Một thuở xa xưa
Chùm thơ Thủy Điển
Đời đã nhuộm ta mái tóc màu
Tô nàng hai chiếc má xanh xao
Tặng đàn con trẻ bao sợ hãi
Một trời lận đận lẫn lao đao
Ta đi quanh quẩn trong tường nhỏ
Giữa phố nàng chen chẳng lối vào
Con thơ ngồi đọc không ra chữ
Xúm lại cùng nhau biết thở phào.
Trăng vô tình
Mười lăm
trăng nhẩy lên giường
Trăng trườn
lên cổ, trăng bường gối chăn
Nhìn đâu
cũng thấy ánh trăng
Xuyên qua
ánh mắt, ngực trần trong đêm
Giữa khuya
thời khắc dịu êm
Thanh nam,
thiếu nữ êm đềm ái ân
Vô duyên
trăng đứng chần ngần
Trăng ơi, trăng
hỡi sao trăng vô tình?
Nói thế thôi
Em ơi đừng
mặc áo the
Kẻo mà để
hở đường khe, nét gầy
Em ơi, hãy
mặc áo dầy
Cái gì
không đẹp khó ai trộm nhìn
Thẳng lưng,
đi đứng tự tin
Bố ai mà
biết của mình ra sao
Em ơi, đừng
mặc áo đào
Vô tình
chóa mắt lời chào, tiếng buông
Em ơi, hãy
mặc lụa thường
Đoan trang,
hiền hậu người thương thật lòng
Em ơi, đừng
mặc hoa bông
Miệng đời
không khỏi, đèo bồng gái tơ
Gái thì
tưởng tưởng, mơ mơ
Bao chàng
xàm xĩ, lửng lơ qua đường
Em ơi, hãy
chọn ô vuông
Tượng trưng
sắc nết ,yêu đương thật lòng
Nói vui ! Em
gái má hồng
Mặc chi
cũng đặng miễn lòng trắng trong
Ai yêu, ai
muốn làm chồng
Đương nhiên
phải chọn kỷ càng mới yêu
Đâu ai nhắm
mắt đắm liều
Mai sau tai họa ngồi kêu. Muộn màng.
Thủy Điền
Thuy-Dien-Thivanviet.Jimdo.com
Ngày 12, tháng 4, năm 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét