TÌNH SI.
thơ Kha Tiệm Ly
Ta đếm lỡ làng theo bước đi,
Hoa ai rơi trải bước em về.
Để tình ta chết theo hoa ấy,
Đành mượn thơ sầu khóc biệt
ly.
Bởi chẳng là màu hoa phượng đỏ,
Nên tô không thắm má môi
duyên.
Cũng không quên tiếng yêu
ngày đó,
Nên mượn gió về hôn tóc em!
Lỡ rớt yêu thương vào đáy
chén,
Lung linh hình bóng một giai
nhân,
Câu Quan Họ làm nhũn lòng đất
sét,
Từ tóc mây che nửa mặt thiên
thần.!
Quán đời nay bỗng dưng xa lạ,
Vết hằn sâu mãi bước gian
truân.
Rót chén, sầu nghiêng theo
mái lá,
Nhớ người, nên rượu cũng bâng
khuâng?
Rượu thiếu men tình nên hóa
nhạt,
Từ thiên thần vút cánh bay
cao.
Cát về mang nỗi buồn sa mạc,
Ôm mối tình si tự lúc nào?
TÌNH CÁT.
Chẳng phải con đò neo bến nước,
Mà bao lần tiễn khách sang
sông.
Đắng cay nêm vị đời chua
chát,
Nên chút heo may cũng lạnh
lùng.
Và từ đó ta làm thân hạt cát,
Mặc gió đời vùi dập biết bao
phen.
Mượn sức gió vút lên trời cao
ngất,
Mơ thành mưa ve vuốt má môi
em.
Nhặt từng chiếc lá vàng rơi rụng,
Để vá quàng một khối hồn đau.
Lại ôm ấp thêm mảnh tình vô vọng,
Nên đời ta toàn rượu nhạt,
thơ sầu!
Từ muôn kiếp ta là thân hạt
cát,
Mượn gió đời tim một cõi
phiêu diêu.
Rồi lốc xoáy lại cuốn về sa mạc,
Nên ngàn đời không tìm được
hương yêu!
Em muôn thuở vẫn là hoa thơm
ngát,
Ta như bình sành mượn chút
hơi men.
Còn ta mãi vẫn là thân hạt
cát,
Mượn gió đời hôn trộm gót chân
em!
Kha Tiệm Ly

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét