm cổ cúng vái ba ngày ba đêm sẽ khỏi bệnh ngay thôi. Sau khi ba chồng cô
mất, mấy anh em lại liên kết lại đổ tội cho Cúc, bảo rằng cô khắc tuổi với ông
dẫn đến hại ông chết. Như bao lần - Cúc
không dám cải lại. Cô thầm nghĩ: Lý lẽ, sự thật - không hề có ở nơi con người mù
quáng, mà không còn có trái tim!
Sau khi cúng ba ngày của cha
chồng, Trứ đuổi cô ra khỏi nhà .
Anh ta nói:
- Cô còn ở đây làm gì? Cha tôi mất rồi, tôi
không muốn sự hiện diện của cô trong ngôi nhà này nữa. Cô hãy về nhà của cô đi?
- Nhưng vì sao vậy? Em cũng hết lòng vì cái
gia đình này mà, giờ ba mới mất sao anh lại đuổi em? - Nước mắt Cúc ràn rụa.
- Lúc ba tôi còn sống, cô không lo được gì
cho ông, ngay cả một chén cháo cũng không nấu được, cô xung khắc làm hại chết
ba tôi rồi, cô còn muốn ở lại ngôi nhà này sao?
Không thể chịu đựng
thêm nữa, Cúc nức nở - nói gằn từng tiếng trong cơn uất hận::
- Tôi không làm ba ông chết, mà ông ấy chết
là bỡi sự bất hiếu, ích kỉ, nhu nhược, mù quáng của anh, em nhà ông. Có ngày
nào mà anh em ông để cho ba yên đâu, lúc nào cũng đánh lộn, cơm ăn bữa đói, bữa
no, ngủ thì khi bờ, khi bụi. và đến khi ngã xuống đau, anh em ông lại hùa nhau
tin vào bói toán, không lo chữa trị cho ba viên thuốc nào, thì sao quay lại trách
tôi chứ?
Trứ
đập tay xuống bàn, giận dữ hét lớn:
- Cô ra khỏi nhà tôi mau, Tôi chỉ có một
người cha thôi, còn vợ thì tôi tìm đâu mà chẳng có, cô không lo được cho cha
tôi, mà còn hỗn hào như vậy à? Cha tôi mới chết mà cô đã làm loạn hết lên rồi.
Cúc nói như người say – giọng ráo hoảnh :
- Ông và anh em ông trách tôi chưa từng nấu
cháo cho ba? Nói vậy cũng nghe được à? Từ ngày tôi về làm dâu cái nhà này, tôi phải
ngày hai buổi nai lưng ra làm kiếm tiền để lo cho cái gia đình này, mấy anh em
của ông ở nhà cả mà, có ai làm gì ra tiền đâu? Không nấu cháo cho ba được hay
sao?
Ở nhà ngoài, mấy
đứa em chồng cô dấm dẳng chửi bới, mạt sát cô.
Trứ giơ tay lên định tát vào mặt Cúc nhưng
nghĩ sao lại thôi - anh bỏ đi ra ngoài đóng sầm cửa lại.
Điện thoại reo -
ba Cúc gọi. Ông bảo cô hãy lo thu xếp đồ về nhà ngay. Cúc không biết Trứ
đã điện thoại nói gì với ba cô, mà giọng ông buồn buồn: “ Con về nhà mình đi,
đừng ở đó nữa, người ta đã xua đuổi như vậy rồi, con còn luyến tiếc gì nữa? ”.
Cúc thẩn thờ đứng dậy – bước vào buồng - xếp vội đồ đạc. Ngay tối hôm ấy - Cúc rời khỏi ngôi nhà như chốn địa ngục kia…
Cúc về lại nhà mình, cô cảm thấy vừa buồn nản, vừa thất vọng –
nhưng tình cảm ấy không còn bám theo cô lâu – nó đã bị chai lì đi từ bao tháng
năm - đổi lại, là một cảm giác an bình , nhẹ nhỏm - không còn phải chịu đè nén
ấm ức, nơm nớp lo âu – hay luôn bị dày vò, ray rức nữa. Và cô đâm ra sợ những con
người trong cái gia đình u ám kia - sợ cả người chồng bạc nhược hẹp hòi – cô tự
hứa – sẽ không bao giờ quay trở lại chốn tối tăm ngục tù đó nữa. Cô muốn tự do.
Thong dong với cuộc sống hiện tại không còn dài của đời cô. Cúc nghĩ: “ Thà lênh đênh giữa dòng nước xoáy, còn hơn phải
cập bến tình ngầu đục nhơ nhớp cheo leo như vậy !”.
Điện thoại
bổng báo lại có tin nhắn. Là của Trứ. Từ ngày li hôn đến nay, ngày nào anh ta
cũng nhắn tin cho Cúc cả. Trong tin nhắn lúc nào anh ta cũng nói là rất ân hận,
và yêu thương cô nhiều, muốn cùng cô đi hết quảng đời cuối. Vậy mà hôm nay anh lại
tráo trở gởi tin : “ Anh sắp cưới vợ, một
người vợ ngoan hiền , có nghề nghiệp
đảm bảo - biết nghe lời chồng chứ không
bướng bỉnh hư đốn như cô đâu! ”. Một thoáng buồn. Và, Cúc cảm thấy thương
xót cho người phụ nữ sắp đi qua đời Trứ - sẽ tấp vào người chồng nhu nhược, ích
kỷ và ác tâm như anh ! Rồi cuộc đời sẽ ra sao? Cúc thở dài - nhớ đến lời của
người xưa: “ Đời người con gái mười hai
bến nước, tìm được bến trong thì suốt đời hạnh phúc, còn phải bến đục thì khổ
cả một đời… ”.
Cúc chợt mỉm cười – một niềm
vui lóe lên trong tâm hồn cô như tia chớp cực mạnh giữa màn đêm dày đặc : Riêng
Cúc, cô sẽ chọn cho mình bến nước thứ mười ba…
TRẦN MINH NGUYỆT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét