Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Anh Mai Linh



CÓ MT DÒNG SÔNG NHƯ TH
PHAM DUC NHI


.

Trong mt chuyến về thăm quê hương, nhờ trang Web Trn Nhương tôi đã quen biết nhà thơ, ha sĩ Trn Nhương ( chủ trang Web ). Nhà thơ kiêm ha sĩ này rt ci m, vui v, và nhit tình giúp tôi có dp gp g, trò chuyn vi các nhà văn,


nhà thơ Vit Nam trong đó có nhà thơ Hu Thnh, ChTch Hi Nhà Văn Vit Nam. Biết quê vợ tôi ở Đồ Sơn, anh Trn Nhương đã mách nước cho tôi đến tìm gp mt nhà thơ ni tiếng ca Hi Phòng, làm chủ khách sn Hoa Thành Đạđồ sộ ở Đồ Sơn, nhà thơ Trnh Anh Đạt. Trnh Anh Đạt và tôi đã mau chóng vượt qua được cái hàng rào xã giao khô cng. Chúng tôi có nhiu bui ngi ung chè Núi Đối nói chuyn thơđọc và nghe thơ ca nhau. Hai anh em đã thân nhau và trao đổi vi nhau khá nhiđiu sâu kín. Qua Trnh Anh Đạt tôi nhđược giy mi tham dự ngày thơ Nguyên Tiêu và gp, trò chuyn vi mt snhà thơ trong Hi Nhà Văn Vit Nam. Ri các sân thơVăn Miếu tôi may mđược tháp tùng mt nhóm các nhà thơ min Bđăn khuya. Bên chén chè, ly rượu các anhđã cho phép tôi bước vào khung tri thơ rt riêng tư, rt chân tht ca mi người. Sau đó, nhân cuc trin lãm mthut ca mt số ha sĩ Hi Phòng tôi lđược gp các anh mt ln na. Nhng cuc trò chuyn bên lề này đã giúp tôi vỡ lẽ ra nhiđiu thú v; sự hiu biết về thơ ca ca tôi cũng được mở rng thêm. Tôi đã được các tác gitng nhiu tp văn, thơ có giá trị tham kho. Anh Đạt cũng cho tôi mt phn khá nhiu trong số thơ anh sưu tp. Và đặc bit, anh đã cao hng viết tng tôi mt bài thơ knim Ngày Thơ Nguyên Tiêu ti Văn Miếu.

PHÚT BÌNH YÊN VĂN MIU

( Tng PhĐức Nhì, nhà thơ Mỹ gc Vit )

Anh từ Texas về đây

Bn thơ dang rng vòng tay đón chào

Bỏ qua thủ tc ngoi giao

Toàn thng lính trn thuở nào chong nhau!

Người mẻ trán, kẻ sđầu

Trở gii trái gió ngđau mt mình

Duyên thơ ni nhp ân tình

Ri tay súng, chng phi rình rp ai

Vào nơi trng dng hin tài

Qua Khuê Văn Các sánh vai cùng người

Thơ hay vt thả đỏ tri

Rưng rưng ánh mt rng ngi la thiêng!

Vượt lên giông bão trăm min

Quê hương ơi! Phút bình yên diu k!

Văn Miếu Quc Tử Giám

Nguyên Tiêu Canh Dn

Trnh Anh Đạt

Sau khi tôi trở về M, anh Đạt và tôi cũng thnh thongđin thoi thông báo cho nhau nhng nét mi trong sinh hot văn hở trong nước và hi ngoi. Tháng 10 năm 2010 gia đình anh Đạt qua Mỹ dự lễ cưới ca con gái California. Sau khi chu du vài thành phố có đông người Vit tỵ nn anh Đạt gđin thoi hi tôi:

" Chiến tranh đã chm dt hơn 30 năm mà sao người Vit hi ngoi vn còn ác cm, vđốđầu vi nhng người Cng Sn ?

Tình cm ca anh Đạt dành cho tôi sâu đậm như thế nên tôi thy mình có bn phn phi cho anh câu trả li thành tht.

Sau 30/4 /1975 chính sách ci tđã làm cho người dân min Nam ngỡ ngàng choáng váng. Sau kỳ hn 2 tháng, ri 3 năm, hàng trăm ngàn cu quân nhân, viên chc chính quyn min Nam vn bin bit không v, vn còn phi chđọđày trong

các tri tp trung ri rác khp nơi trên đất nước. Lúc đó gia đình nhng ngườđi ci to mi biết mình bị la. Sla dy, cùng vi nhng hệ quả đau thương khác ca chính sách ci to, dường như đã đâm mt nhát dao vào ngc người dân min Nam, đã đào mt con sông ngăn cách lòng người Nam Bc. Vết thương y giờ vn cònđang rỉ máu; con sông y giờ vn còn rt rng và chưa có cu ni lin hai b. Và tôi viết tiếp câu trả li bng mt bài thơ.

BỜ VN QUÁ XA

( trả li mt người bn )

(Tng bn thơ Trnh Anh Đạt và cô vợ người Hoa)

Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhy Dù

năm 75, 29 tháng tư

khi đoàn tàu chở đơn vị tôi

chun bị ri Vũng Tàu hướng ra Đông Hi

thương cha mẹ già, đàn em di

tôi bước lên b

ở li quê hương

nhưng cha mẹ già chưđược gp

cũng chưa thy mđàn em

các anh, nhng người chiến thng

súng dí sau lưng

đẩy tôi vào tri tp trung

ri bng nhng li di trá

trái tim vô tình
tia nhìn thù hn

các anh cướp mt ca tôi

nhng tháng năđẹp nht cuđời

tôi có người bn

đói lòng moi my củ khoai

các anh đập nát xương bàn tay

mãi mãi mang thương tt

mt người khác

lâu ngày thèm tht

chp vi con nhái bên đường

bỏ vào mm nut chng

báng súng AK
các anh lao vào ngc, vào bng

cho đến khi con nhái phòi ra

con nhái lúc vào màu xanh
lúc ra thành màu đỏ

tôi trở về trên đôi nng g

nhìn nhà dt, ct lung lay

cha chếđọđày

các em tứ tán

mẹ tui già, sc yếu

vn giãi nng, dm sương

tôi cn răng lìa bỏ quê hương

tìm sự sng

trở về thăm quê my ln

trên đường từ Nam ra Bc

tôi cũng đôi khi nếđược

chút dư vị ca chiến tranh

tôi gp cả thương binh

từ hai phía

kẻ chng nng, người ngi xe lăn

kẻ mt tay, người sđầu, vo c

họ bun ti vì phi sng đờđói kh

nhưng không thy ai lên tiếng oán hn

vi h, gia chiến trường

" chuyn thường tình mũi tên hòn đạn."

ở M, tôi quen vợ chng người Hoa

vợ giáo chc, chng lut sư

yêu nhau tha thiết

nhưng định mnh trớ trêu, oan nghit

cô vợ bị hiếp dâm

ít lâu sau đẻ thng con

đen như ct nhà cháy

anh chng ôm mt khóc như điên như di

chy ra khi phòng sanh

vợ tay nm cht thành giường

ngt lm

trở về nhà

cô vợ trẻ người Hoa

đã có thể gt nước mt cho đđứa con khác màu da

để mi ngày người chng

khi thy vết thương lòng

bị chà đi, xát li

nhưng các bn tôi

làm sao có thể cht bỏ bàn tay ca mình?

làm sao có thể ct bỏ lá phi ca mình?

nên mi lúc trở tri,

đau đớn

li nhớ đến các anh

không ging nhng thương binh

( mũi tên hòn đạn vô tình )

các bn tôi mang thương tt

bđôi tay độc ác

bi trái tim độc ác

ca các anh

sau chiến tranh

đối xử vi nhng ngườở bên kia chiến tuyến

nhưng cùng tiếng nói, màu da

biết bao nhiêu phương cách đưa ra

các anh chn phương cách tàn độc nht

các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách

nay li ngi chm chệ trên b

í i vy chúng tôi qua

tiếc rng…… bờ vn… quá xa.

Thy tôi mon men ở bên này bờ sông Trnh Anh Đạđã li ra đón tôi ở gia dòng. Cứ mi do ngi bên nhau ung chè nói chuyn thơ, dòng sông y trong tôi li hđi mt ít. Mt ln tôi ngăn ko, ung chè vi anh Đạt và vợ anh- chị Hoa- nói chuyn tình yêu, gia đình, nuôi dy con cái. Không khí thđầm, vui v. Tôi có cm giác như mình đang ngi trong nhà mình, trò chuyn vi nhng người thân trong gia đình mình. Lúc y dòng sông trong lòng tôi cứ hp dn, hp dn. Cui cùng chỉ còn nhưsi tơ óng ánh trên mđất.

Tiếc thay, còn quá ít Trnh Anh Đạt, quá ít Trn Nhương. Và vn chưa ai nghĩ đến chuyn bc cu. Hình như hcòn chưa

biết, hoc chưa mun công nhn, đã hin hu mt dòng sông như thế.

Viết xong tháng chp năm Canh Dn ( tháng 1 năm 2011)

PhĐức Nhì

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét