CHIỀU QUA TÀ DÔN
NHỚ NGUYỄN BẮC SƠN
Nguyễn Dương Quang
chiều ngang qua Tà Dôn
gió hát se se buồn
lời xưa đau kẽ đá
đìu hiu hương rạ thơm
qua rồi mùa chinh chiến
không là những cốt khô
tao với mày hóa trẻ
ra chút hồn ngu ngơ
ngực Tà Dôn vẫn thở
thời gian tàn lụi mau
những trái tim bất lực
ngàn năm lăn về đâu
chiều ngang qua Tà Dôn
bóng mây theo cũng buồn
tao quên mình đang sống
làm sao quên mày? Sơn!
Nguyễn Dương Quang
Quốc lộ I, 1994
CHÂN KHÔNG
Đỗ Hồng Ngọc
Gửi Nguyễn Bắc Sơn
Thơ ngươi hào khí ngất trời
Hơi men ngất đất hơi người ngất ngây
Từng phen ta đọc mà cay
Thương người thơ sống một đời cực Đông
Một gùi đầy ắp chân không
Lênh đênh xuống núi giữa mênh mông người…
Đỗ Hồng Ngọc
TIỄN BIỆT NGUYỄN BẮC SƠN
Nguyễn Lương Vỵ
Bạn đã về với diệu âm bay
Phan Thiết nắng rưng rưng sáng nay
Chớm thu chưa lạnh trời phương ấy
Mà buốt lòng ta ở chốn này
Mà nhớ lắm câu thơ bạt mạng
Một thời sặc máu của quê hương
Hồ trường say ngất trời ưu hận
Ngâm tràn cho đỡ bớt bi thương
Mà nhớ lắm câu thơ bầm dập
Một thời khô huyết của ly tan
Chiến tranh? Dấu hỏi không lời đáp
Chỉ có mồ ma réo ngập tràn
Mà nhớ lắm câu thơ phiêu hốt:
Mắt người như cánh hoa sen xanh (*)
Diệu âm Bát Nhã Ba La Mật
Hẹn sẽ về cùng bạn hòa thanh.
Nguyễn Lương Vỵ
Ghi chú:
Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn (tên thật là Nguyễn Văn Hải), sinh
năm 1944 tại Phan Thiết, từ trần lúc 9 giờ sáng ngày 04.08.2015 tại quê nhà
(theo tin từ nhà thơ Võ Chân Cửu qua email). 2 tập
thơ tiêu biểu: Chiến Tranh Việt Nam
Và Tôi (NXB Đồng Dao, Sài Gòn, 1972)- Ở Đời Như Một Nhà Thơ Đông Phương (NXB
Trẻ, Sài Gòn, 1995).
(*) Mắt người như cánh hoa sen xanh
Mắt của rừng nai mắt của tình
Một sáng ta về ngây ngất nhớ
Âm thầm thu phát những âm thanh.
(Diệu Âm - Nguyễn Bắc Sơn)
TIỄN NGUYỄN BẮC SƠN
Trần Bảo Định
Tôi biết anh những ngày yên tiếng súng
Chiều Sông Mao buồn như mắt Champa
Sóng biển hát. Ôi! Miệng đời rẽ rúng
Câu thơ anh, đủ kích thước quê nhà!
Con chữ trôi theo dòng thơ khí phách
Nợ tang bồng hạt giống nẩy mầm xanh
Người bảo Nhà thơ khai sơn phá thạch
Mở đường đi về chốn ấy thanh bình!?
Niềm khát vọng chìm trăng sương trắng sữa
Cơn đau đời câu chữ biến nghênh ngang
''Việt Nam chiến tranh và tôi'' thừa mứa
Bom đạn nào làng mạc cháy tan hoang?
Thì đã, bảy mươi tư mùa gió chướng
Đủ rồi anh, thi sĩ đất Phan thành
Tim yếu dần, vững lòng không đổi hướng
Buổi ban mai, mây trắng níu trời xanh!
Tôi tiễn Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn
Ngủ yên anh nhé! Giấc vô thường
Quê nhà chẳng phụ người nhơn nghĩa
Hạt lệ tình thân thay nén hương!
trần bảo định

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét