Dã Tràng
Tuyết Minh
Trong ngăn tủ tâm hồn đời
mình, tôi vẫn giữ riêng một góc nhỏ. Ngăn ấy chứa đựng những tiếng cười có khi
trong như pha lê, có khi khàn đục bỡi ngập đầy nước mắt. Có bao niềm hạnh phúc
thì có mấy chua cay. Những buổi chiều tàn, ngõ vắng ánh nắng cùng tiếng chim
ríu rít, là lúc tôi sống trong thế giới riêng mình.
Tôi nhặt nhạnh những hạt
mầm trên NET, ươm thành những lời thơ, câu vần, trang trãi thêm chút lòng để
thành giai điệu. Cuộc đời là thế, tình người như thế. Rồi cũng xong một kiếp người, trang sách có tên gọi Dequyte dở đến trang
cuối cùng, có thể chỉ là tờ giây trắng không ghi thêm một nét chấm phá nào gọi
là câu kết...Cũng thế thôi Tất cả trở về hư không....Sắc bất dị không....Không
bất dị sắc
DÃ TRÀNG
Đã biết sinh ra kiếp Dã
Tràng
Vương luỵ chi hoài chuyện hợp tan?
Tình như bọt biển, đời như sóng
Vì lỡ sinh ra kiếp dã Tràng
(/-
Chuyện đời muôn thuở chỉ mây trôi
Duyên nợ ba sinh chỉ đầu môi
Mặn nồng hứa hẹn câu đầu bạc
Thoắt đổi lời thành chuyện mây trôi
(/-
Cố công xe mãi sợi chỉ hồng
Mong buộc đời nhau với ước mong
Tình như chiếc áo mong manh lắm
Đừng luyến lưu chi sợi chỉ hồng
(/-
Dấu vết mặn nồng thuỡ ái ân
Nay xin sóng biển cuốn xa dần
Ngàn năm vùi lấp niềm đau khổ
Dã Tràng thôi rủ nợ tình trần
Vương luỵ chi hoài chuyện hợp tan?
Tình như bọt biển, đời như sóng
Vì lỡ sinh ra kiếp dã Tràng
(/-
Chuyện đời muôn thuở chỉ mây trôi
Duyên nợ ba sinh chỉ đầu môi
Mặn nồng hứa hẹn câu đầu bạc
Thoắt đổi lời thành chuyện mây trôi
(/-
Cố công xe mãi sợi chỉ hồng
Mong buộc đời nhau với ước mong
Tình như chiếc áo mong manh lắm
Đừng luyến lưu chi sợi chỉ hồng
(/-
Dấu vết mặn nồng thuỡ ái ân
Nay xin sóng biển cuốn xa dần
Ngàn năm vùi lấp niềm đau khổ
Dã Tràng thôi rủ nợ tình trần
Tuyết Minh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét