Ngu
Truong Nguyen *Tam Quoc
Ngũ
Trượng Nguyên *Tam Quốc
*Khổng Minh Gia Cát *Vũ Hầu
tạp
văn * chuvươngmiện
Tụ tập tại nhà Tư Mã Thuỷ Kinh tiên sinh ở Tương Dương
, cũng toàn là các lão gia xấp xỉ trên dưới bẩy mươi cả , ngươì nào cũng được
phép ngêu ngao câu “ Thất thập cổ lai hy “ tên mục đồng ngày xưa thổi sao cươĩ
trâu đón tiếp Lưu Hoàng Thúc dẫn vào gia trang , giờ cũng trên bốn mươi có vợ
có con, có dâu có rể cả đàn cả lũ ,
mấy
lão hán ngoài chủ nhân ra là Thôi Châu Bình ngươì Nhữ Nam , đến Thạch Quảng Nguyên , ngươì Tế Châu , đến
Mạnh Công Uy , bốn ngươì vưà nhai Phá Xáng , vưà nhậm thanh trà ngưu ẩm , vưà
đàm đạo và chờ Từ Thứ [Đan Phúc ] tới , Tư Mã Thuỷ Kính móc trong ngực ra một
chiếc cẩm nang bằng tuí gấm , còn gắn nguyên si , để ra bàn tròn cho các lão bằng hưũ nhã giám
, moị ngừơì còn chờ Từ Thứ tới mới dám bóc ra coi ? nhưng lão Tư Mã Thuỷ Kinh
noí :
-Các huynh đệ , mình cứ thay nhau đọc trước để nắm vấn
đề đi ? rồi Đan Phúc tới thì mình bàn đóng góp thêm ? bớt một ngươì hay thêm một ngươì thì ngu mỗ nghĩ cũng không giúp được gì ? trong
tình huống cảnh ngộ này ?
Thôi châu Bình đặt bát trà xuống mặt bàn ung dung
noí :
-Huynh noí thật là đúng , nhưng theo đệ nghĩ thì vấn
đề tối mật chưá trong cẩm nang này chỉ phù hợp vơí ngươì như Từ Thứ , còn chúng
mình có đọc thì cũng vô ích ? nước chẩy lá khoai , chuyện quân cơ , điều binh
khiển tướng , không phải ai cũng thấu ai
triệt , ai cũng rành rẽ.
Thạch quảng Nguyên sợ làm trái lời Tư Mã Thuỷ Kinh
gia chủ , nên xé tuí cẩm nang ra mà đọc rất chậm , tất cả gồm có ba trang giấy
ngắn , tờ to tờ nhỏ , tờ ngắn tờ dài , ho một tiếng lấy giọng bắt đầu đọc :
[Tờ Một ]
-Mưu việc ở ngươì , nên việc ở trời , không thể nào
làm miễn cưỡng được !
Ngươì sau có thơ rằng :
Cưả hang vô cớ nổi cuồng phong
Trơì đẹp sao mưa trút lạ lùng ?
mẹo thánh Vũ Hầu mà hiệu nghiệm
nỗi nào triều Tấn chiếm non sông !
nguyên văn :
Cốc khẩu phong cuồng liệt diệm phiêu
Hà kỳ trảo vũ giáng thanh tiêu ?
Vũ Hầư diệu kế như năng tưụ
An đắc sơn xuyên thuộc Tấn triều
[Tờ hai]
-Tư Mã Ý chiu nhận đồ khăn yếm , xem xong lá thư
cũng chẳng thấy tức giận gì cả . Hắn chỉ hoỉ xem thừa tướng ăn ngủ , lo công việc
khó nhọc ra sao . Tuyệt không đả động gì đến việc quân lữ . Nghe tôi trả lời hắn
có noí rằng :” Kém ăn kém ngủ lại lo lắng nhiều thì khó mà thọ lâu được“ .
Khổng Minh thở dài than rằng :
-Hắn biết rõ đến tâm tư ta !
Quan chủ bạ Dương Ngung khuyên rằng :
“-Tôi thấy thừa tướng mất công xem xét hết thẩy sổ
sách , thiết nghĩ chẳng cần phải thế . Vì đạo trị nứơc có thể thống , ngươì
trên kẻ dươí không xen lẫn vào công việc cuả nhau . Cũng ví như phép trị nhà , ắt
phải để đầy tớ trai đi cày , tớ gái nấu nướng , việc đâu có đó , không ai trễ
biếng , cần đến gì có ngay . Chủ nhà cứ thong dong mà ngồi , gối đầu nghỉ ngơi
, cơm nước đến miệng . Chứ nếu Chủ cũng
lăn lưng vào đủ mọi việc , thì thân thể nhọc nhằn , tinh thần bải hoải , kết cục
chẳng được việc gì . Đó không phải trí Chủ kém đầy tớ , mà chính vì không giữ
đúng phận sự ngừơì Chủ vậy . Cho nên cổ nhân bảo rằng “ Ngồi mà luận đạo , ấy
là Tam công . Đứng ra mà làm , là chức Sĩ Đại phu “ Ngày xưa Bình Cát chỉ lo
con trâu thở xuyễn , mà quên hỏi đến ngươì nằm giữa đường . Trần Bình làm quan
chủ bạ , mà không biết rõ trong kho có bao nhiêu quan tiền , hộc thóc . Đó là
đã có sự phân công , có ngừơì coi riêng từng phần việc vậy ! Nay thừa tướng
thân coi sóc cả đến những chuyện tỉ mỉ , mồ hôi đầm đìà suốt ngày , lao tâm lao
lực biết bao !Tư Mã Ý nhận xét rất là đúng . Mong thừa tương thu xếp lại ……
[Tam quốc Chí diễn nghiã quyển 2 trang 1862-1863-Tử
Vi Lang dịch]
[ Tờ Ba]
-Ông vái lậy làm lễ rồi khấn rằng :” Lượng sinh vào
thời loạn , cam chiụ chết già nơi suối rừng , Nhưng chiụ ơn Chiêu Liệt Hoàng đế
ba lần cầu đến , lại phó thác con côi cho rất nặng , nên phải đem hết sức khuyển mã ra đánh quốc
tặc . Không ngờ tướng tinh sắp rụng , số thọ hầu tàn , Vậy xin viết tờ lụa trắng
, kêu vơí trơì cao , cuí mong Thượng đế rủ lòng thương , ban thêm cho ít tuổi nưã
, để trên báo ơn chuá , dưới cứu mạng dân , lấy lại cơ đồ cũ , giữ cho hương
khoí nhà Hán lâu dài , Không dám vị kỷ xin càn , thực bơỉ đạo làm tôi ân tình
tha thiết “
[Tam quốc Chí diễn nghiã ,quyển 2 trang 1866 , Tử Vi Lang dịch ]
*
Nghe đọc xong ba bức thư trong tuí cẩm nang , Mạnh
Công Uy noí như noí vơí mình :
-Sống chết có mạng , phú quí tại thiên , ngày trước
Tần Thuỷ Hoàng sai ngươì đi tìm thuốc Trừờng
Sinh bất tử để muôn năm trừng trị thống nhất giang hồ , đã là một chuyện đại hồ
đồ lưu truyền tiếng cươì chê trong dân gian , Bây giờ Gia Cát Lượng lão huynh lại
cầu đảo để sống thêm một kỷ [ 12 năm nưã] , đúng là lại vẽ rắn thêm chân một
chuyện đại hồ đồ nưã ?
Thôi Châu Bình tiếp lời :
-Theo như bản
án xét lại của Tư Mã Trọng Tương [ tiền
thân cuả Tư Mã Ý bây giờ] thì moị ngươì đã chấp nhận , và hoan hỉ đi đầu thai
, Phựơng Sồ Bàng sĩ Nguyên kiếp trước là
một anh thầy bói , Boí cho Hàn Tín [ tức Hoài âm Hầu ] hưỏng thọ đến 74 tuổi , nhưng cuối cùng chết vào năm 34
tuổi , Hàn Tín có hỏi lại thì được phán quan duới âm cung lục sổ cho coi .
-Giết chết tiều phu chỉ đường vào Ba Thục , giảm 10
năm
-Giết chết oan Lịch Sinh giảm 10 năm .
-Giết chết oan Chung Ly Muội giảm 10 năm .
-Giết chết 1 triệu quân cuả Sở ở chiến trường Cai Hạ
giảm 10 năm .
Bàng sĩ Nguyên [ Phượng Sồ,] khi cầm quân vào Tây Xuyên , đi qua dẫy
nuí , , thì thấy tâm hồn bứt rứt , lòng
dạ như thiêu đốt , bèn hoỉ lính thì biết là Đồi Lạc Phựơng ,sau đó thì biết là
mình đã được goị về chầu tiên tổ , Phượng Lạc
.[ đúng vào năm 34 tuổi ]
*
Đến trễ , nên tuy biết không đựợc mục đích yêu cầu
rõ ràng , nhưng Từ Thứ [Đan Phúc ] cũng đóng góp ý riêng tư cuả cá nhân mình như
sau:
-Trời sinh voi tất trời sinh cỏ , loạn bao nhiêu năm
thì bình ? bình bao nhiêu năm thì loạn , Loạn Tam Quốc tính tới bây giờ là 67
năm rồi , thiên hạ chia làm ba , cuộc chiến cũng quá kéo dài , “nhất tướng công
thành vạn cốt khô “ Kết thúc trận chiến thơì Tây Hán , đến giờ gần bốn trăm năm , con ngươì sinh ra vốn là được sống
để làm con ngươì ,chứ không phải để làm con vật , nhưng những chính trị da, chiến lược da , những
mưu bá đồ vương giết hại con ngươì nhiều quá, đa số chết oan uổng chết vô ích ?
, theo lịch số chia ba thiên hạ , thì Khổng huynh vốn là Khoái Triệt [ Khoái
Thông đời trước ] kiếp này được thoả mãn chia ba thiên hạ [ một đỉnh trong ba
chân vạc] nhưng không phát triển được và chỉ làm mưa làm gió trong coĩ Tứ Xuyên
[Ba Thục] mà thôi. Tài năng đức độ có chừng đó , thôi thì một mảnh Ích Châu
cũng là tạm đủ làm điạ bàn dung thân , và Tư Mã Ý cũng hết lòng nuông chiều đãi
ngộ ,[ không dám làm khó dễ gì nhiều ?]
lịch trời có hạn , dân số tăng trưởng cũng vừa phải , đâu có ai tuỳ tiện mà bắt
dân đi lính đánh nhau để chết daì dài ? biết được lòng Trơì là biết đừợc lòng
Ngừơì , số dân Hán [ hay Ba Thục ] nếu Khổng Minh sống thêm một kỷ nữa , thì
đúng là số con rệp , đánh vô tích sự vung tán tàn thêm 12 năm vớ vẩn nưã làm caí gì ? cơ chứ ?
Trước đây ba mươi năm nơi gò Long Trung , Gia Cát Khổng Minh ngồi soạn quyết
sách chia ba thiên hạ , đúng là một đại hào kiệt ? bây giờ làm đơn xin thượng đế
cho sống thêm một kỷ [12 năm ] để quyết ăn thua đủ vơí Tư Mã Y ? kéo dài chiến tranh cho bá tánh lầm than chết
chóc thêm nữa ? ôi thôi hơĩ đại anh hùng ơi là đại anh hùng ?
chuvươngmiện

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét