G I A N G H Ồ
T Ê C H Â N…
Thơ
T r ầ n
H o à n g V y
Bài Viết : M a n g V i ê n
L o n g
GIANG HỒ TÊ CHÂN ( trang 65) là một
trong 47 bài thơ của tập thơ thứ 5-
“Tự Khúc”, của Nhà thơ Trần Hoàng Vy vừa dược nhà xuất bản Thanh Niên án hành vào tháng 8 năm 2010. Tôi
cảm thấy “ rất khoái” bài thơ GHTC-nên muốn ghi lại đôi diều để chia sẻ cùng
bạn đọc-và tác giả- (cũng là để cảm tạ một tấm lòng…)
“
Giang hồ tê chân quên dép rớt
bạn hiền tìm không biết rớt nơi
đâu
bỗng thấy tiếc một thời sung sức
mòn gót giày lên núi, xuống sâu “
Tuổi trên 60 thường bị bệnh tim mạch-
suy vành, hay hở valve tim, do đó máu từ tim không đến được các bộ phận như
chân tay, hay đầu-nên cảm thấy tê nhức là một trong những triệu chứng bênh lý
thông thường. Bệnh thấp khớp mãn cũng có thể gây tê chân tay thường xuyên, nhất
là lúc cử động nhiều hay lúc thời tiết thay đổi . Đó là căn bệnh thường có ở
tuổi gần xế chiều! Ở đây “ Giang hồ tê
chân…”-có nghĩa là, người bạn vì “ đi nhiều/ lang bạt/ lao đao” nên “ tê
chân” (cùng lúc tuổi già ập đến với bệnh suy tim, thấp khớp, hay viêm thần
kinh tọa)-bởi vậy “ quên dép rớt” cũng là một “ hiện tượng” bình thương! Nó “
bình thường” đến buồn cười- nhưng cũng thật chua xót!
Đôi dép đang mang trong chân mà rơi
rớt mất một chiếc nơi nào cũng không hay biết-thì qủa thật là tay giang hồ tứ
chiến rồi : “ Bạn hiền tìm không biết rơt
nơi đâu ?”. Chỉ riêng một hình ảnh “ bình thường” này thôi, nhà thơ đã phác
họa nên chân dung của ngừoi “ bạn hiền” một cách tế nhị, sâu sắc: Mê mãi giang
hồ đó đây/ bốn phương là nhà-tám hướng là bạn-nên sá chi chiếc dép?. Đây là phong cách như nhiên của người nghệ sĩ
chân chính- “Chiếc dép rớt” gợi lên một đời sống phong trần- rất lãng mạng,
nghệ sĩ-bằng lời thơ thật giản dị, thắm tình:
“ bỗng thấy tiếc một thời
sung sức
mòn gót giày lên núi.xuống
sâu”
Qua chuyện “ dép rớt/ không biết rơt
nơi đâu” tưởng nhỏ nhoi, tầm thường vậy-nhưng đã làm cho người bạn ( và nhà
thơ) “ ngộ” ra một nỗi buồn sâu kín về lẽ vô thường của đời người: “ Bỗng
thấy tiếc một thời sung sức”. Thấy tiếc. Thấy thương. Thấy nhớ. Đó là tình
cảm ban dầu khi đối diện với thực tại
trực nhận ra rằng một thời son trẻ “
mòn gót giày lên núi, xuống sâu” nay đã dần qua rồi?
“ Giang hồ gì? cốt thăm bè bạn
Người đỡ, người thồ-cứ ruổi
rong
Thơ dăm chữ, rượu chè dăm cốc
Và bốc lên ta cứ tang bồng “
Chuyện “ giang hồ/ lang bạt” của
thởi tuổi trẻ, của thời ước vọng căng đầy-nay đang dần lùi xa, chỉ còn là bóng
nhớ, là kỷ niệm-hiện tại nơi đây/ chỉ còn lại là Tình Bạn thắm thiết : “ Giang hồ gì? cốt thăm bè bạn”. Vì quá
nhớ bạn bè một thuở không quên nên tuy đã “
tê chân quên dép rớt” mà vẫn cứ “ Người
đỡ, người thồ cứ ruổi rong”. Nhà thơ không nói nhiều đến cái tình bằng hữu
sâu đậm rộng lớn kia-mà chỉ qua 2 câu 14 chữ ngắn ngủi đơn giàn vậy mà sao lòng
tôi vẫn cứ nao nao? Thái độ dứt khoát xem nhẹ mọi thứ của người bạn, và lời thơ
khí khái : “ Và bốc lên, ta cứ tang bồng”
đã quyện lấy nhau một cách hồn nhiên như đôi tấm chân tình nọ .
“ Ngồi nhà một mình cũng
thấy chán
Cơm bưng, rượu rót tích
sụ gì?
Văn chương lạt lẽo đọc ngao ngán
Thôi tìm bằng hữu rượu
chung ly”.
Càng về chiều, cảm nhận về cuộc
dời của con người càng thấy trống trải-cô độc khi đã qua rồi cái thời bay nhảy
bận rộn đó đây-hiện tại, còn gì đáng để cho đời ta trân quý ngoài tình bạn một
thời son sắc? “ Thôi tìm bằng hữu rượu
chung ly”- từ bỏ sự êm ấm nhạt nhẽo đều đặn của sự hưởng thụ, của tuổi già “ cơm bưng, ruợu rót”-trong tâm hồn bạn
đang khát khao cháy bỏng một niềm chia sẻ, an ủi chân tình hơn là kéo dài cuộc
sống vô vị-nhất là khi đứng trước cảnh “ Văn chương lat lẽo đọc ngao ngán”- Khi
văn chương đã không còn là những phản ánh trung thực của đời sống , không còn
là những ân tình gần gũi chân chính-thì,
chính văn chương sẽ đem lại cho ta bao điều “ ngao ngán” ? “ Văn
chương lạt lẽo đọc ngao ngán”
càng làm cho con ngưởi trở nên lạc lõng cô đơn hơn bao giờ! Cứ ngồi đó mà chờ “
Cơm bưng ruợu rót tích sự gì? “ . Nhà
thơ đã ý thức dược một điều cốt lõi : “Đời sống, không phải là sống lâu hay
chết sớm/ mà là sống như thế nào?”
“ Ừ, cứ ruổi rong-cứ ruổi
rong
Đất nước mình, đường sá long
đong
chân trót tê rồi không thấy
mỏi
có đi, thấy vạn vật xoay
vòng”
Thôi thì hãy cứ ra đi, cứ ruổi
rong cho nỗi buồn dịu bớt, cho tâm hồn này được chút thong dong. “ Ù, cứ ruổi rong, cứ ruổi rong” cho dù
trên đường thiên lý quê hương còn bao vết thương loang lở của dặm trường và của
đời ngừoi. Chiến tranh dã đi qua, nhưng bao nỗi buồn vẫn còn lại trên thân xác
quê hương như con dường “ long đong” nọ. Đã trải qua bao biến cố đổi thay, bao
tang thương một thuở- “ chân đã trót tê
rồi”-thì có còn gì nữa đâu để e ngại
lo lắng ?-“ Chân trót tê rồi không thấy
mỏi”. Và “ Có đi,
thấy vạn vật xoay vòng” . Đi là tiếp cận, là gần gũi-là hòa đồng với vạn
vật muôn mầu quanh ta-để thấy được rằng vạn hữu không có gì dứng yên mà luôn
tiếp nối “ sinh/diêt” trong từng sát na của đời sống. “Thấy vạn vật xoay vòng” là thấy dược triết lý sống chơn thật muôn
đời mà ta đã từng lãng quên? Thấu đạt
dược điều tưởng dơn giàn này là một thực chứng sâu sắc, không phải ai ai cũng
nhận biét được !
“ Đâu cứ hoàng hôn là tắt nắng
Vẫn nồng hương vị rựơu tri âm
“ họa hổ, họa bì, nan họa cốt”
Giang hồ, say rượu-sẽ tri
tâm! “
“
Đâu cứ hoàng hôn là tắt nắng” cũng giống như “ Đâu phải xuân tàn hoa rụng hết” ( thiền sư Mãn Giác)-sức sống mầu nhiệm của phần đời tâm
linh sẽ còn mãi cho dù thời gian có trôi qua- cuộc dời có xế tàn hay hoại diệt!
“ Đêm qua sân trước một cành mai” (
Ts MG)- Tình người, tình bằng hữu vẫn
còn đó-
“ Vẫn nồng hương vị rượu tri âm” vẫn mãi nồng ấm, bao dung, sẻ chia
với đời. Nhà thơ Đặng Ngọc Khoa đã từng
cảm nhận “ (..) Mạch máu vỡ bên dòng suối
cạn/ Tim anh đập trong lòng bè bạn” ( Không Trái Tim Ai Ngừng Đập Trên Đời)-thì
Trần Hoàng Vy cũng đã đồng càm, tâm sự: “
Họa hổ, họa bì-nan họa cốt/ gaing hồ, say rượu-sẽ tri tâm”- Say để mà “ tri tâm”, để hòa đồng là một-trái tim sẽ không bao giờ
ngừng đập bởi vì hơi ấm của“ hương vị rựou tri âm” sẽ được truyền
trao , tiếp nối-mãi mãi..” Còn gặp nhau thì hãy cứ say/ say tình, say nghĩa
bấy lâu nay ( Tôn Nũ Hý Khương) . Đó là những cơn say nồng nàn ấm áp nhất
của đời người vậy.
“ Mặc kệ tê chân, măc kệ
dép
chân trần mới hiểu đất …có gai
giang hồ say hết bao nhiêu bạn
trong cuộc trần ai-ai hiểu ai?
“
Đã thấu đạt dược mọi lẽ sống như
thị của cuộc đời tạm gởi-thì sá gì
chuyện tê chân, chuyện rớt dép? -“ Măc kệ
tê chân, mặc kệ dép”, có vậy thì mắt mới sáng/ lòng mới mớ vì “ Chân
trần mới hiểu đất… có gai”-Chân trần tức là chân không được mang dép, chân
không-chân không được che chắn, bảo vệ bất cứ cái gì khi tiếp xúc với mặt
đất-với đường dời khúc khủy chông gai thì mới cảm thông được hết nỗi gian truân
của kiếp người chân lấm tay bùn nghèo khó ở quanh ta!
“ giang hồ say hết bao
nhiêu bạn
trong cuộc trần ai-ai hiểu ai
? “
Hãy cứ mở lòng kết thân-hãy “ say hết bao nhiêu bạn” đi-rồi sẽ tìm
thấy người tri âm trong cuộc trần ai mờ mịt cách chia này!
Trần Hoàng Vy viết bài thơ “ Giang
Hồ Tê Chân” để “ tặng anh Cảnh Trà,
Nguiyễn Đức Thiên, và Vũ Miên Thảo” ngày 22 tháng 10 năm 2008 – theo tôi,
đây là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ anh : “ Truyề n cảm vì sự giản dị -chân thành / sâu lắng vì sự trong sáng-
hồn nhiên/ không hề dụng công trau chuốt, hay cầu kỳ làm dáng / giữa bao sự ngụy tạo đang có cơ hội thao túng
văn học hôm nay…”
Quê nhà, ngày đầu tháng
8/2010
MANG VIÊN LONG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét