Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

MOT TRUONG
MỘT TRƯƠNG
Chu Vương Miện
“ Trích trong Vĩ Văn “

-
Trong nguyệt san Kiến Thức Ngày Nay , khi không xuất hiện một bài Biên khảo ký tên là Phan Khắc Khoan , nội dung là tiên sinh phát hiện ra rằng hai câu Kiều của Nguyễn Du :

-Cung thương lầu bậc ngũ âm [ câu 29 ]
Nghề riêng ăn đứt Hồ Cầm một chương [câu 30 ]
Theo ý của tiên sinh Phan Khắc Khoan san định Văn Học thỉ câu thứ ba mươi phải là “ Một Trương “ , vì bên Trung Quốc có một vị nhạc sư tên là Trương [ con thứ nhất ] nên thiên hạ mến mộ tài năng thường gọi là Một Trương , người này chuyên trị Hồ Cầm , thuộc vào loại danh sư số 1 .
“ kỳ sau đăng tiếp “
Rồi không thấy bài của tiên sinh đăng tiếp nữa , để xem Mr Một Trương là nhan vật như thế nào ? sống vào thời nào ? mà chỉ thấy bài của học giả An Chi ….. đánh phủ đầu ,sau đó thì tiên sinh Phan Khắc Khoan đương sống “ chuyển qua từ trần “ . thành ra công trình phát hiện san điịnh Văn Học đến đây là un point final . cũng tưởng nhắc qua chút đỉnh về thi sĩ Phan Khắc Khoan , tiên sin sinh vào khoảng juin 1916 ở làng Yên Lãng , yên Thành [ Nghệ An ]. Mồ côi mẹ từ thủa bé , năm 15 tuổi thì cha bị mù . Học trường Huyện , Trường Vinh có bằng Thành Chung . Đã đăng thơ ở Phong Hóa [ ký Chàng Trương ] Thế Giới , Tri Tân thơ ký Hồng Chương, Ngoài ra con vài vở Kịch thơ nổi tiếng như Phạm Thái và Trần Can …… “ phần tiểu sử trích đoạn trong “ Thi Nhân Việt nam của Hoài Thanh và Hoài Chân “ Tôi được hân hạnh gặp tiên sinh nhiều lần , vì năm 1979 tôi có chung tiền hùn hạp với bạn bè mở một quán cà phê ở đường Lê Văn Duyệt gần rạp ci nê Thanh Vân gần Ngã Ba Chí Hòa ,  được biết tiên sinh là nhà thơ Tiền Chiến còn sót lại , tiếng tăm cũng khiêm tốn , lại tù rất là nhiều năm , thường đi cặp với thầy Nguyễn văn Xung “  vị này là thầy dậy bên Văn Khoa của vợ tôi “
Nói là quán cà phê nhưng ở giai đoạn đó toàn là bobo và bắp cà phê có chút đỉnh , hai vị thường là đến chơi cho vui , uống nước trà , lý do là tiên sinh Phan Khắc Khoan nhờ giáo sư Nguyễn văn Xung [ y như tiến sĩ Phan Lạc Tuyên vậy “ là mua dùm cho mình vài tác phẩm cũ của chính mình , những cuốn sách loại cũ này bán ở lề đường [ via hè ] rất hiếm  già bình dân , 1 hay 2 đồng , nhưng những người bán sách nhìn qua ánh mắt của tiên sinh Phan Khắc Khoan cứ lóe lên như tia chớp , hai tay nâng cuốn sách thơ [ hay kịch] thì cứ run lên như cầy sấy , đáng lẽ 1 đồng thì bây giờ là 1 chỉ vàng hay một cây vàng ? qua lời thuạt lại của thi sĩ Phan Khắc Khoan thì thi sĩ là con  rể của Thượng Thư Võ Chuẩn thời Bảo Dại , phu nhân của thi sĩ là con gái thứ hai , sau người anh cả là Võ Sum Thạch Hà , chị của nử sĩ Linh Bảo và Minh Đức  , năm 1954 Tiên sinh đươc Tố Hữu rủ ra tập kết Ngoài Bắc , và bỏ tù tiên sinh vì tiên sinh làm thơ lãng mạn lại có danh .sau đó đến thời kỳ “ Cải cách Ruộng Đất “ vì nhà giam Hỏa Lò đông quá , tiên sinh được trả tự do , nhưng không bao lâu tiên sinh lại bị bắt trở lại , lý do giản đơn giản kép như sau :
“ Tiên sinh đi bộ trên đường  Cổ Ngư ngoại thành Hà Nội , không rõ vì “ sự Ông Cố Ông Nội nào “ ? tiên sinh bị người đi xe đạp đi ngang qua tông phải , chuyện không có gì mà làm ầm ĩ ? tiên sinh cũng không bị gi cả ?  nhưng vận may ngàn năm một thủa , tiên sinh bèn nắm lăn ra lề đường ăn vạ , chắc là cũng được bồi thường chút đỉnh “ sứt da ba quan , chẩy máu 6 quan , người cưỡi xe đạp có lẽ là không có tiền , hoặc nhìn thấy bộ dạng tiên sinh cũng chả hề hấn gì ? đành đứng đó chờ Công An đến , công an làm việc theo quy tắc , mời hai vi về đồn Cảnh Sát Phường và xin xuất trình “ Thẻ Chúng Minh Nhân Dân ‘ , thế là chắc ăn trăm phần trăm , vì mừng quá , đáng lẽ đưa Chứng Minh Nhân Dân thì thi sĩ lại móc túi đưa ngay một bài thơ “ than nghèo than khổ “ chả rõ bài thơ này được đưa tới tay ai cơ quan chủ quản nào  xử lý ? nhưng kết quả cụ thể là tiên sinh đi tù tiếp ở Hỏa Lò , giai đoan 1954 đen 1975 là 21 năm thì tiên sinh tù trên 15 năm . có một điều là ngươi không tù như Tiến sĩ Phan Lạc Tuyên hoặc nhà phê bình Phan Cự Đệ hay đi tu như thi sĩ Phan Khắc Khoan họ rất giống nhau,  là ho nói bất cứ chuyện gì cũng không rõ ràng và viết tràng giàng đại hải đủ chuyện trên trời dưới đất cũng không rõ là họ nói cài gì ? và viết cái gì ? quen biết giao lưu với thi si trong thơi gian dai 6 năm , tôi “ CVM “ chỉ hỏi tiên sinh cò 1 câu duy nhất “ Bác tù trên 15 năm ở miền bắc ? vậy bác thấy tù như thế nào ? “
Thì làn nào cũng như lần đó , thi si Phan Khắc Khoan trả lời :” Thế này nhá dơ tay rồi hạ xuống , rồi nói tào lao thiên địa khoảng 4 giờ đồng hồ ròi thăng ?
Năm 1985 , tôi đi Mỹ theo diện ODP “ bảo lãnh “  thế là hết ?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét