Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Xuan xa
Xuân xa

Thơ chuvươngmiện

Chim bỏ rừng nhìn cây mà khóc ?
Ngươì bỏ ngừơì cá lóc ống tre
Còn đây xôi nắm ly chè , ăn

Cho đỡ bụng mà nghe nát lòng ?
Làm cái phận lòng tong tép nưóc
suốt 1 thời xuôi ngược trong ao ?
nhìn lên nào thấy chi nào , toàn
3 cái chuyện tầm phào tầm phơ
kẻ đổ thừa trận cờ thiếu pháo
kẻ than dài có gạo thiếu xe ?
ta thời mong mãi xuân xa , xuân
gần có mấy con gà trống trơ ?
ngoài triền nuí hoa mơ hoa chuối
trong lòng  nhà cơm nguội trà khô
xuân qua mà chán th6áy mồ , xuân
ơi xuân cứ lững lờ nghe xuân?

34 năm

Cái mới ngẹn họng nuốt không vô
Cái cũ lần lần quên lãng hết ?
tuổi càng ngày chất chồng càng thấm
mệt đôi  khi dở mấy tạp chí
văn học đọc thơ văn ? nhìn chung
chung thế giới khó khăn ? văn chương
không ai cấm và cũng không ai
ngó nhạc nhoẽ nghe hoài trăng lu
trăng tỏ cái cũ còn hiểu lờ
mờ cái mới không hiểu trơn ? hầu
như đồng lúa bờ tre sông nuí
chả còn ? điệu lý điêu hò hình
như biến mất ? cũng chả khác gì ?
cái nghề tẩm quất đấm bóp không
còn ? toàn chỉ giác hơi ? bạn hưũ
thâm niên quá vãng hết rồi nhìn
với ngó quê nhà ? quê ngừơì lạ
hoắc trên tàng cây dứơí lòng đừờng
toàn quạ đen diều hâu kêu quàng
quạc ? mở ti vi nhiều đài toàn
quảng cáo chợ gưỉ tiền và trám
phim tàu ? cuả xính xáng Cầm Dùng
cuả nữ sĩ Quỳnh Diều càng xem
 càng moỉ mắt ? tìm bao nhiêu năm ?
cái gì mất đã mất ? làm kiếp
con ngừơì chán hơn ngủ gật nhạt
mồm hơn cơm nguội chè thiu ? gió
5 non 9 biển thổi tiêu điều ?
Ta giống vuờn 3 tiêu ? xơ xác
 Lá nhìn trước nhìn sau ? toàn quê
Thiên hạ

Chuvươngmiện



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét